Tết xưa


Bây giờ ở nhà lạnh và bọn trẻ con đốt pháo trộm ngày đêm.

FB_IMG_1518188769390.jpg
Hồi nhỏ, nhỏ xíu xiu luôn, lúc đó vẫn nhớ Tết còn được tự đốt pháo. Bố mua cái dây pháo về treo trước cửa đốt đêm 30, xong đến sáng mùng 1 ra sân thấy đầy xác pháo rơi, hình ảnh đó không hiểu sao mình vẫn nhớ. Giao thừa xong được ông nội lì xì cho trước tiên, và ông lúc nào cũng cho nhiều hơn hẳn mấy đứa em họ sáng mùng 1 mới tới nhà. Không biết tụi nó có biết bí mật này của ông không?
Hồi nhỏ bị ghét 2 thứ: chụp hình và mặc váy. Trời ơi ghét khủng khiếp luôn đó. Tết đang chơi bên nhà hàng xóm thì bị mẹ bắt lôi cổ về mặc cái váy màu xanh ôm con chó bông rồi ra gốc cây cà phê đang nở hoa trắng xóa đứng chụp một tấm với bà nội, một tấm chụp một mình trước hiên nhà. Hồi đó chỉ có tết mới gọi thợ vô chụp hình thôi nha. Đôi giày da bố mua cho tận dưới Sài Gòn, lúc đó là giá trị lắm luôn đó. Còn cái váy xanh này mặc không hiểu sao ghét kinh khủng, vì nó ngứa ngứa khó chịu. Và đó là lần cuối cùng mặc váy của tuổi thơ một đứa con gái không thích váy và búp bê, gương mặt rất là thái độ. Nhỏ chơi ké với thằng em, chơi máy xúc máy ủi thôi.

FB_IMG_1518188533075.jpg
Mấy đứa công ty hay hỏi Tết trên nhà chị có chơi đánh bài không. Trời ơi, Tết mà không chơi đánh bài quả là hết mie cái Tết rồi. Lúc còn mê tiền lì xì 1000, 2000 thì bọn mình đã là mấy đứa rành bài hơn rành làm toán rồi. Mùng 1 ở nhà mình hồi đó ông nội còn, con cháu tụ họp về từ sớm, nhận lì xì của ông, của chú bác cô dì làm vốn rồi trải chiếu lập sòng. 1 sòng chia bài xì zắt không đủ phải chơi 2 -3 sòng. 1 đứa có khi đặt 2-3 tụ chơi khô máu luôn. Chơi từ người lớn tới con nít mới học đếm, chỉ cần biết đếm nút bài là chơi được. Mê đánh bài tới mức 2-3h chiều là hẹn nhau đi chúc tết họ hàng nhưng không ai muốn đứng dậy đi, người già phải vô gọi mấy lần, dẹp sòng mới đi nổi mà vẫn còn tiếc nuối.
Có cái Tết bận rộn, có cái Tết thảnh thơi. Bận như hồi nhà còn trồng tiêu, và tiêu chín sớm, bận như hồi nhà còn nuôi cá, và Tết đến tự nhiên thiên hạ thèm ăn cá cứ vô bắt kéo lưới bán cá hoài, bận như hồi thiên lý còn bông nhiều hái mắc xỉu tới tận 29 Tết, bận như lúc ông nội còn sống, chiều 30 mần thịt mấy con gà, gói bánh chưng, làm mứt, làm giò thủ, nấu ngàn món cúng Tất niên. Thảnh thơi như mấy năm này, mua sắm đơn giản vì những thứ ngày Tết ăn cũng là những thứ ngày thường ăn.
Mọi thứ bây giờ, tất cả chỉ là bày ra cho có không khí của ngày xưa. Hồi đó cứ gần Tết là ông nội nói mẹ lo đổi tiền mới, lo sắm chén đĩa mới để dành, lo cắt lá dong sớm về rửa gói bánh, lo mua heo sớm giết, lo đủ thứ mới thành Tết.
Giờ 23 đưa ông táo về trời rồi mà vẫn nhìn nhau ngơ ngác hỏi, ủa sao chưa nghe có không khí Tết. Phải ra chợ ngó nghiêng hoa cỏ, mấy chậu quất kiểng, bông cúc rồi ỏng eo chê mắc xong rồi vẫn mua, mua về sớm chưng cho có không khí Tết, chờ chi tới chiều 30, hết Tết mất rồi còn đâu. Phải lượn tới lượn lui mấy nhà trong xóm hỏi nhau một câu “Sắm Tết tới đâu rồi”, nghe người ta trả lời mới thấy không khí Tết. Phải lôi hết chén dĩa, ly tách ra rửa, lôi chăn lôi mền ra giặt phơi kín bờ rào, lau ban thờ, lau bát nhang, quét mạng nhện sạch bóng nhà cửa, cho có không khí Tết. Phải bày ra mấy trái dừa nạo làm mứt, sên đường, bày ra 2kg gạo gói mấy cái bánh chưng rồi đắp mền mở Táo quân, chuẩn bị sẵn đống củi chờ giao thừa châm lửa cho có không khí Tết.
Từ hồi đi học xa, Tết chẳng muốn đi đâu xa, rời Sài Gòn sớm ngày nào vui ngày đó, về nhà sớm chừng nào mừng chừng đó.

Advertisements
Đăng tải tại Ngẫu hứng viết | Thẻ , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Lảm nhảm


1.18 và 25

18 tuổi can đảm là thổ lộ “Em thích anh”. 25 tuổi can đảm là nói “Chúng ta kết thúc đi”.
18 tuổi, chia tay là block hết mọi thứ từ facebook đến zalo vì không muốn nhìn thấy điều gì liên quan đến đối phương, vì sợ mình sẽ lại mềm lòng. 25 tuổi, làm hết những điều ấy chỉ vì muốn dứt khoát.
18 tuổi, có những tình yêu chẳng thấy tương lai, chẳng rõ kết quả, vẫn lao đầu vào. 25 tuổi, thứ gì không rõ kết quả thì nhất quyết bỏ đi. Không phải ngại tốn thời gian mà là ngại tổn thương.

z783914734686_7a16cc911c0a917eefceb215c6faf25f

2. Mình muốn đi đâu nhất vào 2018?
– Muốn nhất là trek Nepal với ông bạn ấy. Mà năm nay theo đuổi 1 dự định khác hẹn chăm chỉ mỗi tháng viết gửi đăng báo 1 truyện ngắn thì năm sau sẽ đi nha. Nhất định!
– Tháng 3 lên Hà Giang xách xe ngược xuôi Mã Pì Lèng rồi chạy vô mấy cái bản nhỏ bày trò quay clip chụp cỏ chụp cây tối dắt nhau đi uống rượu ngô ghẹo trai. Tích trữ thêm cảm xúc cho những gì đang viết. Cứ viết khi nào còn thích. Mà không biết sao cứ mãi thích thú với Hà Giang với mấy cái núi đá xù xì, mấy cái vạt hoa dại nhỏ nhỏ, mấy cái bản lỏng chỏng giữa núi
– Tháng 5 đi quẫy một chút với biển ha. Dù không thích lắm nhưng đi biển kì nào cũng vui. Sẽ đi Lý Sơn nhỉ?
– Tháng 7 ra Đà Nẵng Huế Hội An với cô em gái nhỏ có gì vui không ta. Chắc có mưa. Mà kệ mưa cũng đi
– Cũng muốn có xèng đi Bali đi núi lửa đi ngắm mặt trời lặn
– Xong cuối năm lại muốn ra Bắc chạy đông bắc tây bắc tìm A Phủ. Vừa đi vừa hát ” Ở một nơi xa xôi bao quanh là núi đồi chuyện tình yêu vẫn cứ như thế sinh ra là có đôi”.

3. Cuối năm âm lịch

Năm con cún làm như chó chưa thấy tết đâu. Chưa có hứng thú mua đồ, chưa nghe mùi Tết, chỉ thấy toàn lịch ăn tất niên với các thể loại bạn bè.

 

Đăng tải tại Vụn vặt | %(count) bình luận

Từ bỏ


Note này mình type trên điện thoại lúc 1h sáng, sau khi ở Glow sky bar về. Lúc ở bar rất vui, mà về đến nhà mình buồn đến mức chỉ muốn chấm dứt hết. Tiếp tục cũng buồn. Thà buồn một lần chp đáng còn hơn. Mình gửi tin nhắn cho anh, rồi ngay lập tức block facebook, chặn số, chặn zalo. Mình không muốn nghe thêm điều gì nữa. Rồi mình gắn phone nghe 7 years of love khóc rấm rứt một mình.

“Chắc chỉ có anh làm tâm trạng e thoáng vui rồi cũng buồn kiểu vậy. Không thèm rep lại 1 câu rằng anh bận. Ừ thôi anh cứ bận đi nha. Em sẽ không nhắn nữa đâu. E sẽ mặc kệ anh.
Từ trước đến nay lần đầu em dẹp bỏ kiêu ngạo, bỏ cả sợ hãi, cũng không quan tâm hình tượng bản thân mà tấn công một người. Rồi chỉ cần người đó cười, nói một câu làm em vui em sẽ quên tất cả. Chỉ cần anh gửi 1 bức ảnh a đang đi làm, nt bảo em hôm nay trời nắng và em tưởng tượng cảnh anh đang chạy tới chạy lui, là em sẽ quên hết ngày hôm trước em đã buồn vì anh ntn. Em phải như thế nào với anh đây?
Thích một người sao lại đau lòng đến thế này? Nếu biết có một ngày vì anh em trở nên như thế này. Em sẽ không bắt đầu chuyện này đâu.
Vậy nên em từ bỏ. Em không mạnh mẽ được như em nghĩ. Anh không cần vì cảm giác có lỗi mà nhắn cho em nữa. Em không muốn như vậy. Bản thân em chưa từng gượng ép mình làm điều không muốn. Vì vậy em cũng muốn người khác như thế.
Cảm ơn anh vì khoảng thời gian qua. Cảm ơn vì tất cả. Sau này nếu có gặp lại cũng có thể xem như những người quen.
Rất muốn một lần trực tiếp đứng trước mặt anh nói “Em thích anh!” rồi quay đi thật ngầu mặc kệ anh nghĩ gì. Nhưng em không kiên trì được nữa. So với sự bất chấp và đánh đổi, sự tự tôn của e còn hơn thế.”

Vậy là hết. Từ giờ mình lại lông bông chơi bời chẳng cần kiểm tra điện thoại lúc đi chơi xem anh có đang nhắn cho mình không. Mình lại điên khùng lại thôi

Đăng tải tại Đó đây | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

U23 Việt Nam thắng Qatar vào chung kết


Sáng nay đi làm, mình nghe chị sếp nói mấy tin không vui về công ty, mà bữa giờ không vui quen rồi, nên mình sẽ không kể về vụ này.

Mình kể chuyện hôm qua mình đã trải qua một buổi chiều trọn vẹn cảm xúc khi xem U23 Việt Nam đá.

Công ty thì không cho nghỉ xem đá banh, nhưng kệ, bọn mình đóng cửa phòng, tụ tập qua máy anh Ân mở loa xem. Hiệp 1 đội mình bị ép sân kinh khủng, chẳng có tình huống nào đáng kể, còn bị cha trọng tài xử ép quả Penanty trời ơi đất hỡi. Bọn mình mấy anh em ngồi nhai bánh tráng xem đá banh. Hết hiệp 1, đội mình bị dẫn 0-1, mình quyết định đi với Đức và anh Ân for tìm quán xem cho sướng.

3 anh em bất chấp ra về, chạy qua cầu thì mấy quán cafe cóc vỉa hè đông nghẹt, ngồi tràn cả ra đường. 3 anh em kêu thôi vô quán nhậu ngồi cho sung. Thế là ngồi 1 quán ngay Nguyễn Thị Thập. Lần đầu tiên mình ra quán nhậu ngồi xem đá banh, sướng ếu tả nổi.

Đức bảo nếu VN thắng nó sale off 50% ốp lưng điện thoại nó đang bán. Anh Ân for bảo anh sẽ trả chầu này. Mình bảo em sẽ thay bộ đồ ngủ đi từ đây về Q1, balo mình mang theo có đồ đi bụi đầy đủ mà.

Mình không rành về bóng đá, cũng không thích xem đội nào đá ngoài Việt Nam, nhưng lại có một ông bố cực kì mê bóng đá, nên từ bé đã phải ngồi xem tin tức thể thao suốt ngày. Nên về kiến thức cơ bản thì mình biết há há. Mình cũng từng xem thế hệ Văn Quyến, Công Vinh thi đấu, cũng hồi hộp rớt tim bao lần. Lúc VN được quả phạt có hàng rào, a Ân For hỏi biết vì sao được quả đó không. Mình lắc đầu. Anh Ân for bảo khi cầu thủ cùng đội chuyền bóng về thì thủ môn không được dùng tay bắt bóng. À, ra thế :))))

Cá nhân mình thấy, dù không ghi bàn thắng nhưng Hồng Duy thực sự là người đem lại cảm hứng mới cho cả đội khi được đưa vào thay thế Duy Mạnh bị chấn thương. Mình rất thích cái mái tóc trẻ trâu của em ý :))))

Đến sút luân lưu, mình cứ hỏi Đức, ê mày, có thắng không nhỉ, tao sợ thua quá mày. Nó bảo, thắng chắc luôn, mày phải hiểu là mình câu giờ để cố tình đá luân lưu với nó mà, vì mình biết mình sẽ thắng luân lưu. Ôi đm, thế mà nó cũng nói được. Bùi Tiến Dũng xuất sắc cản phá 2 quả luân lưu, Văn Thanh đá quả quyết định rồi đứng khoanh tay cười ngầu lòi.

Tại sao lại sinh ra một thế hệ cầu thủ vừa đá giỏi, vừa điển trai, vừa ngầu lòi thế nhỉ? Bùi Tiến Dũng xứng đáng là tình đầu quốc dân của các chị em lắm. Bắt rất bình tĩnh, rất chuẩn gần như tất cả các cú sút của đối thủ. Nhìn gương mặt lại góc cạnh điện ảnh nữa chứ. Cứ nhìn hình em ấy mãi.

Đức chở mình về Văn Thánh, lúc ấy đường chưa kẹt, nhưng ra đường mặt ai cũng vui hớn hở còn hơn cả Tết. Lần đầu tiên được chứng kiến khoảnh khắc lịch sử như vậy, Sài Gòn đã có một đêm sống tròn cảm xúc. Sáng nay ngồi xem lại trận đấu, ngồi xem lại khoảnh khắc Đức Chinh khóc mà thương, xem bức ảnh “ngôn tình” của Tiến Dũng mà thấy dễ thương.

photo-1-1516730467959909197664909197704909197750

À, cuối cùng thì 2 ông kia vẫn kiểu VN nói là làm, đã thực hiện cam kết, tới lượt mình bảo em đi vô thay đồ ngủ nha thì 2 ông bảo thôi khỏi đi maai2iiii. Ahahaha.

Một đêm tuyệt vời!!!

 

Đăng tải tại Ngẫu hứng viết | Thẻ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ngoảnh lại một trời thanh xuân


Đệ bảo, 10 năm không gặp thấy mình khác quá, mình cười nghênh mặt bảo, tính khí thì vẫn như xưa thôi, nó le lưỡi.

10 năm, 20 năm… khoảng thời gian bọn mình chơi với nhau lâu đến như vậy. Mình chỉ cho con Thanh nhà từng đứa bạn mình, bảo nó là về Bù Đốp mà không chịu đi chơi tắt điện thoại cũng khó lắm, biết nhà biết bố mẹ nhau hết, tụi nó kéo thẳng vào nhà luôn không cần hỏi nhiều.

Đi đám cưới Ngọc – Duy, bọn mình chụp chung 1 tấm hình, và không biết bao giờ mới có cơ hội đứng bên nhau cùng một chỗ như vậy nữa.

Cô Tình gặp mình hỏi, hai đứa này lấy nhau rồi, em thì sao? Còn em với H đó, 2 đứa cô thấy rất được. Ừ ai cũng thấy hai đứa mình được mà. 2 đứa gặp nhau, uống cạn với nhau một ly, H đi vội vàng, công việc của nó là như vậy, chẳng ai giám trách.

Mình gặp K, lần trước ở đám cưới LH, lần này là đám cưới Ngọc. K để râu già còn hơn thầy Hatibong. K nói với mình nhiều, vì nó xỉn. Nó lúc nào cũng bảo, ngày xưa tôi thích bà lắm, mà không nói. Dạo này lấy đâu ra nhiều người nói câu này thế nhỉ. Bộ ngày xưa mình được vậy sao, há há. 2 đứa ngồi nhắc YC, nó không về được, cũng đã lâu lắm chẳng gặp nó. Mọi thứ vẫn chẳng quên điều gì.

Thầy Hatibong, giờ còn chẳng hiểu sao hồi đó đặt cho thầy biệt danh này, thầy vẫn nhớ tên nhiều đứa đó, trong đó có mình. Mười mấy năm trôi qua rồi, nhìn thầy vẫn trẻ ghê.

Gặp vợ chồng Thu Hương, trước giờ mình cũng ít nói chuyện. Mà chắc vì đi chơi vui nên cũng cứ nói bừa. Tụi nó cứ bảo TH là lấy chồng giàu sướng, giờ con đã 7 tuổi rồi :))) Mình thì thấy vợ chồng nó vui vẻ, đi chơi hết mình cùng lũ bạn từ cấp 2 của vợ thì thấy như vậy cũng được. Đâu phải ai lấy chồng giàu cũng được như vậy. Với cả thấy TH sống được, hồi đám tang bố Ngọc cũng vào hỏi thăm dù không thân thiết như tụi mình. Quan trọng là sống được với nhau ấy.

Thằng Quyền thì khỏi nói rồi, thảo nào mẹ mình cứ bảo gái theo thằng Quyền nhiều lắm, dù nó chỉ chạy taxi vòng vòng. Tên fb thì trẻ trâu vãi cả ra, nhưng được cái dẻo mỏ. Nó vừa thú nhận ngày xưa nó thích Thu Hương thì 5 phút sau 2 vợ chồng Thu Hương ra, làm cả bọn ôm bụng cười chọc quê nó.

Lần đầu thấy Tuyết Vân ói 3 lần như vậy, trước giờ đi chơi gì TV đâu có uống. Mà nay V chơi dại, nói mình uống bao nhiêu nó sẽ theo bấy nhiêu, bị tụi còn lại mắng xối xả.

Hhùng trưởng thành hơn, con Thanh khen vậy. Mình thì thấy nó vẫn thế thôi, vẫn là thằng em

Mình kể cho Hương Còi chuyện bữa trước H nói với mình, nó bảo chắc đó là chuyện thật, chỉ là cách nó nói chẳng nghiêm túc tí nào. Mình bảo tao đếch cần nó nghiêm túc, nếu nó quên chuyện này, tao cũng sẽ cho qua. Mình về nhà thì thấy H nhắn tin thật, 2 đứa lại giữa cách nói chuyện như xưa. Cảm ơn vì điều này.

Cuối cùng thì Duy Ngọc cũng về chung một nhà. Mình định viết nhiều, nói nhiều về 2 đứa, mình sợ mình sẽ quên. Nhưng rồi lại chẳng viết được gì ngoài mấy câu sến sẩm trên facebook. Nay bọn mình bảo đi sớm mà cuối cùng lại thành ra trễ, chẳng xí xớn chụp hình được nhiều. Cũng quên béng chuyện ép 2 đứa đến khi nào say thì thôi.

Thay vào đó thì tụi mình đã tự kéo nhau đi chơi cho đến khi say mèm, trừ cô dâu chú rể. Cảm xúc không chỉ có vui đâu. Mà sâu trong lòng là chút gì đó mất mát, kiểu như nhìn lại thấy sao cả bọn vẫn như cũ mà thời gian thì đã trôi cả mười mấy năm rồi.

Mình cứ bấm chọn mấy bài buồn buồn rồi hát nghêu ngao bất chấp.

Rồi cuối cùng mình lại không kiềm lòng được mà nhắn tin trước hỏi “Nay Việt nam đá thắng không anh?”. Vì nay bạn em cưới, nên em vui. Vì nay thằng bạn thân đã khôn hồn nhắn tin xem như chưa có gì xảy ra với em, nên em vui. Vì nay các oppa VN thắng, nên em vui. Vì vậy mới nhắn cho anh chứ đừng ảo tưởng. Tha thứ cho anh lỗi này ư? Còn lâu

Đăng tải tại Ngẫu hứng viết | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Người tình Bagan


Trích đoạn trong truyện ngắn mình vừa viết xong

Đồi nho đỏ nhìn xuống thung lũng bé xanh rì, không có nhạc, không wifi, một gốc cây to, vài cái bàn ghế gỗ nhỏ, và chỉ bán rượu vang. Ở hoàn cảnh đó người ta chỉ có thể ngồi xuống mà nói chuyện cùng nhau bằng rất nhiều thứ ngôn ngữ pha tạp. Thành ngồi cạnh tôi, say sưa chụp hình khoảnh khắc ngày tàn, ly rượu của anh vẫn chưa vơi. Sáng nay ngồi xem lại hình trong máy, anh khen tôi chụp lên tay nhưng sao chụp ít thế. Tôi cười bảo, đi một mình tôi chẳng có hứng thú chụp. Khi nói ra câu ấy, tôi còn không rõ bản thân mình có đang nói dối không.2017_05_02_IMG_6622

 

Lão râu quai nón đến, ngồi chiếc ghế trống duy nhất trước mặt tôi, một mình. Lão đeo cái túi chéo, mặc cái quần jean bạc thếch, ngồi chéo chân, ngả lưng vào ghế lười biếng. Lão đốt thuốc, tay cầm ly vang đỏ, tay cầm điếu thuốc. Lãng du, vô định. Thành đặt ly rượu xuống cạnh ly của tôi, vội vàng ra ngoài nghe điện thoại từ Việt Nam. Mặt trời sắp khuất sau dãy núi, tôi quay lại phía sau, Thành vẫn đang xoay lưng về phía tôi nghe điện thoại. Mặc kệ điều đó thì mặt trời vẫn đang dần biến mất sau rặng núi, nhuộm nền trời một màu đỏ rực rỡ. Cặp đôi ngồi bàn trước quay sang trao nhau một nụ hôn dài, cả lão râu quai nón và tôi đều nhìn họ. Mọi người chẳng lưu luyến gì kéo nhau ra về lại khu trung tâm. Lão râu quai nón vẫn ngồi chẳng có ý định rời đi, cái bóng lưng của lão như in vào mắt tôi nhức nhối. Đến khi Thành quay lại thì mọi người đã về gần hết.
– Về thôi em, đi uống beer ăn mừng. Bọn anh vừa trúng một hợp đồng lớn. Cũng còn mấy thứ phải giải quyết ngay, mà thôi để về nhà tính, giờ tận hưởng thôi!
Anh muốn tận hưởng điều gì? Liệu anh có biết anh đã bỏ qua khoảnh khắc đẹp nhất mất rồi. Liệu anh có biết tôi muốn cùng anh cạn ly rượu vang kia lúc mặt trời lặn biết bao. Chúng tôi đi bộ xuống đồi, ở những bậc thang cuối cùng, tôi ngoái nhìn lại về gốc cây sồi, lão râu quai nón vẫn ngồi đó, có lẽ lão đã ngủ gật rồi cũng nên. Tôi nhớ lại giấc mơ đi ngang suy nghĩ của mình chỉ vài phút trước khi còn ngồi trên ấy. Giấc mơ về một ngọn đồi nhỏ có ngôi nhà gỗ cửa mở toang, gió thổi qua những chiếc chuông gió kêu leng keng, tôi mặc váy hoa đạp chiếc xe đạp trở về. Ở đó có một người đàn ông ngồi dưới gốc cây chờ tôi, anh ấy biết tôi đã về nhưng không quay đầu lại. 

2017_05_02_IMG_6430

Đăng tải tại Truyện ngắn | Thẻ , , , , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Là tự mình đa tình


Bọn trên mạng đồn nhau rằng ngày hôm nay là ngày buồn nhất năm, tính theo một cái công thức quỷ quái nào đấy.

Sáng nay mình viết xong 1 truyện ngắn dang dở, tên nó là Người tình Bagan. Cái kết của nó cũng dang dở, nhưng mình rất thích. Mình vẫn thích những cái kết buồn.

Mình nói Béo đặt vé đi Hà Nội đi, 2 chị em sẽ đi, chẳng cần thêm ai. 2 chị em mình sẽ chạy vòng vòng Hà Giang Cao Bằng gì đấy ngắm mấy bông hoa đào nở muộn, trời rét thế này, hi vọng đào vẫn nở muộn. Mình vẫn ấp ủ dự định cho mấy truyện ngắn viết về nơi này, và mình cần thêm chất liệu, cả cảm hứng nữa. Vẫn còn nhiều dự định và mục tiêu tài chính năm nay, nhưng không vì vậy mà trói chân mình một chỗ được đâu.

Khi mình buồn, mình viết tốt hơn, mà mình thì chẳng muốn như vậy một chút nào. Mình không muốn bản thân mình buồn, tự hành hạ bản thân mình. Mình hay tìm cách làm cho mình tốt lên, tự làm mình vui hơn, xoa dịu trái tim mình.

L bảo L sẽ từ bỏ trước, vì người kia có quá nhiều người theo đuổi, và lại có rất ít thời gian. Mình hỏi L sợ gì, sợ phải cạnh tranh với quá nhiều người à. L bảo không, L sợ người ta không có thời gian thì lấy đâu ra việc xây dựng một mối quan hệ nghiêm túc với mình. Thực ra L nghĩ cũng đúng, nhưng mình không tin lắm rằng L sẽ làm được như những gì nó nói. Trái tim con gái vốn dễ yếu mềm trước người mình thích mà.

Phút trước còn tự nhủ sẽ không bao giờ nhắn tin nữa, sẽ chấm dứt tất cả nhưng nếu được đáp lại một chút thôi cũng đã vui vẻ mà nở nụ cười, vui vẻ quan tâm người ta. Rồi nếu người ta im lặng, hay quên điều gì, tâm trạng sẽ lại như rớt xuống vực thẳm, nghĩ đủ thứ trên đời, quyết tâm đủ điều.

Mình cá là mấy đứa liều mình trước crush như mình, sẽ hay sinh ra mấy loại ảo tưởng cực kì ngớ ngẩn. Mình từng chứng kiến mấy con bạn mình rồi, xong giờ bản thân trải nghiệm, đôi khi tự hỏi mình lấy đâu ra nhiều can đảm và cả kiên nhẫn đến như vậy?

Kiểu con gái như bọn mình, thực ra rất dễ thích một người, nhưng nói bỏ qua cũng sẽ dùng hết mạnh mẽ, dùng hết kiêu hãnh mà từ bỏ. Chưa từ bỏ, không phải vì không đành lòng, thực ra chỉ là do chưa đủ tuyệt vọng thôi.

IMG_1807.jpg

 

Đăng tải tại Vụn vặt | Thẻ | 4 phản hồi