Something in the rain lãng mạn và thực tế


#lãng mạn

Nghĩ sao mà một tập phim 60 phút mà hôn nhau 10 lần??? Mới chỉ là tập thứ 5, thứ 5 thôi đấy. Thì cũng như mọi cặp đôi bình thường khác, chị đẹp và em trai cũng đưa đón nhau đi làm, đi chơi với bạn bè, hẹn hò ăn uống… Nhưng mà nói sao nhỉ, kiểu nhìn nhau cũng biết là hạnh phúc cỡ nào, phải nhìn Joon Hee ấy, dễ thương cực kì. Yêu một bà chị hơn 4 tuổi thì Joon Hee phải như thế nào? Chính là đàn ông những lúc cần, và chẳng lúc nào thấy cậu ấy trẻ con cả.

Diễn cảnh yêu đương mà người khác nhìn vào thấy hạnh phúc và thấy vui chung, hồi hộp chung thì chính là đẳng cấp đó.

maxresdefault

Joon Hee định khoác vai chị đẹp nhưng rồi lại đưa tay lên như gãi đầu

#thực tế

Cần lắm một bộ phim bình thường và thực tế như vậy. Bởi vì đã quá nhiều bộ phim Hàn theo mô tuýp nhân vật có năng lực siêu nhiên (Huyền thoại biển xanh, Cô gái mạnh mẽ Do Bong Sun, Yêu tinh), giàu có trâm anh thế phiệt (đa số là giàu mà, khỏi kể) sứ mạng cao cả cứu thế giới (Hậu duệ mặt trời)… nên chuyện tình giữa hai con người bình thường đã gây được chú ý. Điểm đặc biệt duy nhất chính là nam chính thua nữ chính 4 tuổi. Và mối quan hệ kì cục của họ: nàng là chị đẹp bạn thân của chị gái, chàng là em trai của bạn thân.

Cái thực tế thứ 2 nữa chính là công việc của họ, chẳng có tổng tài nào chú ý, chẳng có ai chống lưng, chỉ có dựa vào nỗ lực chính mình. Đi làm cũng không hoàn toàn thuận lợi, vui vẻ, cũng có đồng nghiệp chơi xấu, có sếp quá đáng… nhưng được cái tất cả đều như một nơi làm việc bình thường chứ không phải dựng lên cho giống. Phim Việt phải học theo dài dài.

#tự nhiên

Cấu trúc cơ bản của một bộ phim Hàn 16-20 tập thì đến khoảng tập 10 mới có được first kiss của nam nữ chính, các tập tiếp theo biến cố nhỏ hoặc lớn, tập cuối quay về yên ổn bên nhau.

Nhưng mà Something in the rain (Tên tiếng Việt Chị đẹp mua cơm ngon cho tôi) thì phá vỡ cấu trúc đó, cuối tập 3 nắm tay nhau dưới gầm bàn, cuối tập 4 có first kiss, còn tập 5 thì là combo kiss + bed scenes dồn dập như thể phim chỉ dài có nhiêu đó. Bởi vì đến đó thì phải thế, không cần rề rà câu kéo tình tiết chi cho mệt. Chị đẹp đã 35 tuổi, còn cậu em kia cũng không phải lần đầu yêu đương, thậm chí còn hay bị đồng nghiệp trêu chọc là sát gái. Hai người chỉ mất chút ít thời gian do dự thăm dò ở những tập đầu, dĩ nhiên chỉ chút ít thôi, chứ nhìn lại thì 3 tập đó cả 2 bắn hint, thả thính tràn ngập.

#thoại

Khen ngợi cho bộ phim đã thay đổi thoại rất hợp lý: nắm tay nhau xong tự thay đổi từ chị – em thành em – anh luôn không hỏi han phân vân.

Cậu đang quen ai à? Ai thế? Bao nhiêu tuổi? 23 à, hay 24?

35 tuổi

Này, thằng điên này! Cậu điên à? Cùng tuổi với chị mình à?

—————-

Sao em lại nắm tay anh?

Vì tay để ở đó chứ gì. Sao thế? Anh không thích à?

Không phải là không thích. Nhưng sao em lại nắm tay anh trước? Anh định nắm trước mà

*Cười* Phải đợi anh tới tết Công gô à? Anh không biết thời điểm giữa nam và nữ quan trọng thế nào đâu

Bây giờ chúng ta trở thành quan hệ nam nữ rồi sao?

something-in-the-rain-pretty-sister-who-buys-me-foodpretty-noona-who-buys-me-food

Trời mưa nhưng đi mua dù thì cố tình mua 1 cái thôi, có ý đồ cả, ráng học tập nha mấy bạn

#ost

Phim Hàn được ưu điểm là tận dụng nhạc phim triệt để vô cùng, nhạc cất lên là nổi da gà, ám ảnh hoài luôn. Phim này có 2 bài hay: Save the last dance for me Stand by your man. Mà lạ là lâu lâu mới có phim dùng nhạc tiếng anh, không ngờ hợp đến kì lạ.

 

 

Advertisements

Và em sẽ đến cùng cơn mưa


Nếu như bạn từng đọc Em sẽ đến cùng cơn mưa thì nhất định phải đi xem Be with you

Nếu bạn chưa từng đọc, thật may quá, tôi nghĩ bạn sẽ còn khóc nhiều lần hơn thế khi xem bộ phim này.

tumblr_lpjm75SY1Q1qakwv3o1_500

Tôi đã đi xem một mình, cười ha hả chẳng quan tâm thế giới, và cũng cứ thế để nước mắt mình rơi xuống khi tôi gần như chắc rằng, mình sẽ không thể nào khóc khi xem phim, vì đã tốn bao nhiêu là nước mắt khi đọc truyện.

Bạn sẽ ra sao nếu biết trước kết quả cuộc đời mình, một cuộc đời sẽ mãi mãi dừng lại ở tuổi 32, cùng một đứa con, một người chồng ở một thị trấn yên bình nhỏ bé?

Bạn ra đi vì lí do gì? Công việc lúc đó của bạn là gì? Bạn hoặc chồng bạn có nhà có xe và có tiền tiết kiệm không? Nếu không lấy anh ấy và sinh ra đứa trẻ ấy bạn sẽ sống đến 70 tuổi hoặc lâu hơn thế?

À, thật ra câu trả lời cho quyết định này lại là câu hỏi: Bạn có hạnh phúc không?

Thế  nên khi Woo Jin nói xin lỗi Soo A vì đã không thể làm cô hạnh phúc hơn, cô đã bảo “Em rất hạnh phúc khi sống bên cạnh anh và Ji Ho”. Cô lựa chọn hạnh phúc ngắn ngủi ấy, dù biết rõ kết cục dành cho mình. Người ta không thể chọn sống bên cạnh một người khác, sống một cuộc đời khác khi đã có vẹn nguyên kí ức hạnh phúc cùng một người chồng và một cậu con trai – đó là sự chọn lựa của Soo A.

em se den cung con mua.jpg

Vì sao tôi lại nói thật tuyệt vời nếu bạn chưa đọc truyện mà đi xem phim này trước?

Vì bạn sẽ không phải ngồi thắc mắc một mình rằng đoạn này lẽ ra ông bố phải nấu cơm cà ri chứ đâu phải là chiên trứng nhỉ? Đoạn này thằng bé phải đang lang thang đi tìm ốc vít bù lon rồi mới gặp mẹ chứ đâu phải như thế nhỉ? Ở đâu ra cái chuyện vận động viên bơi, ông bạn chân dài tới nách và tiệm bánh hoàng tử bé thế này? Lẽ ra phải là một văn phòng luật và một ông thầy Nombre già cùng con chó Pooh không biết sủa chỉ biết kêu những tiếng ~ chứ nhỉ?

Chẳng hiểu sao đọc truyện tôi thích nhiều thứ lắm, tôi thích cách Yuji (Ji Ho) nói ngọng Tinh cầu Lưu Trữ thành Lưu Trứ (cách gọi của Vùng đất Đám Mây trong phim), thích cách thằng bé với cái sở thích kì lạ là đi nhặt ốc vít ở nhà máy cũ, thích cách miêu tả chi tiết về tính cách ông bố, và nhiều nhiều thứ khác nữa mà một bộ phim không lột tả được.

Nhưng tôi lại thích bộ phim này ở việc thể hiện những cảnh quay đúng như tôi tưởng tượng hoặc vượt xa hơn thế. Cảnh cậu bé Ji Ho cầm chiếc ô vàng chạy dưới mưa, trên đường tàu đến gặp mẹ. Cảnh kết phim chẳng có ai khóc lóc, chỉ đơn giản là chú So Ji Sub của tôi đứng một mình ở mái hiên nhà không chút thay đổi gì từ ngày vợ ra đi, chỉ một mình, góc máy rộng ra, cao lên. Chắc chỉ có mình tôi cứ vậy mà rưng rưng thương chú.

Đương nhiên thì vì là phim của Hàn chuyển thể từ một tác phẩm văn học Nhật Bản nên không thể tránh việc thay đổi nhiều chi tiết từ tên gọi, ngôn ngữ, chi tiết cài cắm, tình huống rất chi là Hàn Quốc. Nếu xem phim bạn sẽ thấy ngay mấy cái cảnh che dù dưới mưa, học bơi, hát đồng ca tiểu học, hẹn hò lần đầu mặc áo khoác màu hồng và dùng keo xịt tóc tạo màu như một tên ngốc, lần xem phim đầu tiên cùng nhau… ờ đúng kiểu Hàn Quốc rồi chứ còn gì nữa hả trời???

20180411_082932.jpg

Be with you – Và em sẽ đến – So Ji Sub vs Son Ye Jin

Cũng không thể không nói rằng, thật may mắn khi tôi đã xem bộ phim này của Hàn chứ không phải do Nhật đích thân chuyển thể (nhật đã chuyển thể phim này rồi và cũng rất thành công). Vì hơi cá nhân một tí, nhưng tôi không ngấm được phim Nhật, nó cứ kì lạ và xa lạ thế nào ấy. Thế nên là, phải cảm ơn Hàn đã chuyển thể bộ phim này, giữ lại rất nhiều cảm xúc cũ, khơi gợi nhiều cảm xúc mới, rung động mới.

Và chốt lại vẫn là hãy đọc Em sẽ đến cùng cơn mưa khi mùa mưa đã sắp chạm ngõ thành phố rồi.

 

 

Đọc Ngàn mặt trời rực rỡ


 

Cả kì hội sách vừa rồi tôi đã không khệ nệ ôm sách về như mọi năm, chỉ vì tôi chưa đọc xong số sách từ hội sách 2 năm trước. Thế rồi mấy ngày nay, tôi thấy mình không còn quyển sách nào để đọc nữa, khi tôi đã gỡ app facebook ra khỏi điện thoại. Điều này có nghĩa là mỗi buổi tối tôi có 4 tiếng đồng hồ để chỉ sống cuộc đời của mình, không quan tâm thế giới đang làm gì, đi đâu chơi, yêu ai, cưới ai (ờ dĩ nhiên ban ngày ở công ty thì tôi vẫn lướt face đều đều). Tôi mở máy viết mỗi tối, cứ để máy vậy và nghĩ hết ý tưởng này đến ý tưởng khác dù có khi không viết được chữ nào cả buổi tối. Rồi tôi tìm sách để đọc, phải là những quyển sách, không phải sách trên mạng, cũng không phải kindle.

Buổi chiều thứ 7, nắng tháng 4 khi nào cũng bực bội gắt gỏng như thế cả. Tôi ra quán café, không ngó ngàng đến điện thoại, và đọc một mạch quyển sách Ngàn mặt trời rực rỡ của Khaled Hosseini.

Lý do mua quyển sách này cũng hài lắm. Đọc trên trang It’s happen to be Viet Nam có một câu chuyện rất dễ thương kể về một cô gái, lần đầu gặp gỡ một chàng trai, cô nghĩ thằng cha này cùng lắm chỉ đọc mấy quyển sách làm thế nào để tăng cơ bắp, thức ăn nào nhiều protein thôi. Cô đánh bạo hỏi “Gần đây anh có đọc quyển sách nào không?”, thật bất ngờ, anh chàng này trả lời “Tôi đang đọc Ngàn mặt trời rực rỡ”. Cô gái – từ giây phút đó đã nghĩ rằng mình phải cua chàng trai này cho bằng được, vì đó cũng chính là tên quyển sách cô đang để trong túi xách của mình.

Thế là tôi đã mua quyển sách này bằng cái ấn tượng về một câu chuyện ngôn tình như thế, chứ không phải bằng bất cứ một dòng review nào cả, không hề biết rằng sách này viết về điều gì.

Nhưng tôi đã không hối hận.

Quyển sách cuốn hút tôi ngay từ những trang đầu tiên, và nó hồi hộp đến mức tôi không dám lật trang cuối cùng để xem kết thúc của nó ra sao.

Lấy bối cảnh đất nước Afghanistan trong thời kì lực lượng Hồi giáo cực đoan nổi dậy, đẩy đất nước này lâm vào cảnh nội chiến, sự can thiệp của Liên Xô và sự quay lưng của Mỹ, câu chuyện về cô gái Mariam  – một harami – một đứa con hoang vô thừa nhận. Cuộc đời của Mariam có lẽ là một điển hình của những người phụ nữ ở Afganistan: không được đi học, không được tự quyết định tương lai, không có tiếng nói. Trong một vài khoảnh khắc, có lẽ nhiều người cũng nghĩ như tôi, nghĩ rằng Rasheed có chút trân trọng Mariam, dù ông ta có lớn hơn cô gần 30 tuổi, có bụng phệ và lưng gù một chút. Nhưng nếu như vậy, hẳn đây đã là một câu chuyện ngôn tình.

Mariam mang thai 6 hay 7 lần cô cũng không nhớ, chỉ biết rằng, cuối cùng đã không có đứa trẻ nào được sinh ra. Rasheed cũng không cần diễn một màn kịch nào với cô nữa. Rồi 19 năm trôi qua trong chiến tranh, loạn lạc, những đứa trẻ gia nhập quân đội, những đứa trẻ khác được sinh ra, trong đó có Laila – một số phận thật khác với Mariam. Cô gái ấy có gia đình, có tương lai, có bạn bè, có cả một tình yêu thật đẹp. Nhưng rồi, sau bao nhiêu biến cố, cuối cùng Laila và Mariam lại gắn kết với nhau bởi sợi dây số phận, trong một tình huống mà một trong 2 người chưa bao giờ nghĩ tới: đều trở thành vợ của Rasheed.

Anh bạn tôi từng bảo rằng, trong những tác phẩm kinh điển, những bộ phim hay, anh rất biết cách nhìn ra đâu là nhân vật chính, hay nhân vật có ảnh hưởng quyết định đến kết cục phim ngay từ đầu. Vì đó thường là những nhân vật được cài cắm trong những tình tiết tự nhiên một cách đầy ẩn ý. Và Ngàn mặt trời rực rỡ có điều đó.

Tôi đã nghĩ Tariq thực sự chết rồi – cậu bạn thanh mai trúc mã, mối tình đầu, người đầu tiên cô trao tặng đời mình đã chết thật rồi, Laila rồi cũng sẽ chết. Tôi đã nghĩ Laila và Mariam sẽ bỏ trốn thành công, trên đường đi 2 người sẽ vượt qua nhiều thử thách để đến được một vùng đất khác, hoặc giả Laila sẽ chết và Mariam là người sẽ nuôi dưỡng đứa trẻ. Nhưng cuối cùng cái chết đã đến với người mà ngay từ đầu số phận đã định đoạt sống như một cây cỏ dại.

Tôi thích giọng văn trong quyển sách này, cách kể chuyện cuốn hút đối với những sự kiện lịch sử, thời sự mà tôi đã từng nghe hằng ngày về Afghanistan. Tôi thích cách tạo hình nhân vật, tính cách của họ, suy nghĩ của họ, tình cảm của họ. Tôi thích cách miêu tả  khoảnh khắc bi thương của Mariam khi cô mất đứa con đầu tiên “Cô nhớ mẹ Nana đã từng nói rằng mỗi bông tuyết là một tiếng thở dài nặng nhọc của một người đàn bà phiền muộn đâu đó trên thế gian này. Rằng tất cả những tiếng thở dài đó bay lên trời cao, tụ thành mây rồi vỡ ra thành các đốm nhỏ li ti lặng lẽ rơi xuống con người phía dưới. Như một sự nhắc nhớ rằng những người đàn bà như chúng ta đau khổ biết bao”.

Và cảnh Tariq và Laila đứng hẹn hò trong ngõ vắng, Tariq hút thuốc, đứng chống một chân vào tường.

“Bây giờ anh đã cao hơn Laila mấy phân. Anh đã cạo râu, gương mặt anh gầy hơn, có phần góc cạnh hơn. Tariq thích mặc quần có ly, đi giày đen bóng và mặc áo ngắn khoe hai cánh tay nổi lên những cơ bắp mới – quà tặng của những quả tạ gỉ sét mà hằng ngày anh nâng ở trong sân nhà mình. Gương mặt anh gần đây đã có thêm những nét ngỗ ngược vui vẻ. Anh cũng có thêm một chút e dè, cái đầu hơi nghiêng về một bên khi nói chuyện và hàng lông mày nhướng lên mỗi khi cười. Anh để tóc và nhiễm thói quen hất mớ tóc bồng bềnh một cách thường xuyên và không cần thiết. Nụ cười nửa miệng cũng là một thứ mới nữa.

“Anh biết mà”

“Biết gì?”

“Biết là em chỉ có tình cảm với anh thôi”

Hay đoạn Mariam và Laila cùng ngồi uống trà ở giữa sân trong đêm, ngước nhìn bầu trời, gác lại mọi công việc nhà.

Nhan đề Ngàn mặt trời rực rỡ là dành cho Kabul – thành phố từng đổ nát trong nhiều năm trời chìm trong bom đạn và nhiều chế độ kiểm soát, thành phố đã từng là nỗi đau của Tariq, Laila, của Mariam, của cha mẹ, anh em họ, là nỗi ám ảnh của những đứa trẻ con của họ Aizzan và Zalmai. Nhưng rồi ngay cả khi họ đã đến một nơi tốt hơn, yên bình hơn thì trái tim họ vẫn dành cho Kabul – nơi họ đã sinh ra và lớn lên.

“Không ai có thể đếm được bao nhiêu mặt trăng tỏa sáng trên những mái ngói của nàng

Hay ngàn mặt trời rực rỡ trốn sau những bức tường của nàng”

Tôi cứ nghĩ đến ngày quyển sách này sẽ được chuyển tải thành một bộ phim, để trên màn ảnh ấy là cảnh Herat bình yên trầm buồn nơi Mariam từng sống, để thấy kia là đường phố Kabul thay đổi từng ngày qua 4 thập kỉ chiến tranh ly tán và biến động.

Tôi đã có một buổi chiều ngồi đọc say sưa quyển sách này ở quán café ngập nắng, để trí tưởng tượng của mình vẽ ra đây là Laila xinh đẹp, đây là Mariam chịu đựng, lão Rasheed khệnh khạng, đây là Tariq điển trai, người mẹ ủ rũ của Laila, ông bố hóm hỉnh của Tariq…

Mùa hè đang đến thật rồi. Bạn bảo rất mong tôi sớm tìm ra mặt trời rực rỡ của riêng mình.

20180408_171345

Con gái và chuyện đi chơi xa


“Chỉ có 3 đứa con gái mà dám chạy chơi ngoài này á?”
Chẳng đếm được trong suốt những ngày lang thang ngoài Bắc mình nghe bao nhiêu lần câu này.

IMG_20180306_170208Khi Trường hỏi tôi là đoàn có mấy người để em thuê phòng cho chị, mình bảo đoàn có 3 người, là 3 bạn nữ kute lạc lối nó đã ngạc nhiên rồi.
Khi gặp đoàn các bác U50 trở lên trên đường đi Xín Mần các bác bảo công nhận các cháu giỏi thật đấy, nam đâu hết mà chỉ có 3 đứa đi với nhau.
Còn ông Thưởng gặp trên Hà Giang thì bảo, bọn em gấu thật đấy, nhìn phát là biết gái trong nam ra. Hình như gái trong ấy thích chạy xe máy, chứ bọn con gái ngoài đây, phải đi cả hội hoặc có ai chở cơ.

Vâng, thật sự cũng không muốn vậy đâu, mà quay qua quay lại chẳng biết rủ ai đi cùng nữa thế nên mới là 3 chị em chạy 2 chiếc xe máy.
Khi chỉ có 3 đứa con gái, tâm trạng thay đổi theo từng vòng bánh xe.

Là lúc thấy đường vắng hoe khi bò lên Bản Luốc, dù rõ là ban ngày nắng chang chang nhưng cũng nghĩ trong đầu “Sao đường vắng thế này, lỡ mà giờ có ai xông ra cướp hay trêu chọc gì đó thì xử lý sao”, để con Béo chạy trước thì sợ nó không quen đường, để nó chạy sau thì chốc chốc lại dòm kính chiếu hậu xem nó có bị rớt lại xa quá không.

Là lúc 2 chị em thay nhau ngã trên đường lởm chởm đá lên Chiêu Lầu Thi, đã cảm thấy lo lắng kinh khủng. Mình thuở bé đến giờ chưa từng đi con đường nào gớm vậy, và Béo cũng thế.Trong đầu thầm khen Béo mạnh mẽ, cứ thế bò chậm rãi và rất siêu qua đá. Trang thì chắc nó không tưởng tượng nổi đi với mình sẽ xông vào những chốn như thế này đâu, tội con nhỏ đi bộ rã chân luôn. Xe đổ đè lên người, da thì xước chảy máu (sẹo vẫn còn) nhưng vội vàng lo cho cái xe chảy nhớt tong tong. Xe mà bị sao chắc khóc tiếng miên luôn. May sao mình thò tay vặn tới vặn lui một hồi thì cũng hết chảy nhớt. Sợ tụi nhỏ thấy cực, thấy mệt quá mà nản, ai ngờ đứa nào cũng cười toe hào hứng bảo “sau chuyến này về em sẽ thành tay lái lụa”, đứa thì bảo “chụp nhiều hình về khoe tụi bạn lác mắt chơi”, thật không uổng công mình tuyển chọn.

Là hồi ở Lào Cai chạy chơi trên Y Tý bạn Tuấn chê cái xe yếu thế sao mà chạy đi Hà Giang được, thề là đã rất sợ. Sáng sớm ngủ dậy đã thay mất cái bình ắc quy, Trường dắt bộ thấy mà thương. Nhưng vẫn thầm cảm ơn là chiếc xe vận tốc không quá 50km/h đã đồng hành và can trường trên moị nẻo đường kinh khủng nhất. Chắc nó thương 3 đứa con gái không biết gì về xe cộ nên không dám bệnh tật gì.

Anh Cường hỏi thế bọn em không sợ à. Mình bảo thực ra nguy hiểm thì ở đâu cũng có anh ạ, nhưng mà em cảm thấy ở đây còn an toàn hơn Sài Gòn ấy. Ở Sài Gòn bước ra đường hay ở trong nhà cũng đề phòng nhiều thứ, còn ngoài này, bọn em cứ chạy chậm và nghỉ trước khi trời tối, còn lại em cảm thấy mọi thứ ở đây đều không quá nguy hiểm. Bọn em đã vào tận bản của những người Hán, ngồi uống rượu với các chị phụ nữ, tự mò đường đi vào mấy cái mốc biên giới lạ hoắc, vắng hoe, đã vứt xe lăn lóc bên vệ đường xuống bản tít xa chơi. Anh Cường bảo em nói đúng đấy, khi các em lên đây chơi, bọn anh xem như khách quý, nhưng ngược lại khi bọn anh mà xuống phố, thể nào cũng bị gọi là mấy thằng dân tộc ngáo ngơ. Mình cười bảo, anh mà không bảo anh là người Dao bọn em làm sao biết. Ừ anh người Dao đấy, Dao Tiền hẳn hoi.

Khi chỉ có 3 chị em gái, đôi khi phải tỏ ra ngầu ngầu bất cần một tí với mấy anh lơ xe khách, xe taxi, để các anh đừng thấy bọn em ngơ ngơ mà bắt nạt, không hề!
Là mấy hồi đi đổ xăng hay dừng xe thì phân công rất rõ ràng là Trang phụ Béo kéo ba lô mở nắp bình xăng, mình tìm một cục đá đỡ cho xe Béo không ngã vì cái chân chống đã gãy một đoạn.
3 đứa bảo nhau, chỗ này vắng, có ai hỏi thì bảo đang tìm nhà người quen, sắp đến rồi, ai lạ hỏi đi có 3 người thôi à thì trả lời ra đây có bạn đón. Cứ phòng hờ vậy, chứ chẳng bao giờ phải trả lời như thế cả.
Ngoài ra mình vẫn chưa thấy việc đi 3 đứa con gái thì không có gì bất tiện cả, còn tiện hơn trong vài chuyện.

Ví dụ như là bị các anh công an thổi, vào trình bày rõ là hoàn cảnh rồi các anh cũng tròn hết mắt mũi lên mà hỏi “3 cô từ Sài Gòn ra mà dám chạy lên đây á?”, rồi chẳng nỡ làm khó dễ. Như là chuyện ngày 8.3 đi lên cột cờ Lũng Cú anh bán vé bảo, 8/3 anh tặng các em 1 vé coi như quà. Như là chuyện đi đâu cũng được quan tâm chu đáo, tận tình hơn từ các bạn, các bác các em, các anh ngoài này. Gặp các bác U50 được ăn ké một bữa cơm thịnh soạn, được bác chốt đoàn đi lùa vịt, lúc nào ngoái lại cũng thấy bác và chiếc cub màu đỏ nổi bật canh cho bọn mình không bị các bác bỏ lại phía sau. Gặp bạn Giàng được chỉ cho nơi ngắm hoa đẹp nhất Đông Bắc, được tán gẫu trà chiều. Gặp các chị người Hán được mời vô nhà chơi uống rượu tí quên đường về. Gặp 2 anh trai mạnh mẽ chở nhau đi Cột cờ, nhờ vậy được đi ké đoạn đường về khi hoàng hôn xuống.
“Sao không có thêm bạn nam đi cho yên tâm?”. Mình trả lời “Em không cảm thấy yên tâm hơn khi có 1 bạn nam đi cùng”. Thật đấy! Mình chỉ yên tâm khi đi cùng người mà mình tin tưởng thôi, số người như vậy đếm trên đầu ngón tay. So với tìm một người để dựa dẫm, thà mình tin tưởng chính mình.
Cho đến khi tìm được một người đàn ông đủ để mình tin tưởng, đủ mạnh mẽ, đủ vui để 2 đứa đi cùng nhau hát nghêu ngao, chụp hình sống ảo, hái hoa bắt bướm, ăn vặt, nói chuyện trên trời dưới biển, im lặng những lúc cần thiết thì mình vẫn cứ đi cùng các bạn của mình thôi. Bạn mình dễ thương lắm, mình cũng vậy!

Một mình


Từ hôm đi về, mình bị cuốn vào công việc, viết lách hầu như toàn thời gian. Mình còn chưa đi xem Tháng năm rực rỡ, chưa đi Hội sách, chưa ló mặt ra quận 1, chưa uống cốc trà sữa nào.

Hôm nọ bạn rủ đi uống một chai, tao có chuyện buồn, mình cũng không đi. Rồi đứa khác rủ đi dạo phố tao stress quá, mình không đi. Lại có đứa bảo tao xuống phòng mày một bữa nha, tao thất tình, mình bảo tao bận.

Mình cũng đang cần khoảng lặng cho mình, nên xin lỗi các bạn, mình không chống đỡ nổi tâm sự của bất cứ ai. Những ngày mà chỉ cần mấy đứa em đi chơi hết để mình một mình ở phòng mình cũng thấy thoải mái với không gian đó. Những ngày lặng lẽ chơi game, nghe nhạc, đọc sách, làm bất cứ điều gì làm mình thấy thoải mái chứ không phải là trò chuyện, tâm sự.

Giai đoạn tự kỷ của mình rồi cũng qua nhanh thôi, mình sẽ lại tụ tập với mấy bạn, đi cafe trà sữa ăn uống các thứ, lại crush ai đó… nhưng lúc này, mình chỉ muốn một mình thôi.

Ở Hà Giang có điều làm tôi nhớ


  1. Sự tích con chó Trâm Anh trên đỉnh Chiêu Lầu Thi20180306_084540.jpgMình hỏi Pú con chó này giống gì vậy em. Pú bảo nó giống chó Xinh. Xinh đẹp 🙂))
    Pú bảo hôm qua có 1 anh ở đây mấy hôm liền thích con chó này lắm nên đặt tên là Tiểu Bảo. Pú nói nhưng nó là chó cái. Thế nên anh ấy bảo đặt tên Trâm Anh.
    Trâm Anh? Chắc không ai lấy tên người yêu ra đặt cho con chó đâu nhỉ. Hẳn là người yêu cũ:)))
    Thế anh ý đẹp zai không em? Lũ chúng tôi nhao nhao hỏi. Theo em thấy thì đẹp- Pú bảo. Eo ôi tiếc thế đi sớm 1 hôm là gặp anh rồi.
    Sáng nay mình gỡ xích cho con Trâm Anh chạy chơi lăng quăng trên đám cỏ một lúc rồi mấy chị em xuống núi. Con Trâm Anh kêu ẳng ẳng sau bếp. Pú bảo trên này đẹp nhưng buồn lắm. Mình bảo vậy con Trâm Anh buồn nhứt, bình thường có mình nó chơi ở đây.
    Một mình chơi ở 2400m
  2. Những người gặp nhiều nhất ở Hà GiangIMG_3620Cô áo xanh ngoài cùng bên tay phải là người đầu tiên bắt chuyện với bọn mình ở Cổng Trời Quản Bạ. Cô thấy 3 đứa đứng buộc balo lại hỏi thăm. Nghe nói 3 đứa phi xe máy cô ngạc nhiên lắm. Cô quần sooc tóc ngắn wonder woman trời đang 8 độ cũng bất chấp. Cô chụp cho bọn mình mấy tấm hình như này nè, toàn lúc bọn mình nhìn hâm dở tóc tai rũ rượi 🙂)) Còn áo xanh đọt chuối là Mr Cường người lái xe chở các cô đi tour này. Mr Cường không mang theo áo lạnh và được các cô cho mượn áo thành ra thời trang thất bại. Bọn mình gặp nhau cả chục lần trên Đồng Văn có duyên ở chung cả homestay dưới Yên Minh, buổi tối ăn chung ngủ chung nói chuyện trên trời dưới bể cứ tưởng đi chung 1 đoàn không à 🙂)) Thế mà lần gặp nhau cuối ở Mã Pí Lèng lại quên không xin fb các cô. Hồi chiều đi về thành phố HG Béo kêu a Cường chạy xe ngược chiều vẫy tay chào mà 2 người không thấy hả. Mải chạy có để ý đâu. Cuối cùng đã không kịp tạm biệt nhau cũng không giữ lại chút liên lạc nào
  3. Muốn tìm nơi ở nhớ hỏi các chú công an!!!
    Chiều ở Mèo Vạc. Sau khi ngồi chơi bên sông Nho Quế vì còn quá sớm, 3 đứa cứ ngồi xem hình với mấy cái video điên khùng đã quay. Nhấc mông lên đi thì nắng vẫn chưa tắt. Bên đường, người ta đốt nương khói ảo diệu. Cái lạnh len lỏi khi đi vào những đoạn không có nắng. Mã Pí Lèng hùng vĩ và dài hun hút đã ở lại phía sau lưng.
    Bỗng nhiên từ phía xa, người mình không mong chờ gặp nhất lại hiện ra trong màu áo vàng thân thuộc. Chỉ cần nhìn thấy bóng áo ấy là trái tim loạn nhịp như đứng trước crush. Mình vốn đang đi chậm lại càng chạy chậm hơn. Của đáng tội, cái xe bị hỏng kim chỉ tốc độ nên cũng chẳng biết đang chạy bao nhiêu. Thế rồi em nhìn anh, anh nhìn em, và tuýt, anh đã chỉ thẳng xe 2 bọn mình. Vâng, là hẳn 2 xe.
    – Chào em, chúng tôi muốn kiểm tra giấy tờ xe, bằng lái. Vì đây là vùng biên giới nên chúng tôi có quyền dừng xe kiểm tra các phương tiện có dấu hiệu mua bán pháo, buôn lậu… Cho hỏi các bạn có vừa đi từ biên giới xuống không?
    – Không anh, bọn em chạy trên đèo xuống
    – Có bằng lái không?
    – Em có, nhưng đặt cọc thuê xe rồi
    Câu này mình nói dối vì mình mất bằng lái nè. Nhưng mà các anh cũng không chủ đích phạt nên không bắt bẻ chứ làm gì có nơi nào cho thuê xe bắt cọc bằng lái???
    Trình CMND cho các anh kiểm tra. Xong anh đẹp trai nhất (vầng, nhấn mạnh là đẹp trai ạ) nói vào bộ đàm
    – Báo cáo có trường hợp 3 cô này không có bằng lái xử lý sao ạ?
    – Giữ hết người và phương tiện chờ tôi về xử lý
    Ôi mẹ ơi run như thú. Xong anh đẹp trai lại xem giấy tờ hỏi ở đâu tới, sao chỉ có 3 đứa con gái đi cùng nhau bla bla. Và rồi anh hỏi: tối may 3 đứa tính ở đâu. 3 đứa làm mặt tội nghiệp bảo chúng em chưa có chỗ ở, nhưng sẽ ở thị trấn Mèo Vạc.
    – Cần anh tìm chỗ cho không?
    Anh nói một câu chả liên quan làm cả bọn ngơ ngác.
    – Báo cáo anh, 3 cô này chưa có chỗ ở cần hỗ trợ
    Anh đẹp zai lại nói vào bộ đàm. Anh đội trưởng xuất hiện. Và các anh bắt đầu đi gọi điện cho bạn bè anh em hỏi phòng. Hỏi xong rồi thì bảo bọn mình lưu số các anh, số khách sạn, và gọi điện bảo anh chủ ks ra trung tâm đứng đón. Như kiểu còn thấy 3 đứa tội tội anh nói hay thôi đứng chờ 30ph nữa các anh hết giờ làm rồi các anh dẫn về luôn.
    – Bây giờ bọn anh giữ giấy tờ lại. Các em cứ về nghỉ đi. Tối ra đi ăn uống với các anh em giao lưu rồi bọn anh trả lại
    Nghe thế là hãi. 3 đứa đứng lầy thêm chút thì các anh bận xử lí vi phạm nên bảo thôi trả giấy tờ cho các em nó về. Mừng quá chào các anh đi luôn.
    Anh bảo ở đây bọn anh không làm khó khách du lịch, chỉ lo các em không tìm được chỗ ăn ở thôi. Chiều Mèo Vạc lạnh, 3 đứa đứng một lúc ở chốt gác cứ suýt xoa, các anh bảo thế này bình thường chán.
    Và cuối cùng thì đây là nơi “view đẹp” theo lời anh đẹp trai tìm cho.
  4. Bạn Giàng và Quán cafe ở Cổng TrờiIMG_4154
    Album này mình kể về những gì đặc biệt trong chuyến đi. Hôm nay kể về bạn Giàng và quán cafe ở Cổng Trời Quản Bạ. Ai đi Đồng Văn chắc cũng sẽ dừng chân ở đây một chút. Quán mới mở hơn 1 năm nay thôi vì cuối 2016 chỗ này vẫn đang bán mấy thứ cây cỏ vẩn vơ và cafe pha phin ở cái chòi lụp xụp. 3 đứa mình vào gọi cafe uống như thói quen mỗi lần đi xa chả biết gọi gì, chứ ở Sài Gòn uống bao giờ đâu, trúng cafe rang say uống phê nguyên ngày. Đang ngồi chơi chụp hình sống ảo các thứ thì Giàng- chủ quán bắt chuyện. Lúc đó thề chả biết bạn là chủ quán. Tưởng bạn là nhân viên rỗi việc thấy bọn mềnh xinh đẹp nên nói chuyện chơi thôi. Bạn hỏi đi đâu. Có thích ngắm hoa đào không bạn chỉ cho chỗ này còn nhiều hoa chứ lên Đồng Văn hoa tàn hết rồi. Mình hỏi xa không các thứ bạn mở bản đồ lên chỉ cho rồi cẩn thận lưu số mình bảo chỗ nào khó đi gọi bạn chỉ. Chả hiểu sao khi mình gọi qua thì điện thoại bạn hiện tên mình luôn. Bạn giải thích là do số mình có trên mạng rồi, “điện thoại Tàu nên mới có cái này”. Ok fine Tàu quá siêu 🙂))
    Thế là bọn mình đi tìm động hoa đào theo lời Giàng chỉ. Và suýt ngất trong đấy luôn. Một chỗ đẹp rụng rời mà có mỗi 3 đứa mình với 1 đàn bò gặm cỏ. Mình nhắn cảm ơn Giàng và lúc về cố tình quay lại Quản Bạ để vào quán hàn huyên lâu hơn. Thế là thảnh thơi bọn mình có 2 tiếng ngồi nói chuyện với ông chủ trẻ sinh năm 95- thua tất cả tuổi 3 đứa mình. Nhưng bọn mình cứ xưng bạn mình chả muốn sửa. Nói mới biết Giàng là chủ quán hồn nhiên nhất hệ mặt trời, khách đông nhưng Giàng cứ nhẩn nha pha trà mời bọn mình rồi 4 đứa kéo ra nắng sưởi ấm nói chuyện kệ khácg. Hỏi Giàng hình như trên này người ta cưới sớm lắm Giàng thì sao. Giàng bảo như Giàng là ế vợ. Hồi trước bố mẹ cũng tìm vợ cho nhưng Giàng không nghe thích mở quán thích làm homestay cơ. Thế là bố mẹ mặc kệ. Giàng cười bảo giờ cũng có tí hối hận 🙂)) Bọn mình ngay lập tức đem lý thuyết ra bảo thôi Giàng cứ lo làm giàu đi rồi vợ tự khắc xuất hiện đừng lo gì. Cả đám nhiều chuyện dông dài hỏi đủ thứ, hỏi cả giá mua 1 quả đồi, hỏi sao trên này không trồng được dâu tây, hồng… Giàng kể chuyện vui cực luôn 🙂))
    Mãi khi về mới nhớ quán của Giàng sống ảo đẹp thế sao không đặt tên đi. Bọn mình bảo cứ kêu là cafe Cổng Trời đi là hợp nhất. Ngồi đây mùa nào cũng đẹp, Giàng bảo có những sáng sương giăng trắng cả thung lũng phía xa kia, ngồi đây nhìn thích lắm. Cậu cứ bảo mọi người ở lại xuống làng chơi 1 tối, vui lắm, có nhiều cái muốn giới thiệu. Thôi hẹn lần sau để bọn mình có cái tiếc nuối, vấn vương. Và quay lại chụp với ông chủ tấm hình chứ mải nói chuyện quên cả chụp với Giàng
  5. Lặng yên…20180320_202246.jpg
    Mình đã reply bài này không biết bao nhiêu lần trên đường chạy khắp Hà Giang. Cứ ngồi nghỉ là mở nghe.
    “Ở một nơi xa xôi bao quanh là núi đồi. Chuyện tình yêu vẫn cứ như thế sinh ra là có đôi”. Có buổi chiều chạy từ cột cờ Lũng Cú về Thị trấn Đồng Văn, trời chưa tắt nắng nhưng bọn mình nhớ lời anh Cường dặn “Bọn em con gái đừng chạy tối quá, trong ấy vắng”. Bọn mình ra sớm, nhưng vì có 2 trai lạ mới quen trên cột cờ hộ tống nên thành ra lại muốn rong chơi. Ghét cái xe khách vì bóp còi xin vượt mà nhất quyết không cho nên bọn mình ngừng lại chấp nó đi trước. Đường ngoài này hẹp, một khi không vượt được đi sau ăn no bụi. Thế là 2 ông bạn già cho mượn chiếc loa buetooth mở nhạc ngồi nghe. “Khi nào mặt trời xuống sau núi bọn mình sẽ đi tiếp”. Nhiều khi trên hành trình khái niệm giờ giấc đã bị quên lãng dễ dàng. Bọn mình hỏi nhau ê nay thứ mấy nhỉ, giờ khoảng mấy giờ nhỉ. Rồi nhiều khi lại quy ước giờ giấc theo kiểu trời ấm lên một tí rồi đi tiếp, mặt trời lặn thì về, khi nào chỗ này hết nắng thì đi, hoặc cũng có khi lầy lội tấp vô vệ cỏ bảo nhau “sớm quá mấy đứa ơi. Ngồi mở hình coi đã cho vui”.
    Rất nhiều buổi chiều đã trôi qua trong giai điệu của Lặng yên. Có điều mình đã làm được điều lãng mạn dở hơi mà mình luôn nghĩ: nghe Lặng Yên ở giữa đá núi Hà Giang, nghe Điều buồn tênh ở biển mây Tà Xùa, nghe Người tình mùa đông dưới gốc cây cô đơn Đà Lạt. Sau đó, mình nghĩ sẽ đạp xe khắp Hội An nghe nhạc phim Zippo mù tạt và em. Ở một mùa hè nào đấy…

Chiêu Lầu Thi – trên những tầng mây


Lần đầu tiên nghe cái tên Chiêu Lầu Thi là năm 2016, tôi đã tự nhủ nhất định mình sẽ tới đây. Và tôi có một niềm tin duy ý chí rằng, những nơi nào mình muốn đi, rồi mình sẽ đi được. Thế nên tôi đương nhiên đặt Chiêu Lầu Thi chễm chệ vào lịch trình dài của mình ngay những ngày đầu tiên như một sự thách thức, vượt qua được sẽ là quả ngọt. Còn không vượt qua được thì… à thực ra tôi không tin là mình không vượt qua được.

Trước ngày đi tôi hỏi thông tin về Chiêu Lầu Thi qua 2 anh bạn, đều là trên facebook, không thắc mắc quá nhiều, chỉ hỏi để biết đường và lượng sức mình mà thôi. Tôi vẫn nhớ lời ông bạn, và cả trong tâm niệm của chính mình: đừng tìm hiểu tận chân tơ kẽ tóc một nơi, dù có cả ngàn clip trên youtube, nếu không thì chúng ta cần gì sử dụng não bộ để tưởng tượng, để mơ mộng, và để bất ngờ khi bước vào chuyến đi nữa. Thật đấy, việc mù mờ một tí cũng vui mà. Một tí thôi nha 😉

Từ trung tâm Hoàng Su Phì, là thị trấn Vinh Quang, chúng tôi chia tay đoàn các bác U60 tình cờ quen trên đường, bác cháu ăn chung bữa cơm trưa, rồi các bác ở lại nghỉ ngơi mai đi Hà Giang, chúng tôi tiếp tục thẳng hướng Chiêu Lầu Thi. Lúc này khoảng 2h, chúng tôi bắt đầu đi theo hướng dẫn của anh Trung Dũng, gặp cây xăng rẽ phải qua cầu vào Bản Luốc.

Con đường quanh co uốn lượn qua những ruộng bậc thang đẹp như tranh vẽ và đặc biệt: vắng kinh hoàng. Vắng đến mức chỉ cần gặp một chiếc xe chạy trên đường cũng toét miệng cười. Vắng đến mức tôi tự hỏi đường đổ bê tông đẹp thế cho ai chạy? Và vắng đủ để tôi hơi e dè cho 2 chiếc xe và 3 đứa con gái xinh đẹp mỏng manh. Dừng bên đường, tôi lấy điện thoại gọi cho chú Phú để nhắc chú là tối nay tôi có đặt homestay của chú ở Chiêu Lầu Thi, dù lúc đó chúng tôi còn cách khá xa. Điện thoại đổ chuông nhưng không liên lạc được. Tôi hơi bồn chồn, dặn 2 con bé là ai có hỏi thì bảo đi vào nhà ông chú trên này, ông chú tên Phú. Thế nhưng đến gặp người cũng khó thì lấy đâu ra ai thèm hỏi thăm chúng tôi. À thì là vì có 3 chị em đi nên tôi luôn dặn dò chúng nó, nếu có ai lạ hỏi, nhớ bảo đi với 30 người, mà 3 đứa đang chạy trước chờ đồng bọn, vậy cho ngầu.

Đi khoảng hơn 20km vòng vo lên dốc xuống đèo, đa số là lên dốc, thì chúng tôi đến ngã 3 Hồ Thầu – Nàng Đôn y như miêu tả, một tấm bảng của xưởng chè San Tuyết, 1 cái quán tạp hóa nhỏ, và con đường xấu kinh hồn dẫn đến một nơi đẹp mơ màng: Chiêu Lầu Thi.

20180305_15410820180305_154056

 

20180305_154112.jpg

Chiêu Lầu Thi có nghĩa là 9 tầng thang, bọn tôi thì bảo nó là 9 tầng dốc thì đúng hơn. Không, phải là 90 tầng dốc mới đúng. Con đường dốc nhất, đá nhất, và gớm nhất tôi từng đi. Cứ toàn số 1 mà nhả ra cho cái xe xóc tưng tưng qua đá.

IMG_20180310_173149

20180305_164622

Cũng có những đoạn đường thơ mộng khiến tôi muốn ngồi ngắm mãi thế này

Vài đoạn Trang phải xuống đi bộ để mình tôi bươn chải. Xe của em Béo thì thồ hàng, đường xóc làm 2 cái balo cứ chực rơi ra. Chị chủ quán tạp hóa bảo 10km là đến Chiêu Lầu Thi, tôi cứ bán tín bán nghi, vì thường không hay đặt niềm tin vào phụ nữ, vì họ đa phần có chút vấn đề về phương hướng cũng như khoảng cách.

Nhưng biết làm sao giờ, cứ nhìn cái biển mốc ngắn lại từng km một là lại xúc động nghẹn lời. Béo ngã, mất miếng da, tiếp đến là tôi, cũng một mảnh da ở lại, mỗi đứa ngã 1 lần cho đường lên đỉnh. Dù chúng tôi đều sinh ra ở núi, và cũng được rèn luyện kinh qua mấy con đường đi rẫy mùa mưa mùa nắng, nhưng gặp con đường dở hơi này, chúng tôi cũng quỳ. Ngã đâu có dám nằm đó mà rên, vội vàng đỡ cái xe dậy không nó chảy nhớt chảy xăng thì nguy, người không dám vén quần xem vết thương mà chỉ lo xe lăn đùng ra bệnh. Cũng may bọn chúng mát tính, lại ì ầm lao tiếp, thấy mà thương. Trên đường đi chúng tôi gặp nhiều chiếc xe xuống dốc, toàn là xe cào cào, chẳng ai xe ghẻ như mình. Có anh kia đi ngược chiều khen đi giỏi thế. Tôi cười bảo thôi anh đừng khen em, ngã ngay bây giờ đây. Nhìn con đường tôi chỉ sợ không kịp đến đích trước khi mặt trời khuất núi, không phải vì tiếc cảnh hoàng hôn, mà vì sợ tối rồi thì không biết đi tiếp làm sao.

Ngồi chờ Trang đi bộ lên qua đoạn đường khó, tôi hỏi một chị đi hái chè trên núi xuống Chiêu Lầu Thi còn xa không chị, chị bảo, ngay trên kia rồi, một tí nữa thôi. Tôi cười phớ lớ nhưng nháy mắt với Béo bảo lừa Trang tí. Nó lên đến nơi tôi bảo lên xe đi, còn 10km nữa mới tới. Con nhỏ nghèn nghẹn hỏi sao chị biết, tôi bảo chị mới hỏi người dân rồi. Đi được 100m tôi bảo, chị có bất ngờ cho mày, nhìn sang tay phải đi, đến homestay rồi, nó cười phá lên sung sướng.

Homestay của chú Phú chẳng khác gì cái khách sạn ở lưng chừng núi, đầy đủ tiện nghi, vòi tắm hoa sen, chăn ấm nệm êm trên giường, thiếu mỗi 3 thứ: điện, sóng điện thoại, và internet. Chúng tôi đến nơi đã là 5h chiều, chú Phú mới tiếp một đoàn khách gần 30 người đến chơi, họ không ở qua đêm mà về luôn, giờ chú cũng đi xuống xã chứ không ở lại. Chú bảo có cậu em kia sẽ nấu ăn và ở đây với chúng tôi, có gì cứ bảo cậu.

Cậu bé ấy là Pú người dân tộc Dao, 16 tuổi, da ngăm đen, nhỏ con, lễ phép và rất biết cách nói chuyện chọc cười. Pú bảo chúng tôi cất đồ rồi đi tiếp mà ngắm hoàng hôn. Lẽ ra phải lên đến đỉnh Chiêu Lầu Thi ngắm hoàng hôn cho trọn vẹn nhưng chúng tôi sợ đường về sẽ tối khó đi nên chọn một mỏm đá rồi say sưa đứng ngắm ráng chiều ửng hồng nơi chân mây. Với chúng tôi, đó cũng là một sự đền đáp sau quãng hành trình dài mỏi nhừ hai cánh tay và mất mấy miếng da.IMG_3975IMG_3994

Chúng tôi tắm rửa xong thì Pú đá nấu nướng xong xuôi 1 mâm thịnh soạn. Mâm cơm có thịt gà nướng, trâu gác bếp, thịt heo, trứng chiên, cải mèo xào và rau nấu canh. Vừa ăn cơm bên bếp lửa khói nghi ngút Pú vừa kể cho chúng tôi nghe về con chó Trâm Anh và con gà siêu đẻ. Con gà siêu đẻ là cách Pú gọi con gà mỗi ngày đều đẻ 1 quả trứng, làm ra món trứng chiên cho bọn tôi ăn. Còn sự tích con chó Trâm Anh có liên quan đến một anh chàng đẹp trai vừa xuống núi sáng nay. Pú bảo anh ấy đi một mình lên đây, bảo là thích nơi này, yên tĩnh có thể tĩnh tâm. Anh thích con chó của Pú lắm nên đặt tên là Tiêu Bảo. Pú bảo nó là chó cái mà anh. Thế nên anh bảo gọi là Trâm Anh đi. Bọn tôi đang ăn cơm cứ bò ra cười. Nghe Pú bảo anh đó còn lên núi luyện khí công nhìn kì lạ lắm. Bọn tôi thì bảo, Trâm Anh đích thị là tên người yêu cũ rồi, từ đấy cả bọn cũng gọi con chó trắng là Trâm Anh.

 

IMG_4014

Mâm cơm tối thịnh soạn

20180306_084540

Trâm Anh và Pú

Ăn xong mới có 7h tối nhưng cả 3 đứa chúng tôi đã cảm nhận được cái lạnh tái tê của núi rừng về đêm. Tôi vẫn nhớ như in buổi tối đó, 4 chị em đã quẩy trên nền nhạc Haru Haru của Big bang bằng cái loa bluetooth của Pú. Quẩy cho bớt lạnh và bớt buồn chứ không lẽ 7h đi ngủ. Rồi 4 chị em chơi đánh bài quỳ, quỳ ê hết cả đầu gối mới có 9h thôi cũng đành đi ngủ dành sức sáng hôm sau đi tiếp. Vì vậy tôi cũng suy nghĩ lại về việc có ngôi nhà trên đỉnh núi, vốn chỉ nghĩ đến sự tĩnh lặng trong tâm hồn chứ không đề phòng những nỗi cô đơn, nỗi thèm người trò chuyện mà đương nhiên một con chó Trâm Anh không bù đắp nổi.

IMG_4016

4 chị em chơi đánh bài

4h30 sáng chúng tôi lọ mọ đánh thức nhau dậy, Pú cũng đã dậy khi tôi gõ cửa phòng em. Buổi tối chúng tôi đã rủ được Pú đi cùng lên núi. Pú chạy chiếc cào cào chở Trang đi trước dẫn đường, tôi với Béo bám theo sau. Trời tảng sáng nhưng trên trời trăng sao vẫn đang còn đầy, soi xuống thấy lối đi trắng trắng giữa rừng. Chúng tôi đi theo xe Pú, đoạn nào khó Pú lại dừng chờ các chị, Pú bảo nếu khó quá để em chạy xe qua giúp, mà cuối cùng tôi với Béo lái qua được hết. Mất 15ph để đi 2km, nhanh quá sức so với chiều qua, người và xe đều đã lấy lại công lực.

Đoạn khó khăn nhất vẫn chờ chúng tôi, đó là leo bộ 45ph lên đỉnh Chiêu Lầu Thi. Vừa đi được đoạn ngắn 3 chúng tôi đã thở như trâu. Vừa lạnh, vừa gió và mệt. Pú bảo các chị leo bước nhỏ, chậm rãi từ từ đừng hùng hục như vậy, phải quen đã mới leo nhanh được. Thằng bé thì đi thoăn thoắt phía trước bằng đôi dép tổ ong màu trắng, 3 bọn tôi lết theo sau. Được một đoạn nữa thì Béo có dấu hiệu tụt đường huyết, chóng mặt mệt mỏi. Vừa cho Béo nghỉ uống nước tôi vừa động viên gắng đi tiếp để kịp mặt trời lên. Nhìn nó tôi nhớ lại hồi đi Ngọc Linh năm nào những bước đầu tiên trên ruộng bậc thang lúc 4h sáng tôi đã là người đầu tiên muốn đào ngũ vì quá mệt. Có 2 đoạn khó chúng tôi phải dùng hết cả bàn tay lẫn mông để trượt và bám. Rồi sau chục lần nghỉ như thế chúng tôi cũng ôm được cục sắt Chiêu Lầu Thi 2402m.

20180306_055330

Trang, Béo và Pú đang ngồi đó thở

Béo ngồi vật ra thở, thở cho tràn oxi ra lỗ tai luôn. Còn mình cũng ngồi bẹt xuống đó, một bên là ráng hồng của bình mình trên nền biển mây trắng, một bên là mặt trăng khuyết vẫn còn soi sáng. Có biển mây, vậy là đủ hét lên rồi. Mình không dám kì vọng, không dám ghi vào lịch trình là bọn mình sẽ được ngắm biển mây ở Chiêu Lầu Thi, để bọn nhỏ không quá mơ mộng. Ừ không hứa hẹn, không thề thốt, không xa xôi – đó là điều mình thích. Gặp thì vui, không gặp cũng không buồn. Đúng sai cũng chẳng rõ nữa.

Có điều ngày hôm ấy, bọn mình đã đón bình minh dành riêng cho 4 đứa: mình, Béo, Trang và Pú – 4 chị em trên đỉnh núi. Mình về gửi hình cho bạn, ông hỏi, không ai dành chụp hình với mày hả mà thoải mái vậy. Không ai cả. 3 chị em tôi thay nhau chụp thôi, vì Pú chụp chán rồi, làm cameraman cho chúng tôi thôi. Pú bảo từ tết đến giờ ngày nào cũng có biển mây, có khi mây vờn đến tận đỉnh núi luôn cơ, đẹp lắm. Với chúng tôi, thế này cũng đủ đẹp. Khoảnh khắc đứng lặng nhìn mặt trời ló trên biển mây và hắt nắng lên, cả đám chỉ biết xuýt xoa trầm trồ.

IMG_20180306_17020820180306_062056

Tôi lại mở 2 bài quen thuộc để nghe: Điều buồn tênh và Lặng yên. Tôi đã rep nó không biết bao nhiêu lần trong những chuyến đi trước, và chuyến đi này. Lúc ấy tôi bảo, cảnh đẹp thế này, mình mà là một thằng con trai, nhất định mình sẽ hút một điếu thuốc, đứng nhả khói chứ chả làm gì khác. Bởi thế dù hơi khùng, nhưng mình thích con trai biết hút thuốc, nhìn nó cứ ngầu ngầu.

IMG_20180306_165843

Nếu nói những chuyến đi đều là cơ duyên, thì tôi tin chúng tôi là những người may mắn. May mắn vì đã đi cùng nhau, đủ hợp để chia sẻ cùng nhau những khoảnh khắc đẹp và rung động. May mắn vì đã gặp Pú – cậu em hiền lành, vui tính đã chia sẻ cùng chúng tôi nhiều điều thú vị. May mắn vì đã tận mắt ngắm nhìn một bình minh tuyệt đẹp, đã chiêm ngưỡng một Chiêu Lầu Thi dường như sinh ra dành riêng cho chúng tôi – những vị khách phương xa.

Đường về, chúng tôi gặp vài chiếc xe chở đất đá, Pú bảo nghe đâu có dự án làm đường, và xây cáp treo trên này. Bọn tôi khen chú Phú có tầm nhìn xa, và chẳng biết nên vui vì mình đã tới đây sớm, hay nên buồn và ích kỷ một chút khi nghĩ rằng, rồi đây, người ta sẽ đi Chiêu Lầu Thi như đi chợ, sẽ check in nơi này mà chẳng cần lái xe gồng mình qua đá qua vực. Thế nên là, thích nơi nào hãy đi ngay, thích ai cứ nói, hôm nay rồi sẽ thành hôm qua, người hiện tại rồi sẽ rất nhanh trở thành người đã từng. Khác nhau là, nơi mình thích khi đến sẽ rất vui, còn người mình thích, khi nói ra rồi có thể sẽ là lúc hết vui. Không liên quan đúng không. Ừ, thích một người vốn chẳng liên quan đến điều gì cả, chỉ là đi qua một ngọn núi, đi qua một con đèo,bỗng dưng sẽ nhớ ra: Tuổi trẻ ấy thật buồn cười, băng qua bao ngọn núi con sông không mỏi mệt, thế mà chỉ đi qua một người cũng đã muốn chùn chân.

20180306_070053

Info mình biết:

Đỉnh Chiêu Lầu Thi cao 2.402 m so với mực nước biển, thuộc dãy Tây Côn Lĩnh, là ngọn núi cao thứ hai của Hà Giang.

Tên tiếng việt có nghĩa là “Chín tầng thang”. Theo tiếng Hán “Chiêu Lầu” có nghĩa là chín bậc, “thi” là tảng đá to và cao. Tên “Chín tầng thang” chính là đoạn đường leo lên đỉnh núi, ngày xưa được người đời kiến tạo thành những bậc đá lên xuống, từ độ cao hơn 2.300 m lên đến đỉnh cao 2.400 m. Chân núi Chiêu Lầu Thi có 13 xã thuộc huyện Hoàng Su Phì và Xín Mần. Tương truyền rằng, theo người già kể từ khi Pháp xâm lược Việt Nam, định dùng ngọn núi này làm điểm quan sát một vùng rộng lớn. Nên đã thuê đồng bào phá đá mở đường lên đỉnh núi. Pháp thuê thợ là người Hán đục đá từ chân lên đến đỉnh núi bằng 9 bậc thang đá. Ở đây, cũng đã từng tồn tại hoạt động cách mạng của cán bộ Việt Minh từ những năm cách mạng tháng Tám của nước ta. (Nguồn: Báo Hà Giang)

  1. Con đường dẫn đến Chiêu Lầu Thi có 2 hướng:
  • Hướng 1:  Nếu bạn đi từ hướng Lào Cai – Xín Mần – Hoàng Su Phì: từ TT Việt Quang – Hoàng Su Phì: qua cây xăng Petrolimex Hoàng Su Phì 500m(mỗi huyện có 1 cây xăng Petro thôi), gặp con đường bê tông bên tay phải, rẽ vào, đi qua 1 cây cầu, rẽ trái theo đường vào Bản Luốc. Đường bê tông 12km đến Bản Luốc.
  • Từ Bản Luốc hỏi người dân đường đi Hồ Thầu (tay trái) tiếp tục chạy đường bê tông khoảng 16km, đến ngã 3 Hồ Thầu – Nàng Đôn thì rẽ tay phải theo hướng Nàng Đôn. Chạy đường đất đá offroad khoảng 12km là đến Chiêu Lầu Thi.
  • Hướng 2: Từ ngã 3 Tân Quang – Hà Giang đi về Hoàng Su Phì, men theo con đường nhựa qua 1000 thửa ruộng bậc thang, đường dễ đi khoảng 50km. Cứ đi như vậy cho đến khi gặp biển báo hoặc tra định vị GPS đường lên Hồ Thầu thì rẽ vào. Đến Ngã 3 Hồ Thầu – Nàng Đôn thì rẽ lên Nàng Đôn.
  • Về cơ bản, đường hướng nào cũng dễ đi, tùy bạn chọn, chỉ có 12km offroad từ ngã 3 Hồ Thầu – Nàng Đôn là không ai thoát nổi, cứ từ từ mà hưởng thụ.

2. Homestay chú Phú: giá rẻ, có đặt cơm, cách đỉnh núi 2km offroad. Nên nghỉ ở đây buổi đêm rồi sáng sớm dậy chạy xe tiếp rồi leo bộ lên núi. Phòng sạch sẽ rộng rãi, có nước tắm. Không có điện, sóng điện thoại mobi, viettel, không internet. Có sóng vinaphone ở một số chỗ nhất định. Nhưng khi lên đỉnh Chiêu Lầu Thi có sóng viettel lẫn 3g vì trạm phát sóng nằm phía bên kia núi.

Số điện thoại chú Phú 01272789266

3. Vài điều đúc kết từ bản thân:

  • Chấp nhận mua xăng lẻ giá đắt hơn 5-6k ở các tạp hóa nhỏ của dân, vì cả huyện chỉ có 1 cây xăng nằm ở thị trấn, để ý thấy huyện nào của Hà Giang cũng thế. Nhưng nên chọn cây xăng có bình lọc xăng, bị cặn xăng một phát thì khóc ròng.
  • Nên chọn đi mỗi người/xe vì sẽ dễ đi hơn rất nhiều khi offroad
  • Mây Chiêu Lầu Thi có nhiều từ tháng 11 – tháng 3. Hãy chọn đi những ngày rằm, tha hồ ngắm trăng sao giữa núi rừng
  • Hết sức để ý biển báo, hoặc chạy đến ngã 3, ngã rẽ nếu không chắc ăn cứ mở định vị lên. Biển báo ở đây nằm khuất hoặc mờ hết cả rồi.
  • Chiêu Lầu Thi rất đáng để đi, hãy đi khi bạn thấy thích.