Mấy ngày cuối năm khi gió đông về


Bạn liệt kê khoảng 8 gạch đầu dòng những việc muốn làm trong những ngày còn lại của 2017, khá nhiều thứ. Mình cũng có một list mấy việc muốn làm: đi cắt tóc, làm móng, đi xăm… nhưng chốt lại câu cuối mình comment: có bồ. Bạn kêu thôi mày dẹp mẹ ý định bất khả này đi!

2 ngày nay Sài Gòn trở lạnh, và mình bệnh còn chính xác hơn cái máy dự báo thời tiết nữa. Nay đi làm như con mèo hen, mấy ông bảo sao năm nay mày bệnh nhiều thế. Có tí tuổi rồi mà.

Sài Gòn trở lạnh nghĩa là sáng đi ra đường thấy…lạnh. Sai rồi, là sáng đi ra đường thấy nắng táp vào mặt, tắm từ đầu đến chân, quãng đường 500m từ nhà đến bãi đậu xe đưa rước công ty sáng nào mình cũng chạy như bị chó dí vì trễ giờ, chả áo sống gì khoác cả, tắm tí nắng, tắm luôn tí gió.

20161204_093944.jpg

Sài Gòn trở lạnh nghĩa là thấy da chân khô lại, con bạn kêu mày nhớ dưỡng ẩm cái mặt nha. Vài năm gần đây, việc dưỡng ẩm còn quan trọng thiết yếu hơn cả việc dưỡng trắng ấy. Nếu có 2 việc mình siêng làm nhất thì hẳn là: tẩy trang rồi bôi dưỡng ẩm buổi tối rồi nằm chơi điện thoại, bôi chống nắng buổi sáng quẹt tí son môi rồi lao ra khỏi nhà như đoạn phía trên mình có nói. Còn tất thảy các đoạn khác, như kem trắng da, tẩy tế bào chết… gì đó mình lười không nhấc nổi tay luôn ấy.

Sài Gòn trở lạnh nghĩa là ở nhà lạnh hơn gấp mấy lần. Mùa này ở nhà rau lên như cỏ mọc. Mùa đông trồng rau hái rau là sướng nhất, rau cải ngọt với xà lách, mùng tơi mới hôm trước thấy lún phún hôm sau đã xanh um. Mẹ mới đóng gói gửi cho 1 thùng thịt heo thịt dê thịt bò thịt gà đủ ăn cả nửa tháng không cần ra chợ. Mẹ bảo đang có một luống rau cải bẹ xanh, đổ bánh xèo ăn là vừa tầm luôn. Mà giờ không biết về lúc nào cả.

Sài Gòn mấy ngày cuối năm, thấy năm qua mình đếch làm được gì ra hồn và tử tế. Ừ thì năm nào hầu như chả thế, cơ mà năm rồi mình làm việc gì cũng cầm chừng, đúng hẹn nhưng cũng chẳng hào hứng. Bảo qua tết nghỉ việc, nhưng rồi chắc vẫn làm tiếp, năm này qua năm khác. Thỉnh thoảng xách balo đi bụi cả tuần, đi leo vài cái núi lè phè, về viết như thể vừa đi nửa vòng trái đất, rồi thôi. Nhiều khi nghĩ ủa không lẽ cuộc đời nhàm chán vậy?

Cái bản thảo truyện ngắn vẫn đang viết. Viết ngày này qua tháng nọ mãi chả xong, nhưng mấy ông bạn hay bảo, mày toàn lấy chất liệu sáng tác từ cuộc sống của bạn bè, trong khi mày chả chịu dấn thân yêu đương trải nghiệm gì cả. Ầy, không phải là không chịu, mà là cuộc đời mình ít giông bão, ít drama hơn chúng nó, ngay cả chuyện yêu đương cũng thế, thiếu điều phải bỏ vào thêm mấy kí muối biển đông mới mặn lên được. Nên mệt, giải tán hết sống phẻ!

Mình phát hiện ra một tính xấu của mình, là mình chẳng thiết tha cái gì quá. Cái gì cũng kiểu ờ có cũng được, không có cũng chẳng sao. Từ tiền bạc đến tình cảm. Tiền bạc thì không phải không cần lương, không thích tiền mà kiểu, nay đưa cũng được, mai đưa cũng được, mà lầy quá không trả ừ thôi bye. Lúc nào thấy thiếu tiền thì lại cắm đầu đi làm job ngoài, thức đêm lòi mắt, xong thôi, nghỉ phẻ, sống tà tà tiếp. Tình cảm cũng rứa, thấy ai nhắn tin cho mình quan tâm xíu ừ cũng đáp trả, thấy cũng vui. Xong vài ba ngày dăm bữa nửa tháng người ta không nhắn nữa ừ thôi cũng kệ, không hỏi, không nhắn trước. Bạn bè đang thân tự nhiên bớt thân, à hẳn là có lí do, mà thôi, mình cũng không tìm hiểu. Nếu biết lí do thì sao chứ? Mình sẽ đi cứu vãn à? Hay xin lỗi? Hay hòa giải? Thế, chỉ nghĩ vậy là mình ếu cần biết lí do rồi. So với việc đi cứu vãn, thì mình thích việc cứ ngồi nhìn một người, một mối quan hệ ra đi hơn.

Thế mới bảo, ai yêu thương mình chắc phải bao dung ghê lắm, chứa chấp một con nhỏ mà phút trước bảo đi chơi đi ăn hào hứng, phút sau đã tắt điện thoại nằm thu lu một cục chơi Pikachu bảo buồn. Bạn bảo, và phải chấp nhận cả việc đang yêu nhau đẹp tươi bỗng một ngày mùa đông lạnh lẽo trời xám xịt, một ngày xuân nắng rực rỡ hoa tung tóe, mày bảo mày buồn quá hay vui quá, mình chia tay đi anh. Rồi mày đi luôn không bao giờ quay đầu lại.

 

 

Advertisements
Đăng tải tại Vụn vặt | Thẻ , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bọn mình đã sống những ngày xanh


Ngày này năm trước, buổi tối, mình ôm balo lỉnh kỉnh đồ sang nhà Bông ngủ để sáng ra sân bay sớm. Cái balo 7kg cân lên đặt xuống, nhét vô lấy ra bao nhiêu lần mà vẫn cảm giác không hài lòng, vì ngoài Bắc trở lạnh, mà phải nhét vào thật nhiều áo ấm lùng bùng để lại rất nhiều những bộ quần áo sắc màu, váy vó bánh bèo.

20161202_065542

Buổi sáng đó 2 con chạy như giặc ngoài sân bay, luôn miệng nói xin lỗi bọn em bay chuyến trước, vui lòng cho bọn em lên trước, lí do chỉ vì bà Bông đau bụng quá. Chẳng hiểu sao lần nào bọn mình ra sân bay cũng chạy như đua nước rút, may sao vẫn kịp.

Miền Bắc đang ở những ngày lạnh trong  năm, y như ngày chúng mình nổ xe máy lên đường, cái háo hức luôn lấn át mọi nỗi sợ hãi phân vân.

Tất nhiên thì bọn mình cũng gặp mấy chuyện trời ơi đất hỡi kiểu như mua hết 100k cho 2 miếng dán cách nhiệt của bà chị ở homestay bán cho bảo là “dán vào bụng sẽ ấm không thấy lạnh”, trời má, dán vô thấy méo có gì xảy ra cả. Kiểu như tin vào Google maps rằng có hiển thị đường là đi và hết mẹ cả một buổi sáng khám phá lạc trôi. Kiểu như thấy cái ruộng tam giác mạch to ơi là to cả bọn lao vào chụp hình thì hai bố con nhà kia lao từ trên núi xuống đứng chờ thu tiền, vì thế thay vì chỉ ghé ngang qua cho vui thì đứng chụp hẳn 1 tiếng cho bõ. Và như kiểu yêu nhau, phải gặp gỡ rất nhiều người thì mới biết ai là người phù hợp, thì ở chuyến đi này, bọn mình cũng học được điều tương tự cho việc chọn một người bạn đường cùng chia sẻ những niềm vui và cả khó khăn, bất trắc xảy ra.

20161206_090824

“Tao ê mông quá rồi” – 7 ngày chạy xe liên tục ở 7 cái homestay, khách sạn khác nhau đây là câu mình thốt lên nhiều nhất. Không có thời gian để mà đi tắm lá thuốc xông hơi đồ, tối cứ nằm vật ra giường bôi dầu và dán Salonpas vào lưng lẫn cổ tay, sáng hôm sau lại áo xống đi tiếp như bầy ngựa.

img_7918

Lạnh – lạnh tới mức tắm nước nóng thì không thấy lạnh, nhưng tắt nước đi để lấy đồ mặc thì muốn quắt hết tay chân vào. Lạnh tới mức coi lại đống hình chỉ thấy cái áo khoác màu hồng chói chang lúc nào cũng dính trên người. Nhưng đổi lại cảm giác đó cứ đeo bám lấy mình suốt những ngày SG chuyển mùa se se mát, nhớ nhung ếu tả nổi.

20161205_153703

Tròn 1 năm, mình tiễn con Ngân đi lấy chồng. Con em vô dụng cho nó chạy có mấy km ở Sapa vì mình đau buốt cổ tay, thì xém 2 đứa lao vào xe ô tô, khiếp quá không dám cho nó chạy thêm lần nào nữa. Nó vẫn nhớ nhung Tây Bắc lắm, nhưng giờ thì đó là một câu chuyện khác, khác lắm :)))

Bà Bông sau 1 năm đã quay ngoắt sang làm công việc khác hẳn trước đó. Từ ngày đi hành trình đó về, mỗi lần chạy xe ở Sài Gòn đi chơi, bả đều phóng rồi lạng lách trước mình cả quãng xa. Một hành trình của sự lớn khôn thực sự khi bánh bèo biết xe có thể chạy bằng 3 số còn lại chứ không chỉ có số 4 :)))

Mình – chắc là đứa ít thay đổi nhất, chỉ có tóc dài ra gấp đôi.

Thầm cảm ơn những tháng ngày tuổi trẻ, chúng ta đã gác lại tất cả công việc, lo toan và cà tình yêu ở lại, để sống hành trình chúng ta mơ ước.

20161201_113324

Đăng tải tại Đó đây | %(count) bình luận

Lần đầu đến Buôn Mê


Tháng 11 năm nào cũng sẽ lên một cái cao nguyên, năm nay là Buôn Mê – mảnh đất bị lãng quên sau khi đã đi chán chê qua tất cả các anh em Đak Nông, Gia Lai, Kon Tum, Lâm Đồng.

Tụi mình bảo con Ngân thấy bộ làm dâu xứ này sướng ha, hôm sau cưới mà hôm nay 2 đứa cô dâu chú rể còn bon chen theo tụi mình đi chơi khắp nơi, tới giờ cả đám chạy về nhà ăn cơm, không phải phụ giúp nấu ngàn món ăn như ở quê mình. Ở Bù Đốp thì rõ ràng lắm, tới đám họ hàng là đi phụ chứ hem phải đi chơi cho zui đâu. Nhưng bà Thục thì bảo thôi nhá bọn mày, chúng tao già rồi, xem chỗ nào gần nhà mà lấy thì chúng tao còn đi, chứ xa thế này, tao đi lần cuối đấy (con gái bà mà, không đi sao được:))))). Đứa đầu tiên trong gia đình lấy chồng xa như vậy, cứ tưởng đi đám cưới ông anh zai ở Đak Nông đã là quá xa rồi, ai ngờ nhỏ Ngân còn chạy lên tít xa, thật vất vả cho các ông các bà lạ nhà không ngủ được, 5h sáng đã nằm nói chuyện với nhau, buổi sáng phải đi tìm quán ăn, trời thì mưa, điện thì cúp bọn mình cũng không sao ủi được cho các ông mấy cái áo sơ mi thẳng thớm.

Vinh – thằng nhóc chở mình bảo, để em chở chị vô coi sân bay Buôn Mê đẹp lắm. Đẹp thiệt, nguyên hàng cây ngôn tình và hoa dã quỳ mọc vàng hai bên đường, mình với Béo cứ đòi xuống chụp hình làm mấy đứa cười quá trời.

IMG_20171118_121707_558

Buổi sáng cả bọn hăm hở kéo nhau đi ăn sáng, cafe đúng kiểu một sáng thảnh thơi như ở Sài Gòn. Dù số lần mình dậy sớm đi cafe ở Sài Gòn hẳn là đếm trên đầu ngón chân. Xe đến Buôn Mê lúc 4h sáng mình còn ngơ ngác chưa tỉnh ngủ nhìn xung quanh kiểu ơ sao người ở đây dậy sớm đi đầy ngoài đường như trẩy hội thế. Người dân đi vào rẫy hái cafe đó má ơi. Ông Tú bạt đầu cho vài phát mới tỉnh.

Ở Buôn Mê kì ghê, cái ly thấp lùn bình thường dùng làm ly uống trà đá thì trên này dùng để đựng cafe, ngược lại cái ly cao để uống cafe thì trên này dùng uống trà. Cũng vì muốn thưởng thức cafe Buôn Mê trứ danh mà nguyên đám đều gọi cafe uống, nguyên ngày đó lâng lâng như cắn thuốc vậy.

Ở Buôn Mê kì lắm, đang ăn trưa nhìn sang bàn bên cạnh xám hồn, một bàn toàn các bác già, toàn phụ nữ, rót rượu tự mời nhau rất ngầu. Vậy nên buổi tối đó mấy bà nhà mình sang được một phen hốt hoảng hoang mang.

À ở Buôn Mê còn có mấy anh zai mặc đồ high fashion mà đi xe cũng ngầu nữa. Chả là hôm ấy trời bão, mưa mưa mà lạnh lạnh. Cũng không đến mức teo tóp gì đâu mà buổi tối mình gặp một bác vừa chạy xe vừa che cây dù bự chà bá, buổi sáng thì vừa mở mắt ra đã gặp một anh trai mặc cái áo ấm lông chồn lông cáo trong khi mình phong phanh như mùa hè.

Buổi tối, lúc uống bia ông Tú bảo lát đi ra phố chơi không. Mình bảo ủa đây không phải phố à. Ông bảo không đây là rìa phố thôi. Thế mà lúc tụi thằng Vinh với Sơn, Hoàng kéo qua phòng mình với Béo bảo đi thì ông đã bỏ đi quán cafe xem đá banh rồi. Mình nằm đắp chăn bảo Sơn “Gọi anh Tú về chị mới đi, không thì thôi”. Mấy thằng nhìn mình kiểu ếu tin nổi ấy, hông sao nha, vui là được mà. Bởi mình không đi thì Béo không đi, Béo không đi thì Hoàng buồn. Câu chuyện cũng có tí logic. Ủa thực ra mình đang làm người tốt đóng vai chính diện mà :)))

Thế là ông Tú chạy về, mình ngồi sau quần đùi áo mỏng. Sơn thấy vậy đưa áo khoác cho mình bảo mặc vào. Ông Tú cũng vừa chạy vừa nhắc mặc đi không lạnh. Mình bảo không, em thích thế đấy. Ông bảo làm anh chạy xe phải thẳng lưng lên mỏi muốn chết, mình hỏi chi cho cực vậy, ông bảo che cho em khỏi mưa chứ làm gì. Ầu man, ngôn tình ha?

Phố của mấy ông là chỗ cách nhà chừng 7km, có cái quảng trường và đèn hoa nhấp nháy. Phố không tấp nập nhưng đương nhiên sôi động hơn Bù Đốp. Đi đến vòng xoay không thấy Béo với Hoàng đâu ông Tú ngoái lại tìm mình bảo khỏi tìm, khỏi chờ, kiếm đường khác chạy cắt đuôi 2 tụi nó đi. Còn Vinh với Sơn – “đôi tình nhân trẻ” đã chở nhau lủi về mất từ sớm. Vậy là tụi mình đi về, chân mình lạnh buốt chui vào phòng đắp chăn tắt máy lạnh. béo thì cả tiếng sau mới về chả biết Hoàng chở nó đi khám phá cái gì ở phố, mình thức chờ mở cửa cho nó muốn rù con mắt, 2 đêm không ngủ rồi chứ ít gì.

Sáng 5h cúp điện cúp nước, con Ngân vẫn đội mưa gió đi hóa trang làm cô dâu mưa, bà Thục qua phòng hỏi hai chị em tối hôm qua uống bia phải hông, hai đứa cười cười vô tội. Không biết kể luôn chuyện tối qua về phòng rồi còn mò đi chơi thì sẽ bị xử tội gì.

Buôn Mê ở lại trong mình là khu rừng thông nhỏ nhỏ, là buổi sáng khám phá mấy con suối kì cục theo lời quảng cáo của Vinh, là buổi tối tròn mắt nhìn người lớn ngồi uống rượu và hát, là buổi đêm ngồi co ro sau xe ông Tú đi dòng dòng ra phố.

Lần này thực ra bảo với Béo chị em mình phải đóng va thục nữ kiêu sa, ngồi một chỗ và mỉm cười e lệ chứ không được đụng tới rượu bia. Vì có quý vị phụ huynh đi theo mà. Nhưng điều đó là bất khả, bởi vì đã lỡ quen với các em trai Buôn Mê quá sức nhiệt tình.

Thật ra thì bây giờ mình rất muốn hỏi ủa tất cả bạn mình đều đi lấy chồng hết rồi hay sao vậy??? Có thể nào chậm lại một chút không mấy đứa?

Đăng tải tại Đó đây | Thẻ , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ngân đi lấy chồng


Ngân đi lấy chồng, tuổi tính ra cũng còn nhỏ, vẫn còn ham chơi, nhưng hết cách hoãn binh rồi, nên lấy chồng thôi. Từ chuyện xem bói xem tuổi, chuyện còn trẻ con, chuyện chưa sẵn sàng tâm lý, xin đi chơi thêm đều đã được thông qua hết, nên Ngân chẳng còn lý do gì để trì hoãn việc lấy chồng. Mà thôi lấy đi, Huyền quá vui vì cắt được cái đuôi ăn bám.

Họ nhà mình chị em gái đông, con giai có mấy ông à. Nguyên “lứa” bọn mình đều không có đam mê lấy chồng sớm làm gì để lời ru thêm buồn. Tết mấy năm liền chị em đều kéo nhau đi chơi chung mấy bà bắt đầu hỏi người yêu này nọ. Bọn mình cười từ tốn “Hồi trước đi học nhà mình ai cũng bảo mấy đứa lo học đi đừng yêu đương gì, tới giờ bọn con vẫn nhớ, nên không dám có người yêu, huhu”.

Đùng phát con Ngân lấy chồng, phản chị em, làm nguyên đám còn lại bị sỉ vả kiểu “chị mà để em út vượt mặt”.

Mới ngồi kéo lại mấy nghìn tin nhắn, độ này năm ngoái mình với nó còn đang bàn chuyện mua đồ chuẩn bị đi chơi Tây Bắc, năm nay đã tiễn nó đi lấy chồng.

Nhớ hồi còn nhỏ xíu, đã thường lê lết ôm quần áo sang nhà nhau chơi mấy ngày không chán, chơi lầy tới mức bố mẹ phải đi tìm mấy bận, túm cổ lôi về mới chịu về. Lớn lên thì sàn sàn một lứa tuổi nên cứ gặp là chuyện nói không hết. Đám giỗ đám cưới, Tết là nguyên đám tụ hội ngồi nhặt rau hay đi chơi đều um sùm. Mình được cái ham chơi và “lầy”, tụi nó toàn kêu bà là thánh nữ lầy, nên như kiểu chị đại cầm đầu băng đảng phản loạn truyền bá tư tưởng thanh xuân tung bay. Các bà giao cho mình cai quản đám tụi nhóc ở Sài Gòn, chừng 7 đứa. Mà riết thì đứa nào cũng ham chơi theo mình, chị em bao che cho nhau để trốn đi chơi. Mình ủng hộ chúng nó đi chơi, sau này chồng con rồi chơi vào lúc nào, giờ cứ tận hưởng đi, chơi và làm đẹp cho bản thân. Bữa hôm bà Hương còn bảo cứ chơi đi, không có phải lo chồng con gì cho mệt, lo nhiều khổ nhiều, cứ vô tư đi sẽ gặp một “thằng” biết lo toan. Hahaha.

Thành ra từ chị đến em, đứa nào cũng có chân đi. Nhưng con Ngân là đứa ám mình nhất. Nó theo đi Hòn Sơn ăn chơi đến đồng tiền cuối cùng với mình, rồi theo mình đi Tây Bắc đi mấy trăm cây số một ngày ăn uống khổ sở lầy lội, lạnh run như chó, hai chị em muốn đóng băng. May mà năm nay không quyết đi Srilanka không thì trúng ngay ngày cưới rồi nha con.

20161205_165250

Mình không dám kết bạn facebook với ông Tuấn chồng nó, vì sợ bại lộ mọi phi vụ ăn chơi của chị em. Mà lần nào nó hỏi Huyền cho em đi chơi với mình cũng bảo tao sợ ông Tuấn sẽ tìm tao tính sổ lắm. Mới tháng 2 nó còn bảo Huyền tìm cách cứu Ngân đi chứ nghe nói nhà trai sắp xuống chơi. Huyền bảo không, tao phải cắt đuôi mày, và ủng hộ chuyện vui của gia đình dòng họ. May hồi đó mình kiên quyết, không thì giờ tiêu rồi.

Mình nghe chuyện chồng con cưới xin cũng nhiều rồi, nhưng chưa gặp đứa nào lầy như nó, suốt ngày ra giá em đi thêm chỗ này rồi về cưới. Mình bảo để tao xem cưới xong mày còn gì để trả giá, rồi treo mỏ ở nhà đẻ con mụ mị luôn. Nó bảo ơ vậy xin đi thêm chuyến nữa rồi về đẻ. Lầy thấy sợ.

Cưới Ngân chị em về hết gặp nhau. Mấy bà có dịp diện đồ đẹp lên cho zàng cô dâu. Lâu lắm nhà mới có 1 cái đám cưới tụ họp đủ tụi tiểu yêu ngày nào, giờ đều đã lớn, có công việc ổn định. Mấy đứa hay hỏi Bù Đốp có gì vui về hoài vậy. Bù Đốp chả có gì vui cả, nhưng chỉ cần có gia đình ở đó là vui.

Chúng mình sẽ sống hết những ngày tuổi trẻ rực rỡ, rồi khi nào đến lúc dừng lại sẽ đi lấy chồng nha, nhớ đó.

 

 

 

Đăng tải tại Viết cho những người thương | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Sóng phát thanh nói ngày mai lạnh lắm


Sáng nay lúc đứng đón xe chỗ quen thuộc, tai phone vẫn nghe Kim và Cáo chém gió trên Xonefm, mặc chiếc váy mỏng chợt thấy lạnh. Cái lạnh mang theo hơi khô chứ không phải sự ẩm ướt, báo hiệu những ngày cuối năm đang kề cận. Bạn nhắn tin kêu “Bên này xe còn mở cả nhạc Tết nữa, muốn xỉu”. Xonefm phát đi mấy lời nhắn dễ thương, sáng nào cũng gắn phone đúng tần số 104.5 trên điện thoại, đứng bình thản chờ xe, chẳng bận tâm gì.

Buổi sáng mình nghe Breakfast xone, chiều có thể nghe Drive xone, còn cuối tuần rảnh còn nghe cả TOP40 nữa. Chương trình phát thanh này mình nghe từ hồi còn ở nhà, rồi lên cấp 3, lên đại học, cho tới bây giờ. Nó dễ nghe lắm, và vui nữa, nghe cứ cười một mình như con dở hơi ấy. Sáng nào nghe 2 MC kết nối được với thính giả cũng thấy vui, ngày mới thấy thật nhẹ nhàng.
Chút gió se se lạnh làm mình cũng hơi nhớ nhà, không biết ở nhà lạnh chưa?
– Trời lạnh lạnh làm tui muốn có bồ ý ông
– Chi?
– Bồ mập mập xíu để ngồi ôm bụng từ sau, sờ sờ cho sướng
– Bọn con gái đa phần đều muốn có bồ mập để nó không thể chê tụi bay mập. Đúng không?
– ờ, hì hì
– Chứ thực ra tụi bay vẫn thích có bồ 6 múi đúng không?
– ờ, hihi

img-20151125-57266-1b6a8-1478596544348.jpg

Đăng tải tại Vụn vặt, Đó đây | Thẻ , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[Vài người mình gặp] Sóc


Sóc
Mình nghe Thịnh nói có em bé 7 tuổi đi cùng mẹ, mình hỏi anh Giang là có đi được không anh, anh bảo được. Tới hồi nhận ngày tháng năm sinh để mua bảo hiểm cho mọi người, thấy em sinh năm 2014, ôi, vậy là em mới hơn 3 tuổi thôi á???
“Yêu từ cái nhìn đầu tiên” – đó chính là cảm giác khi nhìn thấy Sóc. Ảnh nhỏ xíu xiu, nhưng không có nhút nhát chút nào hết, chỉ có chút xíu ngại ngại, cứ lén lén nhìn mình cười cười. Mình ngồi cuối xe, ảnh ngồi đầu xe với mẹ. Cứ đứng dậy nhìn mình rồi cười, rồi vẫy tay, rồi làm mặt quỷ chọc nhau. Mẹ ảnh nói cho ảnh đi chơi từ hồi 10 tháng tuổi, nước ngoài trong nước gì đi hết sạch.

20171008_084244
Trẻ con dạy gì sẽ nghe theo vậy. Nên tụi mình hùa nhau chỉ cho ảnh gọi con mèo là con CHÓ, mà ảnh thích tụi nó lắm, nên cứ loi choi chạy theo đuổi con mà được dạy gọi là con CHÓ 🙂))
Vô rừng, mẹ Sóc sau đó ngồi trên chuyến xe về Sài Gòn mới thỏ thẻ tâm sự rằng thì là, trong trí tưởng tượng của chị ấy, chuyến đi sẽ thơ mộng lắm cơ. Kiểu hai mẹ con sẽ thong thả dạo bộ trong cánh rừng như ở châu Âu, mẹ Sóc có thể cho Sóc đi bộ, chỉ trỏ cho con xem cái này cái kia. Ahihi. (Chứ không phải lội rừng sml như ma đuổi)
Nhưng không, suốt chuyến đi, đa phần em Sóc được lúc thì anh Giang kiệu trên cổ, lúc thì anh Thụ bế trên tay, lúc thì chú Tuấn của nó sốc đi qua suối, ảnh gật gà buồn ngủ. Có vài đoạn dễ đi, ảnh được thả xuống chạy tung tăng, thích thú dừng lại lấy giày dằm nát mấy vũng nước y chang mình hồi nhỏ. Nhớ lúc về, anh Giang cho ảnh ngồi trên cổ, có mấy đoạn chui qua cây, ảnh phải cúi rạp đầu xuống. Mình đi ngay phía sau, tự nhiên thấy ảnh quay lại giơ bàn tay nhỏ xíu khoe “ghê quá à, ghê quá à”. Mình tưởng ảnh chọc mình nên mình cười thôi. Ai ngờ lúc anh Giang cầm tay ảnh xem thì thấy một con Vắt đang trên tay Sóc. Ôi, không biết bằng cách nào vắt bám trên tay ảnh được, trong khi ảnh ngồi trên cao cơ mà.
Mà Sóc tăng động lắm, buổi chiều lúc mới bám dây qua suối, nó cũng không sợ, cứ để mấy anh ôm qua vậy đó. Rồi mới qua tới bờ là sà xuống nước để nghịch. Sóc thích nước lắm. Mới tắm được xíu mẹ bắt lên bờ là la oai oái. Bù lại nguyên ngày hôm sau mình nghịch nước với ảnh mệt xỉu. Có mỗi chai nước mà hai đứa bày đủ trò chơi, lúc đầu tính không tắm mà vì nghịch nước với ảnh mà sà xuống chơi.
Mẹ Sóc thì tá hỏa sau khi phát hiện là trẻ hơn rất nhiều người còn độc thân trong đoàn, vậy mà ai cũng gọi là CHỊ vì thấy chị sinh được Sóc lớn như này rồi chắc phải nhiều tuổi. Nhưng không phải, chỉ là vì mẹ Sóc ham vui sớm nên có Sóc sớm thôi 🙂)) Mà thực ra bây giờ mẹ Sóc vẫn ham vui mà. “Chị đi tắm thác, trông nó dùm chị nha”, bà mẹ ham chơi tung tăng đi tắm thác, để 2 đứa chơi với nhau =)))

22282004_1628718713826401_3069967098093565528_n
Nói Sóc mạnh mẽ thì càng phải khâm phục mẹ Sóc vì đã dám để Sóc trải nghiệm núi rừng sớm như vậy và thoải mái như vậy. Em ngủ trên võng giữa rừng, tắm suối, tắm thác…
Nhiều hồi cũng không thích con nít lắm nhưng mà lâu lâu cũng thích chơi với tụi nó, nghe tụi nó nói chuyện và giải thích những hành động kì lạ của tụi nó 🙂))
Nói gì thì nói, mình cũng không làm mẹ đơn thân được đâu, dù cũng thích có một đứa nhóc như Sóc để dắt đi khắp nơi, để sau này bước ra đời thật tự tin, thật mạnh mẽ

Đăng tải tại Đó đây | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[Vài người mình gặp] Hưng


Hưng
Mình để ý Hưng từ khi thấy em ấy lần đầu lúc đang chặt mấy ống lồ ô để nấu cơm lam cho bọn mình, cười rất tươi, và đẹp trai. Đi qua suối, nước lên cao và chảy siết, mình vẫn sợ nước như vậy, chỉ là không muốn để mọi người biết. Nên mình đi trước, nếu mình nhìn thấy mọi người đi và tỏ ra sợ hãi, mình càng sợ hơn. Hưng đi phía trước bảo chị đừng nhìn xuống nước, hãy ngẩng lên nhìn cây cối, chị sẽ hết sợ. Cứ vậy mình đi qua cái suối nước siết kinh khủng. Buổi tối ngồi nghe Hưng beatbox thấy em thật dễ thương. 22 tuổi, bình thường làm thợ sơn, khi nào có tour thì anh Giang gọi đi làm porter kiêm nấu nướng cho đoàn. Anh Giang bảo Hưng giỏi, làm bí thư chi đoàn nữa.


Đêm mắc võng ngủ giữa rừng, Hưng nằm kế mình, vì bị anh Giang trêu là hết chỗ rồi, mày không ngủ đấy thì kệ mày không có chỗ ngủ, lúc đó là khuya lắm rồi, Hưng bảo em vui quá hay buồn quá đều không ngủ được. Mình hỏi vì sao Hưng bảo không biết nữa, những lúc như vậy em chỉ có nghe nhạc. Em thích OnlyC, Lou Hoàng, Karik, nhạc nước ngoài thì em thích Ed Sheeran. Mấy bài em nghe mình cũng hay nghe.
Hưng nằm nghe mình nói chuyện tình yêu này nọ với mọi người, bảo, chị hãy nghe bài Yêu đi đừng sợ và làm theo như vậy, đừng sợ gì cả. Hôm đó mình khó ngủ, nghĩ nhiều về bản thân và một vài điều làm mình vui, buồn.


Hơn 2 giờ mình mới ngủ, hai chị em cứ nằm nói chuyện. Hưng bảo có trăng mình mới nhoài khỏi võng đeo kính và nhìn ra những tán cây cao, thấy có ánh trăng thật. Mình không nghĩ có trăng vì trời mưa từ tối, mưa nên bọn mình uống với nhau khá nhiều, cười nhiều và không thấy lạnh. “Hôm nay có trăng ngày mai trời sẽ nắng đẹp” – Hưng nói vậy và đúng thật hôm sau là một ngày nắng đẹp. Buổi sáng mình vừa mở mắt đã thấy nắng ngập tràn ngoài bờ suối. Hưng dậy sớm với anh Thụ chuẩn bị nước cho bọn mình ăn mì. Nó hỏi chị ngủ được không. Mình bảo không, chị ngủ chập chờn, chẳng biết vì vui quá hay buồn quá. Hưng bảo em cũng vậy.
Hình chụp với Hưng lúc ra khỏi rừng

22345248_1224040557701839_742814313_o (1).jpg

Đăng tải tại Đó đây | Bạn nghĩ gì về bài viết này?