[Vài người mình gặp] Sóc


Sóc
Mình nghe Thịnh nói có em bé 7 tuổi đi cùng mẹ, mình hỏi anh Giang là có đi được không anh, anh bảo được. Tới hồi nhận ngày tháng năm sinh để mua bảo hiểm cho mọi người, thấy em sinh năm 2014, ôi, vậy là em mới hơn 3 tuổi thôi á???
“Yêu từ cái nhìn đầu tiên” – đó chính là cảm giác khi nhìn thấy Sóc. Ảnh nhỏ xíu xiu, nhưng không có nhút nhát chút nào hết, chỉ có chút xíu ngại ngại, cứ lén lén nhìn mình cười cười. Mình ngồi cuối xe, ảnh ngồi đầu xe với mẹ. Cứ đứng dậy nhìn mình rồi cười, rồi vẫy tay, rồi làm mặt quỷ chọc nhau. Mẹ ảnh nói cho ảnh đi chơi từ hồi 10 tháng tuổi, nước ngoài trong nước gì đi hết sạch.

20171008_084244
Trẻ con dạy gì sẽ nghe theo vậy. Nên tụi mình hùa nhau chỉ cho ảnh gọi con mèo là con CHÓ, mà ảnh thích tụi nó lắm, nên cứ loi choi chạy theo đuổi con mà được dạy gọi là con CHÓ 🙂))
Vô rừng, mẹ Sóc sau đó ngồi trên chuyến xe về Sài Gòn mới thỏ thẻ tâm sự rằng thì là, trong trí tưởng tượng của chị ấy, chuyến đi sẽ thơ mộng lắm cơ. Kiểu hai mẹ con sẽ thong thả dạo bộ trong cánh rừng như ở châu Âu, mẹ Sóc có thể cho Sóc đi bộ, chỉ trỏ cho con xem cái này cái kia. Ahihi. (Chứ không phải lội rừng sml như ma đuổi)
Nhưng không, suốt chuyến đi, đa phần em Sóc được lúc thì anh Giang kiệu trên cổ, lúc thì anh Thụ bế trên tay, lúc thì chú Tuấn của nó sốc đi qua suối, ảnh gật gà buồn ngủ. Có vài đoạn dễ đi, ảnh được thả xuống chạy tung tăng, thích thú dừng lại lấy giày dằm nát mấy vũng nước y chang mình hồi nhỏ. Nhớ lúc về, anh Giang cho ảnh ngồi trên cổ, có mấy đoạn chui qua cây, ảnh phải cúi rạp đầu xuống. Mình đi ngay phía sau, tự nhiên thấy ảnh quay lại giơ bàn tay nhỏ xíu khoe “ghê quá à, ghê quá à”. Mình tưởng ảnh chọc mình nên mình cười thôi. Ai ngờ lúc anh Giang cầm tay ảnh xem thì thấy một con Vắt đang trên tay Sóc. Ôi, không biết bằng cách nào vắt bám trên tay ảnh được, trong khi ảnh ngồi trên cao cơ mà.
Mà Sóc tăng động lắm, buổi chiều lúc mới bám dây qua suối, nó cũng không sợ, cứ để mấy anh ôm qua vậy đó. Rồi mới qua tới bờ là sà xuống nước để nghịch. Sóc thích nước lắm. Mới tắm được xíu mẹ bắt lên bờ là la oai oái. Bù lại nguyên ngày hôm sau mình nghịch nước với ảnh mệt xỉu. Có mỗi chai nước mà hai đứa bày đủ trò chơi, lúc đầu tính không tắm mà vì nghịch nước với ảnh mà sà xuống chơi.
Mẹ Sóc thì tá hỏa sau khi phát hiện là trẻ hơn rất nhiều người còn độc thân trong đoàn, vậy mà ai cũng gọi là CHỊ vì thấy chị sinh được Sóc lớn như này rồi chắc phải nhiều tuổi. Nhưng không phải, chỉ là vì mẹ Sóc ham vui sớm nên có Sóc sớm thôi 🙂)) Mà thực ra bây giờ mẹ Sóc vẫn ham vui mà. “Chị đi tắm thác, trông nó dùm chị nha”, bà mẹ ham chơi tung tăng đi tắm thác, để 2 đứa chơi với nhau =)))

22282004_1628718713826401_3069967098093565528_n
Nói Sóc mạnh mẽ thì càng phải khâm phục mẹ Sóc vì đã dám để Sóc trải nghiệm núi rừng sớm như vậy và thoải mái như vậy. Em ngủ trên võng giữa rừng, tắm suối, tắm thác…
Nhiều hồi cũng không thích con nít lắm nhưng mà lâu lâu cũng thích chơi với tụi nó, nghe tụi nó nói chuyện và giải thích những hành động kì lạ của tụi nó 🙂))
Nói gì thì nói, mình cũng không làm mẹ đơn thân được đâu, dù cũng thích có một đứa nhóc như Sóc để dắt đi khắp nơi, để sau này bước ra đời thật tự tin, thật mạnh mẽ

Advertisements
Đăng tải tại Đó đây | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[Vài người mình gặp] Hưng


Hưng
Mình để ý Hưng từ khi thấy em ấy lần đầu lúc đang chặt mấy ống lồ ô để nấu cơm lam cho bọn mình, cười rất tươi, và đẹp trai. Đi qua suối, nước lên cao và chảy siết, mình vẫn sợ nước như vậy, chỉ là không muốn để mọi người biết. Nên mình đi trước, nếu mình nhìn thấy mọi người đi và tỏ ra sợ hãi, mình càng sợ hơn. Hưng đi phía trước bảo chị đừng nhìn xuống nước, hãy ngẩng lên nhìn cây cối, chị sẽ hết sợ. Cứ vậy mình đi qua cái suối nước siết kinh khủng. Buổi tối ngồi nghe Hưng beatbox thấy em thật dễ thương. 22 tuổi, bình thường làm thợ sơn, khi nào có tour thì anh Giang gọi đi làm porter kiêm nấu nướng cho đoàn. Anh Giang bảo Hưng giỏi, làm bí thư chi đoàn nữa.


Đêm mắc võng ngủ giữa rừng, Hưng nằm kế mình, vì bị anh Giang trêu là hết chỗ rồi, mày không ngủ đấy thì kệ mày không có chỗ ngủ, lúc đó là khuya lắm rồi, Hưng bảo em vui quá hay buồn quá đều không ngủ được. Mình hỏi vì sao Hưng bảo không biết nữa, những lúc như vậy em chỉ có nghe nhạc. Em thích OnlyC, Lou Hoàng, Karik, nhạc nước ngoài thì em thích Ed Sheeran. Mấy bài em nghe mình cũng hay nghe.
Hưng nằm nghe mình nói chuyện tình yêu này nọ với mọi người, bảo, chị hãy nghe bài Yêu đi đừng sợ và làm theo như vậy, đừng sợ gì cả. Hôm đó mình khó ngủ, nghĩ nhiều về bản thân và một vài điều làm mình vui, buồn.


Hơn 2 giờ mình mới ngủ, hai chị em cứ nằm nói chuyện. Hưng bảo có trăng mình mới nhoài khỏi võng đeo kính và nhìn ra những tán cây cao, thấy có ánh trăng thật. Mình không nghĩ có trăng vì trời mưa từ tối, mưa nên bọn mình uống với nhau khá nhiều, cười nhiều và không thấy lạnh. “Hôm nay có trăng ngày mai trời sẽ nắng đẹp” – Hưng nói vậy và đúng thật hôm sau là một ngày nắng đẹp. Buổi sáng mình vừa mở mắt đã thấy nắng ngập tràn ngoài bờ suối. Hưng dậy sớm với anh Thụ chuẩn bị nước cho bọn mình ăn mì. Nó hỏi chị ngủ được không. Mình bảo không, chị ngủ chập chờn, chẳng biết vì vui quá hay buồn quá. Hưng bảo em cũng vậy.
Hình chụp với Hưng lúc ra khỏi rừng

22345248_1224040557701839_742814313_o (1).jpg

Đăng tải tại Đó đây | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Sao em không là em?


25 tuổi, mình có chênh vênh không?

Đã không còn là mình những ngày 18 có thể một ngày tiếp xúc với cả trăm người mà ai cũng sẽ trở thành bạn, sẽ cười, sẽ nói rất nhiều câu chuyện, sẽ add facebook của nhau, xin số điện thoại nói chuyện làm quen…

Đã không còn dễ rung động bởi một ánh mắt, một lần gọi tên nhau, một sự quan tâm ân cần.

Đã không còn vì người mà bỏ qua bản thân, điều gì làm mình không thích sẽ chẳng làm. Mình có quyền chọn cuộc sống của chính mình.

Đi giữa rừng, hát vu vơ vài câu, cứ một mình cảm nhận, một mình lang thang. Mình thích điều đó. Mình không nói chuyện nhiều, không hỏi nhiều, ai hỏi cũng không trả lời nhiều.

Ai nhìn vào có khi còn tưởng mình mới thất tình xong :)))

Mình bảo với anh, em không thích kiểu phải giao tiếp nhiều với con người trực tiếp. Khi online, em có thể trò chuyện ẩn danh với rất nhiều người ở vị trí một admin, rất tự tin, rất vô tư. Nhưng em không thích những công việc phải nói chuyện nhiều ở bên ngoài. Em có thể làm việc không cần gặp đối tác, cứ email và trao đổi, thanh toán qua tài khoản, chẳng cần biết mặt nhau. Em thích như vậy, đừng bắt em phải trò chuyện với những người xa lạ.

Mình sợ điều đó. Nỗi sợ hãi này không biết bắt đầu từ đâu. Thoạt tiên là lười, sau đó là sợ. Chẳng rõ sợ phơi bày bản thân hay sợ phải hiểu người ta.

Nên dần dà, những cảm xúc rung động khi tiếp xúc cũng vì lười, vì sợ mà biến mất.

Đôi khi mình nghĩ mình sẽ chạy đi thật xa lên Hà Giang, tìm một cái hóc thật xa, thật đẹp, ở đấy, ngày ngày viết truyện, viết bài, viết bất cứ gì – rồi gửi bài kiếm tiền sống, không cần tiếp xúc quá nhiều với con người – những người lạ.

Mình là đứa chẳng chu đáo, chẳng thích lo lắng cho ai, mình đã từng nói rồi đấy. Mình chỉ thích rong chơi thôi.

_MG_0037

Cảm ơn chuyến đi nhiều sóng gió đã giúp mình hiểu về bản thân và sự lựa chọn của mình.

 

Đăng tải tại Đó đây | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bạn


Bạn
Hồi cấp 3, 2 đứa chơi khá thân, vì cùng quê. Hồi cấp 3 mình ghét bọn con trai chung trường lắm vì bọn nó quá khác với định nghĩa “con trai” mình được tiếp xúc những năm trước đó, chắc chơi thân với 2 đứa là nhiều, một là thằng mới lấy vợ, thằng còn lại là nó. Hồi đó nhỏ bạn chung lớp kêu nó là sến, mà nó sến thiệt. Hai đứa giận nhau, còn nhớ mình thì lạnh lùng mặc xác, nó thì viết thư cho mình nói cái gì mà tao buồn mày lắm bla bla. Hồi đó nó lầy lắm cứ gần tới sinh nhật là nó bám dai như đỉa kêu sắp tới sinh nhật tao rồi đó.


Nó đi Nga mấy năm, từ lúc về nước cũng không liên lạc. Một ngày đẹp trời nhắn tin facebook rủ mình đi cafe. Không ngờ gặp lại có nhiều chuyện để nói như vậy, vì hai đứa vốn cũng từng thân thiết. Nó kể lại khoảng thời gian giông bão ở trường khi nó bị kỉ luật, bị hạnh kiểm khá. Mình nhớ như in khoảng đó, nó buồn, còn hai đứa thì giận nhau. Nó móc túi lấy ra bao thuốc, suốt buổi sáng ngồi nói chuyện, nó hút hết 4 hay 5 điếu, mình hỏi mày hút thuốc lâu chưa. Nó bảo hồi còn ở Nga đấy. Tao chẳng mua thuốc ở ngoài bao giờ, toàn đi nhậu rồi mua, hoặc dư thì cầm về, mày thấy có khùng không, trong khi rõ ràng mua ở quán nhậu đắt hơn chứ. Ờ khùng thiệt.4c21c638_13336_1215246872751_1576226464_535459_7108186_n

Mãi mình mới dám hỏi nó là về đây cả năm rồi có em nào chưa? Nó bảo chẳng có, tao về được gần năm thì chia tay bạn gái, nhỏ tao quen ở Nga đấy. Chia tay thôi mày ạ, vì thời gian mới về tao đi gặp người này người kia, nhậu nhẹt, tạo mối quan hệ, mới về nước có quen biết ai đâu, ban ngày thì đi làm sấp mặt, thời gian đâu mà quan tâm chuyện trò như ngày trước. Chia tay không phải vì hết yêu đâu, mà nó là tốt nhất cho tình hình của tao lúc này. Tao cũng có quen người này người kia, nhưng tao thấy mình lười nói chuyện, lười tìm hiểu, lười phải quen biết quá. Nói được mấy ngày thì lại phát hiện quanh đi quẩn lại nhiêu đó chuyện, thế là lại thôi. Giờ 1 tuần đi nhậu 1 buổi, đá banh 2 buổi, còn lại đi làm, thời gian qua nhanh kinh khủng. Tao làm 1 năm rồi không dư đồng nào mày tin không? Tao cũng mua cái xe này để đi phượt nữa đấy, mà Đà Lạt tao còn chưa tới nữa, quãng đường xa nhất là chạy từ Sài Gòn về nhà. 


Mày uống được không, khi nào tao rủ mày đi nhậu nha. Ừ khi nào đi!

Đăng tải tại Vụn vặt | Thẻ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ngày nay buồn hơn ngày qua


Chắc là những ngày buồn nhất ở Sài Gòn

Không có nỗi mất mát nào cụ thể, chẳng có nỗi buồn nào để gọi tên

Nhưng là buồn, buồn rất

rain-wallpaper-3

Khi nghe bạn bảo chắc tụi tao sắp chia tay rồi, đang ly thân rồi. Mình gần như bất ngờ. Vì cái kiểu tình cảm ấy, đâu phải nói buông là buông. Mình bảo ít ra trong mấy chục câu chuyện tình của đám bạn, cũng còn lại một chuyện khiến bản thân cảm thấy ngưỡng mộ chứ. Bạn bảo bên nhau vậy đủ rồi, không mong hơn.

Những ngày này Sài Gòn đầy hơi nước, màu mây không xanh. Bọn mình mấy đứa con gái thỉnh thoảng ngồi nói với nhau về tình yêu, về lý tưởng, về những gì làm mình thấy vui, thấy thoải mái. Thấy rất vui khi được quen biết và gắn bó với những đứa con gái mạnh mẽ như vậy.

Chúng nó, và mình bây giờ đều tâm niệm, chỉ vui mới bên nhau, tuyệt đối không phải vì cần hay vì cảm thấy vì một điều gì đó mà đến với nhau. “Đừng bên nhau nếu không vui” – kiểu vậy đấy. Nghĩ thì thấy bất cần đấy nhưng trải qua vài cuộc tình chóng vánh, mình càng nhận rõ bản thân mình vì điều gì mà gắn bó, vì điều gì mà rời xa.

Như con B hay bảo, nhiều khi chỉ cần 1 người uống cùng vài chai đến khi hơi quay quay thì ôm nhau ngủ quên đất trời. Ngày mai ngủ dậy chẳng liên quan gì đến đời nhau. Bên nhau một vài khoảnh khắc thì thấy bồi hồi, xao xuyến, còn chuyện gắn bó dài lâu, 1 đời 1 kiếp, nhiều khó khăn quá. Bọn mình chẳng dám nghĩ đến đâu.

Đăng tải tại Đó đây | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tây Bắc đi xong về lấy chồng – phần 4 – Yên Bái – Sapa


Mấy bạn hỏi mùa không có lúa không có nước đổ thì có đẹp không? Mình thấy đẹp, đẹp kiểu làm mình nhớ nhà mình hồi xưa xửa xừa xưa lúc còn nhỏ. Cứ mùa cuối năm ruộng gặt xong hết, buổi sáng trời lạnh, có khói đốt đồng và cả đám trẻ chạy nhảy tung tăng, lăn lộn trên mấy đống rơm còn sót lại. Trời ở đây cũng xanh như trời ở nhà, nó khác hẳn khoảng trời bé tí nhìn từ cửa công ty mỗi chiều. Mình bị thích cái tên Tú Lệ, thích từ lần đầu nghe, cho đến khi xem Amazing Race mùa vừa rồi chặng đầu tiên ở Yên Bái, lại càng thích Tú Lệ hơn và nhất định phải đi đến nơi này, dù chỉ là ngang qua.
[IMG]20161203_091225 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]20161203_092123 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Lúc dừng ở đây trời nắng ấm vậy chứ lát nữa chạy xe lạnh quắn quéo. Thông thường cứ chọn bóng râm mà né vô đi cho mát, riêng lúc đi đèo Khau Phạ, cứ thấy chỗ nào có nắng là tương vào thôi, rét muốn xỉu
[IMG]20161203_091958 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Có 2 chị em mị nên tinh thần chụp hình cũng giảm bớt ít nhiều. Chụp sau lưng cho nó buồn xa xăm lãng mạn, về viết thêm cái caption so deep thả thính thả bả
[IMG]20161203_091521 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]20161203_092019 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Sau đấy bọn mềnh trèo lên tháp ngắm thung lũng. Cơ mà lúc xuống tìm người trả tiền thì chẳng thấy ai, chờ một lúc cũng không thấy. “Chắc đi đám cưới rồi” – Ngân thị bảo vậy, vì dọc đường đi gặp nhiều rạp đám cưới lắm
[IMG]20161203_093028 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]20161203_093011 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Nếu bình chọn đỉnh cao của lạnh những ngày đi chơi thì mình nói đó là Sapa, huhu mẹ ơi lạnh.
Đoạn này vòng qua Lai Châu một chút trước khi vào Ô Quy Hồ, dã quỳ vàng bên đường ấy. Ngoài này hoa nở muộn hơn trong mình hẳn 1 tháng
[IMG]IMG_8570 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]IMG_8586 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Càng về chiều càng lạnh, mà đường càng về gần đèo Ô Quy Hồ càng đẹp

[IMG]IMG_8596 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Đang dần dần bò lên đèo đây ạ. Nhìn mây mù xa xa thì mị cũng đoán là lên đỉnh đèo chẳng nhìn thấy gì rồi
[IMG]IMG_8597 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]IMG_8623 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Ngược chiều xe có mấy bác mặc cả áo mưa dù trời không mưa, lúc đầu đoán là để cho khỏi rét, sau mới biết cho sương mù khỏi ướt áo
[IMG]IMG_8638 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Có mấy đoạn sương mù dày đặc chỉ thấy được khoảng 5m đường là hết, bật cả cái đèn đom đóm lên rồi mà vẫn sợ, chạy chậm rì rì. Tự nhiên có cái xe tải ngược chiều chui ra từ màn sương thật kì diệu

[IMG]IMG_8640 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]IMG_8648 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Nhân dịp Ngân Thị bị rớt cái kính thì dừng xe chụp được tấm hình

[IMG]20161203_145453 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

5h bọn mị đến được Sapa mà không dựng lại trên đỉnh đèo ăn ngô ăn bắp nướng như dự định, vì sương mù quá, có dừng cũng không nhìn thấy gì. Khách sạn này ở đường Mường Hoa book trước qua cái Traveloka không hài lòng so với quảng cáo lắm. Vì phòng không mở được cửa sổ, lại không có view núi từ phòng (quảng cáo là có share balcony view hướng núi). Nhưng nghĩ lại thì bọn mị cũng có nằm trong phòng ngắm cảnh đâu, cũng quăng đồ rồi tắm xong phi ra quảng trường chơi

[IMG]IMG_8657 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Nếu được nói 1 câu công bằng cho Sapa, mị sẽ nói, Sapa không đẹp nữa rồi. Cái đường Mường Hoa nguyên 1 phía hướng núi là dãy khách sạn đang xây, khi xây xong sẽ lấn át hết mấy cái khách sạn phía bên kia. Con đường nhỏ tí 2 chiều, 2 cái xe du lịch không thể tránh nhau. Mà rất đông người, chẳng có lối cho người đi bộ. Đường bẩn vô cùng bẩn, liệu xây dựng, bùn cát nhơm nhớp sau mưa. Bọn Mị đang đi bộ lên thì có 2 anh em mặc đồ công nhân xây dựng đi ngược chiều ngã lăn. Chẳng ai đỡ, bọn mị chạy lại phụ dựng xe sát vào lề cho 2 ẻm rồi hỏi xem có bị sao không. Kiểu cậu em hoảng quá mặt nghệt ra nhưng bảo không sao. Mị bảo thằng anh mua dầu bóp chân cho nó, vì bị cái xe đè lên.

Khu đông vui nhất trước Nhà thờ
[IMG]IMG_8666 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Chỗ này lúc mị ngồi chờ đồng bọn đi lễ thì gặp 1 cô bán túi thổ cẩm ngồi bắt chuyện với mị, cô đoán mị 18 tuổi làm mị sướng rơn. Haha. Bông thị tới khách sạn bằng xe khách trước cả bọn mị, mị ấy cứ bảo không thích kiểu giống như này, khi mà người ta buôn bán ầm ĩ ngay trước nhà thờ. Mị không theo đạo, nhưng cũng đồng tình với ý kiến đấy. Bình thường mị cũng thích nghe chuông chùa, chuông nhà thờ thôi.

7h tối, bạn của Ngân thị, thổ địa Sapa chạy từ nhà bên TP Lào Cai qua dắt cả bọn đi ăn lẩu ếch ở 68 Ngũ Chỉ Sơn. Cậu em này tên Trường. Hắn bảo chỗ này nhờ người quen đặt trước cho mới có bàn ngồi dịp cuối tuần. Công nhận quán đông. Chỉ cần gọi 1 lẩu ếch và thêm vài món ăn chơi như Ngô chiên là đủ no căng bụng. Lẩu ếch đây ngon lắm
[IMG]15241768_632141540321014_4282993195338835098_n by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]15317833_632141486987686_6930073859936741488_n by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Ăn xong chúng tôi không còn sức mà ăn thêm đồ nướng nữa, kéo nhau vào mấy khu biểu diễn múa sạp thổi khèn ngồi nghe và xuýt xao bởi cái lạnh càng về đêm càng khắc nghiệt của Sapa

Chơi lầy lội tới 10h cả bọn lê về khách sạn ngủ. May mà nệm ở đây có sưởi điện nên buổi tối ngủ mặc áo len toát cả mồ hôi dù đụng vào nước là lạnh quắn cả người.
Sáng hôm sau, buổi sáng thứ 5 của chặng đua, cả bọn thức dậy sớm đi bộ ra quảng trường thuê 1 chiếc taxi đi cáp treo chơi. Vì sáng nay các mị bảo chỉ mặc váy áo lồng lộn diễm hường diễm huệ chụp hình lừa tình thôi, không có nai nịt như ninja cưỡi xe máy cùi đâu.

[IMG]IMG_8777 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Hoa đào chớm nở, này gọi nở sớm đúng kiểu luôn, chứ đến tháng 2 mới rực rỡ

[IMG]15284810_632140746987760_8630937943000289955_n by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Series Diễn sâu như ở Châu Âu bắt đầu

[IMG]20161204_073230 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]20161204_073344 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Đường rộng và dài em cứ bước đi

[IMG]20161204_073410 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]20161204_074217 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]20161204_074158 – Copy by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Dĩ nhiên bọn mị không lên cáp treo mà chỉ loanh quanh vòng ngoài chụp hình sống ảo thôi ợ, vì mùa này lên tên đỉnh Fan cũng mây mù mịt cả ngày không nhìn thấy gì.

Ngừng diễn một chút đi ăn bánh cuốn ngon nhứt Sapa, mỗi tội chả nhớ địa chỉ. tuy rằng đến chỗ nào mình cũng ăn bánh cuốn, ăn từ Hà Nội lên Yên Bái, tới Hà Giang, nhưng bình chọn đây ngon nhứt luôn, chả ngon, nước chấm ngon, huhu ước gì giờ có ăn.

[IMG]20161204_090501 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]20161204_090700 – Copy by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Ăn xong thì đi bộ 1 vòng quanh bờ hồ và diễn tiếp

[IMG]20161204_092757 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]20161204_093201 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]20161204_093745 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Cái bờ hồ nó ảo diệu quá mà, như nước nào ý. Samsung cùi hân hạnh tài trợ hình ảnh toàn chuyến đi này

[IMG]20161204_093547 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]20161204_093853 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Tiếp tục đi taxi vào bản Cát Cát chơi

[IMG]20161204_082416 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]20161204_083048 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Lạnh lùng và xa xăm vô, ok fine

[IMG]20161204_082522 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Tây Bắc: đi xong về lấy chồng (Phần 3)

Tây Bắc: Đi xong về lấy chồng (Phần 2)

Tây Bắc: Đi xong về lấy chồng (Phần 1)

Đăng tải tại Đó đây | Thẻ , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tối qua bọn mình ở đâu?


Con Chó Con hay tên sang chảnh là Hair of the Dog Bar

Mấy lần đi Cộng hay Sahara ngang qua toàn thắc mắc cái quán gì nhìn ngộ quá tụi bây, cái tên nghe cũng zui, B kêu quán đó toàn trẻ trâu, vô đóng cửa lại quẩy như bọn điên ý. Thế là 3 đứa bảo nhất định phải vô 1 lần, sống như sửu nhi, bất chấp mọi thứ.

Thế là được toại nguyện, sống như mấy bad girl :)))

Cái bar này hay ho lắm, có mấy nhóc phục vụ toàn trẻ trâu, đầu xanh đầu vàng chứ không phải mấy em xinh đẹp hở rún cứ lượn qua lượn lại mời bia. Vào từ lúc quán vắng trong khi đã 9h rồi, bọn trẻ SG đi chơi phia thật, trong khi mới thứ 5, giữa tuần chứ mấy sao chúng nó rảnh thế nhỉ? Ngồi khô cả họng thằng ku áo vàng mới xí xớn mang tháp bia ra, chả hiểu chúng nó đi pha chế cái quần què gì vào đó, uống không say mà chóng mặt vãi linh hồn.

B mới chuyển vị trí công việc, T mới thất nghiệp, chỉ có mình chả thất tình cũng chả thất nghiệp, mà đếch hiểu sao cứ uống vào lại thấy buồn rũ rượi như mới chia tay đứt ruột đứt gan.

Bọn mình cứ rót ra rồi uống, rồi ôm nhau cười cười nói nói. Quán mỗi lúc một đông, xung quanh toàn các “em” mặt non, hoặc hội trai cô đơn đi cùng nhau. Mà hôm nay B bảo để cua vài thằng cho vui. 3 con lấy son môi ra đánh rất ngầu.

Thằng ku tóc vàng cứ lởn vởn xung quanh 3 đứa, nó cứ cười mãi, nhìn 3 đứa mình kiểu “em lạy mấy chị”. Rồi nó chỉ sang bàn đối diện, có 2 cậu trai đứng đó. B bảo “Em qua kêu 2 thằng đó sang đây cho chị”. Nó nói thế nào, 2 cậu trai xách nguyên cái tháp bia qua thiệt, lầy quá lầy.

“Tuổi trẻ nông nổi ha”. Ông anh hay chặc lưỡi nói vậy. Mình thì bảo, kể cả khi chẳng còn trẻ thì tụi này vẫn nông nổi. Nhớ mãi cảnh 3 con đứng ôm nhau rồi nhảy như uống thuốc lắc, nhớ cả ánh nhìn của mấy bàn xung quanh dành cho 3 con tăng động.

Sáng dậy đọc tin nhắn của 2 cậu trai, cười xái qua hàm, thì ra tối qua trong lúc mơ hồ đã cho số, cho facebook rồi còn nhắn tin cho nhau nữa. Nhưng mà xin lỗi nha, đến sáng thì lại là một cảm xúc khác rồi.

Bọn mình là bad girl đa nhân cách, tối qua quay cuồng hư hỏng ôm vai bá cổ trai lạ, nhìn nhau đắm đuối, nắm tay nhau đi trên phố, nhưng sáng đã chẳng nhớ gì về nhau. Ừ cứ như vậy đi, cái cảm giác thuộc về một ai đó bằng tất cả tâm hồn, cảm xúc, mình đã quên rồi.

Hôm qua mình đã ôm cậu ấy, nắm tay cậu ấy, quàng tay trên cổ cậu ấy, nghe cậu ấy bảo “Anh chưa từng yêu ai”. Như vậy thì Sài Gòn hẳn là có mùa đông rồi ha

 

 

 

Đăng tải tại Vụn vặt, Đó đây | Thẻ , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?