Có những ngày hoang hoải


Những buổi sáng vào công ty sớm, mở máy lên, lần lượt từng tab ghim sẵn trên màn hình, mail này, zing này, youtube này, kenh14 này, facebook này. Mở hết từng ấy tab lướt một lượt là đến giờ làm.

Những buổi sáng không tìm được một bài nhạc để reply hàng chục lần, thấy khó chịu. Mình đã gần xong hết mọi việc cho 1 chuyến đi dài, bản kế hoạch mình xong từ mấy hôm trước, nhưng chưa in. Hà Nội đang lạnh, biết trước sẽ như vậy, bạn bảo ai bảo đặt vé vào đợt lạnh còn than thở gì nữa. Không, mình thích mà. Kể cả lần này chỉ có một mình, thì mình vẫn thích.

Mình chẳng viết blog cho riêng ai đọc cả, chỉ là cho chính mình thôi. Những năm tháng lớn lên, quen với việc một mình chống đỡ với cảm xúc, với từng việc xảy ra, với từng tổn thương không muốn người khác biết, mình sẽ viết đâu đó ở đây, nhưng không quá buồn. Mình không thích buồn, cũng không ép bản thân phải vui.

Mình đang nghĩ đến việc mang theo những cái postcard từ hồi mua Thương nhớ Đồng Văn được tặng, nhét vào ba lô, khi ở cao nguyên đá, sẽ viết cho anh vài dòng, rồi không gửi đi, mà chỉ đơn giản là muốn viết cho một người đàn ông đã làm mình nhớ nhiều năm như vậy.

Khi viết những dòng này, mình đang đeo phone nghe Nocturnal của Hy hát trên Soundcloud, bản này da diết lắm, q uan trọng là giọng của Hy hay. Giọng mình thì dở ẹt rồi.

Chiều qua đi bộ ngoài bờ kè, cuối năm lá rụng đầy, thảnh thơi kì lạ. Nghĩ ra rất nhiều ý tưởng mà cuối cùng về mở lap lên không viết đượ chữ nào. Những lúc đi bộ cho mình rất nhiều ý tưởng, mà thực ra kiểu như mình không phải nghĩ gì ấy. Post trên facebook là đi bộ gặp nhiều hot boy, hì, hot thật nhé, có một cậu cao và mặt y như Công Vinh luôn.

À không biết mình đã từng viết về điều này chưa, nhưng mà có một ngày một anh bạn nhắn 1 tin thế này “Sài Gòn giờ chắc cũng lạnh em nhỉ, nhớ mặc đủ ấm nhé!”, mình bảo “Anh nhầm số rồi đấy”, anh ấy bảo không, anh nhắn đúng mà, chỉ là muốn nhắc em mặc ấm vậy thôi, em cứ bảo vâng một tiếng là được, mất mát gì. Mình bảo vâng, anh có biết SG của chúng ta nóng chảy mỡ không? Em không diễn mấy trò sến đó được đâu. Anh bạn cười bảo em vẫn đanh đá như xưa, khi nào về anh sẽ ghé thăm em. Mình chỉ lẳng lặng bảo “Em chỉ nghĩ rằng nếu anh đã nói vậy, thì hãy thực hiện, bởi vì có thể anh không nhớ, nhưng em sẽ chờ”.

Từ khi nào mà lời hứa hẹn trờ thành một điều xa xỉ. Mình cũng đâu còn nhỏ dại mà tin rằng lời hứa cũng như điều ước, sẽ trở thành hiện thực khi mình vui lòng chờ nó, ngày qua ngày. Không hề nhé! Vậy nên khi bạn bảo rằng tìm ai đó quan tâm chăm sóc mình đi, bạn sẽ không trở lại. Mình đã không nói gì nữa, cũng chẳng hụt hẫng. Như thể tất nhiên mình sẽ mạnh mẽ mà ngẩng cao đầu kiêu hãnh, xem bạn chỉ là một điều gì bâng quơ như trời nắng, như trời mưa, như thỉnh thoảng quên áo mưa thôi mà.

Nếu cả thế giới đã nghĩ mình rất mạnh mẽ, thì chắc chắn mình sẽ sống mạnh mẽ hơn mà thế giới nghĩ, để chừa lại một khoảng, lúc nào một mình, sẽ yếu đuối chơi. Như hôm qua đi bộ chỉ ước có ai đi cạnh, nắm tay, và im lặng đừng hỏi mình có buồn không.

Posted in Ngẫu hứng viết | Để lại bình luận

Tháng 11


25.11.2016

Không cần phải tỏ ra thân thiện!

Càng lớn mình càng ngán ngẩm việc phải nói chuyện với nhau qua tin nhắn trên messenger, skype hay cả email với người lạ. Kể cả khi người ta muốn làm bạn hay có ý tưởng gì đó xa hơn thì mình đều không thích.

Tuổi này không cần thêm bạn bè, số bạn hiện tại đủ để quan tâm rồi. Kiểu nhắn hỏi em làm công việc gì, ở đâu, “xin lỗi, em không thích nói về việc riêng tư”. Hết nhắn. Còn kiểu tán tỉnh thả thính thì cũng xin bơ luôn, có thể hỏi luôn 1 câu mời cafe chứ khỏi tán hàng ngàn câu đâu. Vì mất thời gian lắm, mình cũng không còn là thiếu nữ mơ mộng ngày nào mà ngồi nghe các cậu hỏi vớ va vớ vẩn.

Hôm qua ngồi đọc lại những dòng viết cho anh ấy lại bật cười, ơ rõ ràng hồi đấy người ta cũng có ý với mình, có điều mình đếu có nhận ra, hoặc chỉ nghĩ nó bình thường. Tiếc không? Cứ tháng 11 là thể nào cũng lơ ngơ quên đường về vài lần, thể nào đi đường cũng giật mình vài lần, trước khi ngủ cũng xoay qua xoay lại vài chục lần. Anh- chẳng cần phải nhớ mỗi ngày vì chưa bao giờ là lãng quên.

Bạn hỏi nếu bây giờ yêu ai khác, có viết nhiều về người ta như anh ấy không? Chắc là không đâu, vì có bao giờ vui mà viết được gì?

Mình đã đổi thay nhiều – khó tính hơn, dù ngoài là cười nói, bất cần hơn, có những chuyện có thể cứu vãn nếu mình chịu khó giải thích, nhún nhường, nhưng mình thả luôn, mình không thích, và sẽ không hối hận. Mình ích kỷ, sao mình phải hiểu người khác, khi người ta không hiểu mình?

Sẽ có 1 tuần để mài mông trên yên xe, cứ vậy mà nhìn núi nhìn mây Tây Bắc, rồi đừng nhớ về người xưa mà rớt nước mắt nữa nha.

 

 

Posted in Ngẫu hứng viết | Để lại bình luận

Đến B’lao một mùa hoa


Cái tên B’lao trở đi trở lại trong tôi nhiều lần khi đọc Thư tình gửi một người của Trịnh Công Sơn. Người nhạc sĩ ấy chỉ ở B’lao 3 năm nhưng đã viết cho Dao Ánh – tình yêu đầu tiên của ông cả 300 lá thư tình. “Có điều anh không ngờ là vùng đất này buồn đến thế. Những ngày đầu lên đây anh ngỡ là mình vừa mang một bản án treo đày về miền hoang đảo. Anh chưa bao giờ đối diện với một dáng buồn lạ lùng và bi thảm thế này. Buổi sáng thức dậy sương muối xuống đầy cả một vùng trước mặt , cây cỏ trắng xóa và những người Thượng đi lấy củi sớm ở những đồi chè xung quanh không còn nhìn thấy gì nữa”.

20161113_055108

Tôi trở lại thành phố sương ấy vào tháng 11, cái tên B’lao giờ chỉ còn gợi nhớ kí ức xưa. Thành phố Bảo Lộc đã nhiều đổi khác nhưng người ta vẫn đặt tên một phường ở đây là phường B’lao.

Với nhiều người, Đà Lạt vẫn là lựa chọn hàng đầu cho một chuyến nghỉ dưỡng, du lịch mà bỏ qua Bảo Lộc. Nhưng nếu có dịp dừng chân nơi đây, tôi tin bạn cũng sẽ yêu quý thành phố này, nhịp sống và khí hậu nơi đây.

20161113_055625

Buổi sáng hãy thức giấc thật sớm, dù trời khá lạnh cũng cố gắng tạm biệt chiếc giường ấm áp để đi bộ lên một ngọn đồi nhỏ ở Bảo Lâm, nơi tọa lạc của Linh Quy Pháp Ấn – ngôi chùa nhỏ nổi tiếng nhờ vị trí ngắm mặt trời tuyệt đẹp. Từ đồi chè dẫn lên đồi bạn sẽ có những phút chìm vào khung cảnh thanh tịnh, bình yên ngắm cả thành phố chuyển từ sắc xám lạnh lẽo, u buồn sang sắc vàng rực rỡ dưới ánh bình minh.

20161113_055224

Bảo Lộc tháng 11 là mùa của trời xanh, nắng vàng, sắc hoa dã quỳ vàng phủ kín những triền đồi, những con đường, mùa café chín đỏ mọng.

20161113_102737

20161113_102912

Vào thăm đồi chè Tâm Châu tôi ngỡ ngàng trước sắc đỏ của cây sò đo cam nở rộ cả đồi chè.

20161113_093147

 

Nông trường chè Tâm Châu sáng Chủ nhật không một bóng công nhân. Lúc đó chỉ muốn ngồi mãi ở gốc cổ thụ, ăn bánh bò, uống nước, nhìn mây bay, nhặt lá trên tay.

20161113_093155

Không biết vì sao tôi thấy Bảo Lộc thân thuộc như một thị trấn. Thị trấn của Từ Hiền Trang ấy. “Lấp lánh mặt trời giữa núi cùng đồi. Mặt người lặng lẽ vẫn thấy quen thật quen”. Những ngọn đồi bạt ngàn chè và cafe. Những con đường đất đỏ quanh co trong sương sớm. Những ngôi nhà gỗ cửa sổ mở toang và gió tha hồ đi lạc.

Tôi có một người bạn ở Bảo Lộc bảo với tôi rằng “năm 40 tuổi, nếu cô vẫn còn thích Bảo Lộc thì lên mua đất cạnh nhà tôi, chúng ta làm hàng xóm”. Tôi không chắc năm 40 tuổi mình còn lãng mạn không, còn thích Bảo Lộc không, nhưng không phải nơi này cũng sẽ là một nơi khác, một vùng đồi núi khác. Chỉ có ở đó tôi mới có cảm giác mình thuộc về.

Bảo Lộc dù thế nào cũng sẽ vẫn là một thành phố nhỏ không vội vã, ít ồn ào, một B’lao trầm buồn trong kí ức xưa, một nơi để lánh xa tạm quên đi bao nhiêu bộn bề cuộc sống.

Tips:

1.Google maps đường đi Linh Quy Pháp Ấn, đồi chè Tâm Châu và tỉnh lộ 725 từ Bảo Lộc về Gia Nghĩa

untitled

2. Quán ăn ngon: Bún bò Bảo Lộc có từ hơn chục năm trước, rất đông người ăn, 30k/tô. Đ/C: Đường Bế Văn Đàn đi vào 50m. Từ Hồ nước trung tâm thành phố đi ngược về hướng Sài Gòn khoảng 100m, nhìn tay trái thấy giáo xứ Bảo Lộc, kế bên là đường Bế Văn Đàn.

3. Đi Linh Quy Pháp Ấn nên đến thật sớm để ngắm mặt trời mọc và vắng người, yên tĩnh thưởng thức cảnh vật.

4. Đường TL725 và QL28 rất vắng xe và nhà dân, nên đổ đầy bình xăng và kiểm tra xe kĩ

20161113_12020920161113_11132020161113_120312

Posted in Đó đây | Tagged , , , , , , , , , , , , , | 1 Phản hồi

Chúng ta từng có những ngày thật lòng vui


Hôm qua nhận được một tin nhắn từ bạn, bảo rằng người bạn thương sắp lấy vợ, bạn bảo cảm giác lúc đó không đơn giản là tiếc nuối, chỉ là biết mình đã sẵn sàng cho việc này, từ bỏ hoàn toàn một người mình từng yêu như sinh mệnh rồi ngoảnh mặt quay lưng và bình thản sống.
Bạn, cô gái 24 tuổi bằng tôi, bảo rằng “Từ giờ không còn inbox mày kể chuyện về người ta nữa rồi, hết rồi”. Từng có những ngày bạn kể cho tôi nghe rằng bạn sẽ sinh một đứa nhỏ, con của người đàn ông ấy, mà chẳng cần nghĩ tới việc sẽ có một danh phận, hay bạn sẽ làm gì để nuôi đứa bé, bố mẹ bạn sẽ nói gì. Tôi hồi hộp chúi mũi vào cái điện thoại bấm tìm cách ngừa thai khẩn cấp trong khi màn hình máy tính to đùng trước mặt, hồi hộp chờ tin nhắn tiếp theo sau câu bạn bảo “đi mua cái que thử thai cho chắc”.
Kết quả là không có gì, không có đứa trẻ nào, tôi không tốn tiền góp mua sữa cho đứa cháu nào. Bạn chia tay, người ta đi lấy vợ, và tôi chợt nghĩ ra vài điều.
Tôi từng nói với bạn rằng, cô gái kia, người vợ sắp cưới của anh ta, có biết bạn tôi không? Bạn tôi bảo có biết, nhưng chỉ đơn giản là biết.
Hôm qua trên đường chạy từ Thủ Đức về thành phố, bỗng nhiên tôi nhớ tới bạn và cô gái người yêu của anh ta, trong ba người thì tôi chỉ biết bạn tôi, còn hai người họ, chỉ hoàn toàn xa lạ trong câu chuyện kể mà tôi chưa một lần thấy mặt. Bạn tôi chắc từng vui lắm, khi một lần tôi hỏi chỗ mua hoa, đã bảo tôi mua hoa giấy đi, loại hoa để bàn làm việc siêu đẹp mà bạn từng mua cho anh ta.
Bạn đã có những ngày thật lòng vui, dù tận cùng là trầy xước. Anh ta chẳng phải người đầu tiên của bạn, nhưng lại là người khiến bạn kể với tôi nhiều hơn tất cả những gì chúng tôi từng nói với nhau. Tới mức bây giờ tôi còn nhớ anh ta thích uống trà gì, bạn và anh ta có thói quen gì khi bên nhau. (Như kiểu trí nhớ của tôi có dư ra vài gb để chừa chỗ cho vài thứ rất vớ vẩn như tên bạn trai cũ của bạn thân!!!).
Nói về những gì tôi nghĩ tối qua, tôi nghĩ đến bạn gái anh ta. Nhân vật này hẳn không liên quan gì đến tôi. Nhưng tự nhiên tôi nhớ đến cô ta trong câu chuyện này, chắc cô ấy cũng từng vui lắm. Khi anh ta ngọt ngào đi bên cạnh, lúc xa bạn tôi. Khi anh ta nói sắp làm đám cưới với cô ấy, lúc đã chia tay bạn tôi. Bạn tôi bảo, bố cô ấy chắc rất tin tưởng anh ta, để gửi gắm con gái mình.
Vì thật lòng vui, nên người ta hẳn rất tin tưởng và dựa dẫm.
Vì thật lòng vui, nên bao nhiêu dằn vặt, đau khổ đều chẳng là gì, thậm chí còn nghĩ sẽ sinh một đứa con với anh ta rồi đi một nơi thật xa cả đời này không gặp lại như trên phim cơ mà.
Thế rồi bạn tôi chia tay anh ta, sau tất cả những vết thương lòng đã có, sau tất cả những tin nhắn dài mỗi đêm với tôi, những vỡ nát từ nhiều ngày mà cảm giác nắm tay đi bên nhau, nằm bên nhau không còn là bình yên nữa. Dù cho đã có những ngày thật lòng vui thì người ta cũng không thể vá víu con tim bằng quá nhiều mảnh ghép. Rồi cuối cùng cái mà bạn hay tôi cần, chúng ta cần sẽ là một mái nhà có người đàn ông thuộc về riêng bạn, rót cho bạn một ly nước lúc nửa đêm chứ không hỏi bạn khát nước không. Bởi có ai chấp nhận là tình nhân cả đời của nhau, chỉ ôm ấp hay gặp nhau khi nhớ mà bảo rằng chúng ta đừng ràng buộc.
Những ngày thật lòng vui đó, tận cùng đau đó, cứ ở lại yên đó. Bạn rồi sẽ nhớ nhiều nhưng sẽ quên nhanh, như cách mà bạn quên đi tình yêu năm 19 tuổi. Đến bây giờ thì việc bạn tiếp tục hay dừng lại không còn quan trọng nữa, vì “chúng ta đã có những ngày thật lòng vui”. Vậy là đủ.
P/s: Nhưng rồi nghĩ lại: Bao nhiêu là đủ?
a08c5f5e412733732f65be99a154d04a
Posted in Đó đây | Tagged | Để lại bình luận

Yêu thương một con người là thứ yêu thương nhiều mất mát (*)


*Mượn một câu thơ của Nguyễn Phong Việt
Tôi không thể ngăn mình không tưởng tượng ra hình ảnh bạn tôi 2h sáng chạy mấy chục cây số từ nhà người ấy về nhà sau khi nhận câu chia tay. 7 tiếng sau, tôi nhận được tin nhắn từ bạn, hỏi rằng nên làm gì, để cứu vãn mối quan hệ này. Và bảo rằng không cần vì chúng tôi thân thiết với nhau mà phải ủng hộ bạn.
Tôi bảo, vậy thì đừng làm gì cả, quên anh ta đi. (Như thường lệ, tôi luôn là đứa chủ trương phá game, chia tay, li dị, giải tán cất bước quay đi không cần nghĩ suy. Thế nhưng không hiểu sao bạn bè vẫn tìm đến để tâm sự khi gặp chuyện. Nhiều khi tôi nghĩ đơn giản vì chúng cần một ý kiến cực kì cực đoan để chúng cảm thấy an tâm hơn thôi, bọn này đê tiện lắm. Như những câu chuyện cổ tích cần có phù thủy, cần có dì ghẻ, trong phim cần có mấy con nhỏ xấu mà ác để cân bằng nội dung, thì tôi chính là nhân vật này).
Bạn tôi, đương nhiên không làm như vậy. Nên tôi dù vẫn nói hết những gì bản thân muốn nói nhưng vẫn bảo bạn tôi hãy làm những gì nó muốn làm. Bởi khi nó hỏi tôi điều gì đó, không phải nó cần tôi ủng hộ mà cần tôi phản đối, để nó tiếp tục đâm đầu vào làm những gì nó đang nghĩ.
Một khi người ta không còn yêu bạn, làm gì cũng là sai
Cố gắng níu kéo hay khóc lóc vật vã cũng là sai
Ngu ngốc tự dày vò bản thân cũng là sai
Chẳng làm gì cũng sai. Nhưng cái sai lớn nhất chính là không làm gì.Love Rosie_Day 04_1103.cr2
Để 1 năm sau chẳng có gì mà nhắc lại, để nhiều năm sau, không có một ngày ngồi nói cười ha hả hồn nhiên và điềm tĩnh kể lại “ngày đó” mình đã ngu ngốc và khờ dại ra sao với một đám bạn thân, nhắc lại nỗi đau một thời như kể một câu chuyện cười.
“Yêu thương một con người là thứ yêu thương nhiều mất mát” – Nếu hạnh phúc đong đầy có khi lại cảm thấy không chân thực, còn nỗi đau thì khi nào cũng thật, cả trong mơ cũng có thể rơi nước mắt.
Chúng tôi chẳng cho nhau những lời khuyên nên thế này, nên thế kia, ở cái tuổi mà mỗi đứa đều đã đi qua mối tình đầu, đi qua những ngày giông bão, chông chênh. Cứ rót cho nhau thêm một cốc bia, một ly rượu đầy, để nói hết ra những hoang hoải trong lòng. Chỉ đơn giản là ngồi và nghe nhau nói những điều nhảm nhí, như thể giữa thành phố này, nếu không nói cho nhau nghe hẳn là chỉ còn biết ra nói cùng mấy cây cột điện.
Năm ba mối tình, hay ít hơn, thì cũng là ngần ấy lần mất mát, ít hay nhiều mà thôi. Bạn mất nước mắt, mất đi sự tự tôn, mất đi sự kiêu hãnh thì tôi cũng mất đi mái tóc dài, mất đi cái yếu đuối bản năng, mất đi một niềm tin thuần khiết, mất đi cảm xúc vốn rất dễ trao đi thì giờ như một điều xa xỉ.
Vậy mà chẳng bao giờ chúng ta trách hờn vì những thứ mất mát này. Có thể sẽ là rất nhiều câu hỏi tại sao thế này, tại sao thế kia. Có thể là phải thêm rất nhiều li rượu rót cho nhau, những inbox nhắc tên người ta trăm ngàn lần nữa với bạn bè. Có thể sẽ là rất lâu, rất lâu để hình bóng người ta vẫn lảng vảng đâu đó trong mớ status đầy mùi thính, hay trong những note kiểu thế này. Nhưng sau đó thì sao? À, thì ra bản thân đã chấp nhận mất mát đó theo kiểu ngọt ngào mà day dứt mất rồi. Cái kiểu nhớ đến thì buồn mà không nhớ đến càng buồn hơn ấy.
Sau đó (cũng chẳng biết là bao nhiêu lâu, tùy người) bạn nhận ra rằng, à, hóa ra có một người cũ để nhắc đến, một người từng lấy đi của bạn rất nhiều thứ, từng làm bạn rất khổ sở, hóa ra lại là một điều rất dịu dàng. Ta của những năm tháng đã phóng xe đi lúc 2h sáng để tìm một câu trả lời, đã rơi nước mắt, đã lao vào nhau điên dại, đâu thể tìm thấy ở ta của 20 năm nữa?
Vậy nên dẫu sao thì cũng cứ “Nói cho hết một lần…để những yêu thương về sau biết mỉm cười từ chối những đắng cay”.
Posted in Ngẫu hứng viết | Tagged , | Để lại bình luận

Moonsoon – lễ hội âm nhạc Gió mùa


<Một bài viết sưu tầm mà tôi rất thích>

Tấm ảnh này chụp cô bạn của tôi, đứng cạnh cậu bạn học thời phổ thông, khi hai người đang xem một buổi trình diễn trong lễ hội âm nhạc Monsoon. Bạn có thấy khoảnh khắc này đẹp không ? Tôi thấy nó rất đẹp, và buồn. Tới mức nếu tôi là người yêu « đương thời » của cô ấy, tôi sẽ phát hờn lên được.

moonsoon

Tôi có thói quen ngồi trong quán café để viết : mỗi khi bế tắc không biết viết tiếp ra sao, chỉ cần nhìn ra xung quanh mình là sẽ thấy ngay hàng tá ý tứ, hàng tá nhân vật, những cuộc đối thoại nghe lõm bõm chữ được chữ không, tất cả đều có thể đưa vào câu chuyện. Như thế, trong quán café sáng nay, giữa lòng Paris, tôi vô tình ngồi cạnh hai bạn nữ người Việt. Nghe thấy giọng đồng hương là lập tức bắt sóng, dù tiếp tục làm như thể đang cắm mặt vào máy tính nhưng kì thực tôi khá chăm chú theo dõi cuộc trò chuyện của hai bạn. Hai bạn sắp bay về Hà Nội trong tháng mười, một bạn hào hứng rủ đi Monsoon, nói là vé xem cả ba ngày chỉ có ngần này ngần này thôi, bạn kia đang soi gương dở tay tô son môi, vừa xóa vết lem quanh viền môi vừa đáp lại là thôi, nhạc thì lên mạng nghe miễn phí lúc nào chẳng được, chứ tiền đó để dành mua cái váy mặc còn hơn.

Cái váy mặc còn hơn. Câu nói vu vơ kia cứ ghim vào đầu tôi. Một cậu bạn từng làm sản xuất âm nhạc có lần buồn buồn nói với tôi rằng bây giờ các bạn trẻ không còn như lũ nhóc chúng tôi ngày trước, nghĩa là không còn coi âm nhạc là một dạng cứu cánh của cuộc đời hay một niềm đam mê nữa, âm nhạc giờ chỉ đơn thuần là một thú vui giải trí để giảm bớt căng thẳng, một thú vui nhanh có dễ thay như nhiều thú vui khác trong thế giới giải trí đa dạng của thời đại chúng ta đang sống. Khi cậu ấy nói câu này, chúng tôi đang ngồi trong một quán café sách giữa phố cổ, từ bàn chúng tôi có thể nhìn ra ngoài phố nơi xe cộ đi lại bấm còi inh ỏi qua một cái cửa hẹp chỉ vừa đủ cho hai người, bộ loa cũ kĩ của quán phát âm thanh hơi rè : « The wise man said just walk this way. To the dawn of the light. The wind will blow into your face. As the years pass you by. » Khi đó tôi không nghe rock nên không biết nhóm nào đang hát, tôi vẫn còn nhớ mình cứ lẩm nhẩm lại trong đầu rồi chép những lời này ra giấy ăn ở quán để về tìm, bạn tôi buồn cười quá nên mấy ngày sau gửi tặng tôi đĩa nhạc của Scorpions. Bây giờ cậu ấy cũng đã bỏ dở đam mê làm nhạc, chuyển qua một ngành « không liên quan » là kiểm toán. Nếu hôm nay cậu ấy ngồi cùng tôi ở quán café giữa Paris này, chắc cũng đành ngậm ngùi đồng tình với hai bạn gái xinh đẹp kia, « cái váy mặc còn hơn ».

Năm học cấp hai, tôi được thừa hưởng chiếc máy Sony Walkman cũ của chị, lấy cớ là luyện nghe tiếng Pháp, cứ rời khỏi lớp học là tôi dính lấy nó không rời, ngồi ăn cơm cũng cắm tai nghe, bao nhiêu tiền ăn sáng tiền tiêu vặt mẹ cho để dành nướng hết vào tiệm đĩa nhạc Tự Lập trên Hàng Bông. Bác bán hàng già ở đó quen mặt tôi, nhớ tôi hay hỏi đĩa gì để sau đó có hàng là để lại một chiếc cho con bé đen nhẻm mà bác hay đùa là cắt tóc Mỹ Linh nhưng răng thì giống cô Hồng Nhung. Một tuần một lần, sau giờ học thêm trên phố Hàng Bài, tôi đi bộ ra cửa hàng đĩa cùng một cậu bạn, hai đứa cắm đầu vào chồng đĩa mới, năn nỉ bác bán hàng cho nghe thử, rồi hí hửng bắt xe bus về nhà với chiến lợi phẩm mới cất kĩ trong ba lô để lôi ra nghiềm ngẫm lúc đêm khuya cho yên tĩnh, chép lời bài hát ra một quyển sổ bìa cứng rồi lẩm nhẩm theo tới khi nào thuộc mới chịu. Trên những chuyến xe số 14 từ Bờ Hồ về nhà, chiếc tai nghe headphone được chia ra làm đôi, tôi một bên cậu một bên. Vì Bờ Hồ là bến bắt đầu của xe 14, nên lúc nào chúng tôi cũng có chỗ ngồi cạnh cửa sổ, cậu ấy luôn nhường tôi.

Đó là mối tình đầu của tôi. Chuyến xe giờ tan tầm chật cứng người, chúng tôi ngồi sát cạnh nhau. Thành phố ồn ào, những ánh đèn nê-ôn đủ màu sắc đầy mê hoặc, hàng quán tấp nập những nhóm người ngồi ăn nhậu, lướt qua trước mặt chúng tôi, ma mị. Nhà cửa và bóng người hai bên đường dần dần thưa thớt khi xe đến gần với khu chúng tôi sống. Bất kì một khung cảnh nào, dù tầm thường đến đâu, cũng được phủ lên nó một lớp kính vạn hoa, một lớp lọc huyền ảo bằng ngọc, nếu như bạn đang nhìn ngắm chúng với headphone cắm bên tai. Những bài nhạc mà cậu ấy thích mang đến một ý nghĩa khác cho những ngôi nhà, những ánh đèn và xe cộ đi ngược chiều trên suốt quãng đường. Chúng tôi đổi nhạc cho nhau, hôm trước nghe playlist của tôi thì hôm sau sẽ nghe của cậu ấy. Cứ như thế, tôi có cảm giác như đang được nhìn thấy những gì cậu ấy thấy, và ngày hôm sau, đến lượt tôi cho cậu thấy thế giới của riêng mình. Tôi hay trêu cậu ấy rằng tính cách cậu cũng cũ kĩ như những đĩa nhạc của Jeff Buckley mà cậu chứa đầy trong ba-lô, cũ kĩ và bảo thủ, và rằng cậu nên tìm cho ra một nghệ sĩ yêu thích nữa, để còn có cơ hội tiếp tục ngóng đợi bài hát mới của họ. Jeff đã chết trước đó vào năm ba mươi tuổi, khi anh mới chỉ ra mắt đúng một album.

Tôi không biết rằng mối tình đầu của tôi cũng sẽ có một điểm tương đồng với Jeff : ra đi vào lúc còn quá trẻ và còn quá nhiều điều muốn làm. Vào ngày đưa tang cậu, ở tuổi mười bốn, tôi đã lần đầu trong đời biết như thế nào là buồn đau tưởng như quá sức chịu đựng, đến mức không muốn nói ra cùng một ai, khi ngồi một mình trên chuyến xe 14, mặc cho xe đi không biết bao nhiêu vòng quanh thành phố, với album Grace của Jeff trong máy, nghe đi nghe lại Hallelujah. « Well I’ve heard there was a secret chord. That David played and it pleased the Lord. But you don’t really care for music, do you ? ». Đó là lần cuối cùng tôi có đủ can đảm để nghe Jeff và Hallelujah. Tôi không bao giờ xem bộ phim hoạt hình Shrek. Jeff và Hallelujah là của cậu ấy, tất cả đi theo cùng cậu ấy.

Nếu cậu ấy còn ở đây, chắc chắn chúng tôi sẽ về Hà Nội cuối tháng mười, dành ba ngày chỉ để nghe nhạc ở Monsoon, dù có phải nhịn ăn vặt cả hai tháng trời, hay tôi có phải dằn lòng từ bỏ một chiếc váy đẹp. Nếu có thể bỏ tiền ra mua kỉ niệm, thì tôi cũng xin được dốc hết hai túi quần. Nhưng tôi không thể, những hồi ức du dương của tuổi thơ không quay lại.
« But you don’t really care for music, do you ? »
But darling, I do…
– Bài và ảnh: Life through her fisheye lens –

Posted in Đó đây | Tagged , , , | Để lại bình luận

Những con đường không trở lại


Hôm nay ngồi làm lịch trình cho mấy ngày đi chơi cuối năm thấy đột nhiên không có hứng thú. Chợt nhận ra rằng những nơi càng ít thông tin, càng làm chúng ta vui. Là ít thông tin chứ không phải là do chúng ta không tìm hiểu.
Tính nhắn tin với cả bọn bảo chúng nó rằng “Vứt hết mấy cái kế hoạch, lịch trình đi tụi bây ơi, cứ thuê 1 cái xe rồi chạy theo google maps, thích đâu dừng đó”. Nhưng mà không được, thời gian có hạn, phải có một lộ trình thông minh và khoa học. Nhưng rồi làm được vài dòng lại vứt đấy, đóng file lại, để khi nào còn 1 tuần hoặc vài ngày trước chuyến đi sẽ làm, để có hứng thú hơn.
Ước gì nơi ấy không có thông tin gì, hoặc một vài chia sẻ thôi, có lẽ mình sẽ vui hơn. Mình nhớ những ngày đi Đà Lạt năm 2012, khi chúng mình không biết rằng sẽ phải đi qua 2 con đèo dài heo hút để đến thành phố mộng mơ. Khi chúng mình chẳng biết tháng 11 là mùa dã quỳ, mùa hồng chín. Khi chúng mình còn không biết đi mất tận 9 tiếng, đi mới biết, và hú hồn chim én.
Mình nhớ những ngày đi Kon Tum thuê được cái xe cà tàng mừng khô lời. Bởi lẽ còn tưởng không thuê được xe máy ở thành phố này. Cái xe chúng mình thuê, có bán chắc cũng không ai mua. Nên khi trả xe, vẫn còn nguyên vẹn bọn mình còn mừng hơn là cửa hàng cho thuê xe.
Đến bây giờ, những cảm xúc về những ngày ở Kon Tum vẫn làm mình vui lâng lâng khi nhớ lại. Từ buổi trưa nắng ở cột mốc biên giới đến buổi chiều tà đứng ở một con đường nhìn nắng đang khuất dần sau dãy núi và bọn mình hồn nhiên nghĩ Ngọc Linh chắc rất gần.
Mình nhớ lại những lúc cùng ông anh la hét om sòm khi đi qua những con đèo ngoằn ngoèo không ta luy chắn đường, rà hết số mà chiếc xe cà tàng vẫn lao ầm ầm. Rồi những lúc phải lầm rầm khấn vái mong khi chiếc xe ì ạch bò lên dốc phun khói trắng.
Những chai nước khoáng của bọn mình rơi lăn lóc trên đường, những người dân nhìn bọn mình như người ngoài hành tinh vì ăn mặc chẳng giống ai. Những lo lắng khi trời tối mịt mờ mà cái đèn xe như con đom đóm và anh thầy giáo ở ngôi làng xa vẫn liên tục gọi điện bảo rằng “còn rất xa”.IMG_4773
Mình không tìm được nhiều thông tin để đi Ngọc Linh, và tất cả những người có thể nhờ mình đã nhờ vả bằng hết, bằng những tin nhắn facebook chờ reply, bằng những cuộc điện thoại khiến mình bất ngờ, và cảm kích từ tận đáy lòng. Thế rồi chúng mình đi bằng tất cả háo hức lẫn e dè. Cái cảm xúc mà người ta chỉ có được trước mỗi chuyến đi đến một vùng đất hoàn toàn mới, xa lạ, và hoang sơ.
Chúng mình đã tự tay nấu một bữa cơm trong căn phòng tập thể của anh thầy giáo lần đầu gặp mặt, đã say túy lúy trong buổi lễ mừng nhà rông của người Xê Đăng. Trong tối ấy mình cá rằng đã nhìn rất lâu một anh chàng hiền khô ngồi đối diện và 4h sáng hôm sau dậy thì ôm đầu không nhớ được mặt mũi anh ấy ra sao. Nếu không có anh bạn kiềm chế lại, mình chắc đã say quên lối về và quên luôn đường leo núi sớm ngày hôm sau.
Bao nhiêu háo hức, bao nhiêu lạ lẫm, bao nhiêu sự hồ hởi đều có ở những ngày trên vùng đất cao nguyên ấy tháng 11. Dã quỳ nở tung tóe, nắng thì vàng ươm mọi nẻo đường, trời lại se lạnh. Bọn mình đều vứt hết tất cả lo lắng công việc ở Sài Gòn để hì hục leo núi mà không có lấy một cái ba lô trợ lực tử tế, không có GPS, chỉ có dư hai cái lều nặng muốn quăng đi vì leo quá nhanh tới mức không cần ngủ lại trên đỉnh phụ.
Hôm nay ngồi gõ tên vài địa danh sắp đi, mình nhận cả trăm ngàn kết quả, toàn bộ đều của những website du lịch, với những bài seo để lên top tìm kiếm của google. Và thế là mình bị mất hứng. Chẳng biết từ khi nào cứ nghe nói đến chỗ này đông vui lắm bọn mình lại bảo không đi đâu. Từ khi nào mà đông đã không còn đi chung với vui nữa. Từ khi nào mỗi lần gõ tên một địa điểm vào google lại không thích khi thấy quá nhiều kết quả.
Đi đâu về ông bạn lại bảo mày viết cho chỗ này lên top đi Huyền, đẹp quá chừng, hay quá chừng, để thiên hạ share like ầm ầm vô. Mình cũng viết, mà chỉ lặng lẽ làm một bài đầy cảm xúc và bẩn bựa, nên năm này qua năm khác vẫn không ai thèm share, không có số má gì trong giới giang hồ. Mỗi lần đi đâu đều muốn điên loạn một chút, diễn sâu một chút, không giống ai nữa.
Bọn bạn hay sợ mình làm lố, mình hơi kì dị, mình khác người… mà không biết rằng triệu người ngoài đó không ai biết mình là ai đâu, thích gì cứ làm, thấy nơi đẹp cứ dừng, xe hư cũng cứ hát ca, đói thì ăn, mệt thì nghỉ, nhưng đau mông vẫn phải lết đi. Thấy vui đi cùng nhau, còn không hợp thì đừng bao giờ chung nhau bất cứ đoạn đường nào, bởi sau này, sẽ chẳng bao giờ muốn nhớ lại.
Có những nơi người ta luôn tự nhủ sẽ quay trở lại, nhưng rồi cả đời này không còn cơ hội hoặc không muốn trở lại.
Cuộc đời này, nếu không hết mình ở bất kì phút giây nào, lứa tuổi nào, thì sau này đều sẽ là hối tiếc.
Nhiều lần muốn quay lại ngôi làng của A Mát nhưng lại không đi. Chỉ vì nghĩ những cảm xúc của năm nào sẽ không còn trở lại, sợ buổi chiều buồn và lặng lẽ năm xưa không còn nữa, dù mặt trời vẫn thế, núi rừng vẫn thế và cái hàng rào xiêu vẹo ở con dốc đó chắc cũng vẫn còn nơi đó, chỉ sợ mình cũng khác, mọi người cũng đã khác. Có còn đủ niềm vui bé dại mà hò hét reo vui nữa đâu.
Posted in Đó đây | Tagged , , | 1 Phản hồi