Một chuyến đi dài…


“Duyên phận lắm mới đi cùng một đoạn”
Sáng đi làm, bàng hoàng quá khi nghe tin cậu mất. Không tin vào những gì thấy trên facebook của cậu. Inbox cho anh bạn, hỏi xong mới dám tin.
Cuộc sống vẫn vô thường như vậy, gặp gỡ đó rồi chia tay đó. Tôi mở album hình diễn văn nghệ, những tấm hình chụp chung với cậu vẫn đang ở đó. Dịp này năm ngoái trễ hơn một chút, đi tập văn nghệ chung với cậu, rồi quen ông Rain, ông T. Mấy anh em lầy lội đi ăn kem 3k Loteria, đi nhậu chung được một lần. Ấn tượng của tôi với cậu là giọng miền Bắc, và cậu rất dễ thương, nếu không muốn nói là đẹp trai. Hỏi ra mới biết bằng tuổi nhau.
Câu chuyện bọn mình được nghe trong mấy buổi đi tập văn nghệ từ ông T là cậu thích một chị lớn tuổi hơn trong nhóm văn nghệ. Bọn mình biết nhưng không ai nói ra. Đến giờ vẫn còn đang tự hỏi không biết cậu còn thích chị ấy không? Chị ấy có biết không?
Nhớ lần đi xem đêm nhạc Heineken ở quân khu 7, mình gặp ông Rain, về rồi lên facebook mới biết hóa ra 4 anh em đều có mặt trong đêm đó, cùng một góc nhưng không nhìn thấy nhau. Chuyến đó về bọn mình lập một cái bang hội vớ vẩn để rủ nhau đi leo núi, đi xem nhạc, đi quẩy. Bọn mình vẫn chưa đi lần nào cùng nhau cho đến hôm nay.
Sáng nay Sài Gòn có chút mưa, cậu biết chứ? Mình ngồi xem lại một bức ảnh cậu chụp ở VT, mình đã comment khen tấm ảnh đó đẹp. Vì đó là một ngày nắng đẹp.
Mình sẽ viết vài dòng để ở đây. Để nhớ đến những ngày xanh đã cùng trò chuyện cùng dõi theo những chuyến đi của nhau. Những giấc mơ dang dở, những cung đường còn bỏ ngỏ, những hẹn thề từ nay khép lại.
“Vì đời là những chuyến đi dài, để sống với đam mê…” – Chuyến đi lần này đúng thật rất dài phải không H, cậu yên nghỉ nhé.
Mong rằng nơi cậu đến nắng cũng sẽ vàng…

Đăng tải tại Vụn vặt | Để lại phản hồi

Phim nên xem trước khi lấy chồng – phần 2


Con bé nói, chị làm phần 2 đi chị, nhiều năm trôi qua rồi, phim phần 1 em xem hết rồi.

List phim phần 1, dù không hẳn là mộng mơ, nhưng dù sao cũng ở một góc nhìn của một đứa còn nhiều lý tưởng. Mình bây giờ – trải qua vài cuộc tình nông sâu, dễ thích dễ chán, gu coi phim cũng đổi khác.

  1. Love, Rosie

Nếu bạn muốn làm mẹ đơn thân, hãy thử nuôi 1 con chó, hoặc ít nhất là hãy coi Love, Rosie. Là thực tế, dù cái kết làm mình thấy mộng mơ. Là bộ phim có thoại hay, nhạc hay, nhiều phân cảnh đáng nhớ.

Nhớ cái ôm của Rosie dành cho Alex ở sân bay, đó không phải là cái ôm tạm biệt, hẹn gặp lại đơn thuần, mà là nhắn nhủ rằng khi gặp lại, chúng ta sẽ khác. Nó cũng chẳng phải cái ôm cho bạn bè, Alex đương nhiên không nhận ra điều đó.

Nhớ khung cảnh buổi sáng khi Rosie đến thăm Alex, hai người trải qua 1 đêm thâu đêm tại một party và kết thúc bằng buổi sáng…đi dạo ở công viên, ánh nắng cực kì đẹp. Có lẽ điều này hơi khác so với mô tuýp mà bạn hay tôi mong chờ. sẽ là tình một đêm, rồi tỉnh dậy không nhìn mặt nhau (kiểu Việt Nam), hay xem như bình thường (kiểu Mỹ), hay sẽ mặc kệ tất cả mà lao vào với nhau. Họ suýt có một nụ hôn, nhưng kết thúc bằng câu “Chúng ta nên đi về thôi”, Rosie lúc này có một cô con gái 5 tuổi, còn Alex có vợ sắp cưới. Vì thế mà tồn tại cái gọi là “đúng người đúng thời điểm”.

Love-Rosie

Phân cảnh ấn tượng và câu thoại thuộc hàng kinh điển của Rosie chính là ở đám cưới Alex. Cô là người đại diện phát biểu chúc phúc cho đôi vợ chồng Alex, và một cô dâu – đương nhiên không phải Rosie.

“Choosing the person that you want to share your life with is one of the most important decisions any of us makes. Ever. Because when it’s wrong, it turns your life to grey. And sometimes, sometimes you don’t even notice. Until you wake up one morning and realise years have gone by. Both we know about that, right Alex?… No matter where you are, or what you’re doing, or who you’re with, it doesn’t matter it doesn’t change it, I have and I always will, honestly, truly, completely love you”. 

Dù cho anh có ở đâu, đang làm gì hay đang ở bên ai, điều đó không thành vấn đề hay thay đổi được một điều rằng em đã và sẽ luôn luôn, thật lòng, thực sự, hoàn toàn yêu anh.

Mỗi lần xem Love, Rosie – tôi đều thấm thía hơn một chút. Rằng có một đứa con ngoài ý muốn, khi còn trẻ, không phải điều tồi tệ nhất, chỉ là chúng ta sẽ phải đánh đổi rất rất nhiều. Rằng tình yêu không phải duy nhất, chúng ta còn có bạn bè, còn có gia đình, nên những phút giây đắm chìm trong hạnh phúc riêng tư thì cũng hãy nhớ đến những lúc đau khổ vì thất tình, khổ sở với một đứa trẻ, những ai đã bên cạnh mình. Và rằng, có thể chúng ta phải mất rất nhiều năm, gặp gỡ rất nhiều người, trải qua vô số chuyện, mà không chắc rằng cuối cùng có ở bên nhau hay không. Nếu có, thật may mắn. Nếu không, chẳng sao cả, vì còn công việc, còn đam mê, còn 1 đứa con, 1 cái khách sạn to oạch – như Rosie. Vậy mới nói, là phụ nữ, đừng chỉ biết dựa vào người đàn ông, hay chỉ biết tin vào tình yêu, mà trước hết phải có “đế chế” của riêng mình. Về điều này thì các mẹ Eva khuyên là đúng thật.

2. One day

Khi xem One day, tôi nhận ra ngay nó hơi giống Love, Rosie – bồng bột tuổi trẻ, tình yêu thời trẻ. Emma và Dextor – trải qua tình một đêm sau lễ tốt nghiệp – rồi hẹn nhau mỗi năm sẽ gặp một lần, vào ngày 15-7, cứ như thế kéo dài suốt 20 năm.

Có lẽ nhiều người sẽ bảo chúng ta chẳng bận rộn tới mức mỗi năm chỉ gặp một lần mà vẫn luôn nghĩ về nhau. Nhưng những người ở độ tuổi như tôi – thừa hiểu điều này. Tôi có mấy người bạn, một năm chúng tôi gặp nhau 1 lần – dịp tết, khi tất cả trở về nhà, dù bình thường chúng tôi vẫn chung một thành phố nhưng không gặp được nhau.

Ở những năm sau khi rời khỏi giảng đường, cuộc sống không chỉ có mỗi yêu đương là mối quan tâm hàng đầu nữa. “Tuổi này rồi, thất tình không đáng sợ, thất nghiệp mới sợ”. Dù rằng cái kết của One day buồn, nhưng nó không làm người xem buồn. Cảnh đẹp nhất phim nằm ở đoạn cuối phim. Khi Dexter hồi tưởng lại buổi sáng khi mới cùng Emma trải qua tình một đêm. Họ đi lên 1 ngọn đồi ngoài thành phố. Và mình thích cảnh ấy, chỉ vậy thôi.

One Day

3. Những cây cầu ở quận Mandison

Nhiều người nói đây là một tác phẩm ngợi ca chuyện ngoại tình. Có phải “ngoại tình” hay không, tùy vào đánh giá của mỗi người. Cá nhân tôi, một đứa sống đề cao cảm xúc cá nhân, thì nghĩ con người luôn có những bí mật, những cảm xúc mà ngay cả người chung chăn gối cũng không bao giờ biết được nếu họ không nói ra. Và bí mật của Francesca chỉ được mở ra khi bà đã vĩnh viễn nằm dưới ba tấc đất, chẳng bận tâm gì đến hậu thế.

50848102_h1

Nếu như ở Việt Nam, một đất nước thượng tôn truyền thống sống vì gia đình, vì một cái gì đó vô hình trói buộc của lễ nghi thì câu chuyện này chắc sẽ khuấy đảo cả một gia tộc, cả làng cả xóm, là chủ đề cho đủ cuộc buôn chuyện dù người trong cuộc đã chết. Nhưng nói thế nào nhỉ, tôi, chán ngấy cái kiểu đấy, phải sống vì một ai đó chứ không phải vì chính mình. Tôi thích cách 2 đứa con của Francesca đọc những lá thư mẹ họ để lại, và thể hiện cảm xúc của họ: từ tức giận, buồn bã đến cảm thông, tôn trọng.

“Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối” – Francesca – người phụ nữ ấy làm tôi nhớ đến câu này. Tại sao nên xem phim này trước khi lấy chồng. Vì bạn biết đấy, chọn một người để lấy làm chồng, giống như bạn tôi nói “Là tìm người thức cùng chứ không phải tìm người ngủ chung”. Vẫn biết rằng hôn nhân đâu phải lúc nào cũng màu hồng, nhưng chỉ hi vọng người mà tôi/bạn chọn đi đến hết cuộc đời là người có thể cùng trò chuyện, cùng đi dạo, vừa đủ tinh tế, vừa đủ khơi gợi trong nhau những yêu thương và xúc cảm mỗi ngày chung sống.

4. Tiếng chim hót trong bụi mận gai

Đương nhiên với bất kì bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết/truyện nào tôi cũng nghĩ bạn nên đọc sách trước khi xem phim. Nhưng nếu bạn quá lười, thì cứ xem phim. Vì Tiếng chim hót trong bụi mận gai là bộ phim chuyển thể xuất sắc.

Nói về tình yêu thì tình yêu của Meggi sẽ làm bạn suy nghĩ về tất cả những khó khăn bạn từng gặp phải: tuổi tác, địa vị, thời gian, hôn nhân, định kiến… Yêu bất chấp!

Phương Linh có một album khá hay với tên gọi “Tiếng hót từ bụi mận gai”, vào những lúc làm việc hay viết thứ gì đó, tôi mở album này bằng một chiếc loa nhỏ và chìm đắm trong những suy tưởng.

5. Leap year

Tôi chỉ nghĩ nên xem phim này để biết đôi khi có những thứ đã chắc chắn đến 99% rồi thì cũng có thể trật. Đối với bất cứ việc gì, nếu xảy ra, thì cứ nghĩ là cuộc sống này là như vậy, nên xảy ra. Như việc phát hiện ra mình đi tìm người đàn ông mình yêu để cầu hôn, vượt qua cả chặng đường dài chẳng dễ dàng, đến khi gặp được người yêu thì Anna nhận ra: mình không yêu anh ta như mình nghĩ.

Người cô yêu chính là anh chàng đã cùng cô đồng hành trên hành trình ở đất nước Ireland xa lạ, để kịp ngày cầu hôn bạn trai.

29/2 là ngày 4 năm mới có một lần, và theo truyền thuyết ở đất nước này, nếu một cô gái cầu hôn một chàng trai, nhất định thành công.

Leap-Year-4

Hay đấy chứ, một chàng trai yêu nhiều năm không bằng một anh chàng gặp gỡ vài ngày. Thế thì sao? Nhiều người rất sợ điều này nên chắc chắn sẽ tự nhủ bản thân hãy quên người đàn ông xa lạ kia đi, chỉ là say nắng thôi mà, người mình yêu mấy năm trời mới thực sự là người mình muốn cưới. Không, không đâu các bạn à. Trái tim có lí lẽ riêng của nó, nếu trái tim không rung động, nếu bạn có một tình yêu đích thực  thì dù có là một chàng trai đẹp trai, ấm áp, ga lăng cỡ nào xuất hiện, cùng bạn trải qua những chuyện “kì cục” ra sao thì cũng chẳng vấn đề.

Vấn đề là ở chỗ, cuộc tình của bạn đã héo úa lâu rồi, và bạn chọn hôn nhân làm một khởi đầu mới làm bạn an tâm hơn, dựa dẫm hơn. Đáng tiếc/ hay may mắn, bạn đã gặp một người cứu vãn phần còn lại của cuộc đời bạn vào phút 89. Dù lí trí sẽ hỏi “Làm vậy là đúng hay sai”.

Hãy xem Leap Year, vì nó sẽ dạy cho bạn bài học “hãy lấy chồng vì bạn muốn vậy chứ không phải vì đã đến tuổi rồi đấy”. Hãy xem vì Ireland quá đẹp cho một chuyến phiêu lưu tình ái. Đương nhiên là tôi thích có một chuyến đi như thế rồi :)))

Phim của thời hoa mộng đã từng review:

Những thước phim dành tặng những ngày xanh

Phim nên xem trước khi lấy chồng

 

 

Đăng tải tại Phim | Thẻ , , , , , , , , , , | Để lại phản hồi

Quen biết đầy thiên hạ, tri kỷ được mấy người?


2 anh em quen nhau từ năm 2013, trong một chuyến đi rừng cùng nhau. Từ đó về sau chưa có dịp nào đi cùng nữa, dù đã hẹn tới chục lần, kiểu chỉ có duyên một lần. Mình hay kể với bạn “Tao có một ông anh”. Đã là ông anh thì đúng kiểu anh trai luôn, chẳng có thêm thứ tình cảm nào khác.

Nói với bạn về anh, bảo là tao nể ông lắm. Vợ đẹp con ngoan, công việc ổn định. Một năm ông dành vài lần đưa cả nhà đi chơi biển, đi cắm trại, còn lại thì tự đi một mình. Vài bữa lại thấy ông báo sắp ra Bắc leo núi. Có năm ra 2-3 lần, chỉ để leo núi. Mà hay một cái nữa là khi nào sắp đi hoặc rủ ông có đi cung này không, ông bảo để anh xin vợ đã. Là xin thật chứ không phải nói kiểu nịnh đâu. Ông bảo nhà có 2 đứa con, vợ cũng đi làm, rồi còn đi học thêm, nên cũng bận rộn lắm. Ông cũng phải sắp xếp thời gian trông con giúp vợ này nọ, chuẩn bị đi chơi mà vợ con không vui, cũng thấy không thoải mái gì.

Nói chuyện với đàn ông có gia đình nó khác hẳn, từ ngày quen biết ông mình nghĩ khác về những người hay đi đây đi đó, kiểu sau này biết đâu mình cũng sẽ tìm một người như ông anh.

Hai anh em 1,2 tháng lại hẹn nhau ăn trưa, hoặc cũng có khi đi nhậu. Mỗi lần đi toàn nói chuyện sắp đi đâu, mới đi đâu về, mình dạo này yêu ai chán ai buồn ai. Mỗi lần như vậy thì ông lại bảo, hôm nay anh trả, chừng nào có người yêu dẫn đến ra mắt thì cứ việc trả. Đến giờ mình vẫn chưa bao giờ trả tiền được…

Bạn mình lại hỏi ủa có tồn tại ông anh như vậy luôn hả. Mình bảo ừ có, kiểu như tri kỉ vậy, nhiều khi không cần nói cũng hiểu nhau. Ông cứ nghe mùi status của mình thì đoán mình đang rơi vào giai đoạn nào thôi, đa phần đều đoán trúng.

Nay ông bảo, có lẽ em nên tìm một người hiểu em hơn một tí, nhưng cũng phải cứng đầu, để em không khuất phục được, thế nó mới không làm em chán, chứ thằng nào nghe lời em chắc em chán ngay. Đây là lần đầu có một người là đàn ông nói chính xác cảm nhận của mình về chuyện yêu đương. Thế nên mình rất bất ngờ. Anh kể, thực ra anh từng đi chung với một cậu bạn rất thích em, ngồi nghe cậu ấy uống 2 ly rượu sau đó kể về em. Ờ, mình biết đó là ai.

Nói thật thì mình thấy ông anh giống mình, kiểu luôn có một góc mơ mộng, nhưng lúc nào cũng thực tế, nói ít làm nhiều. Bạn mình thậm chí nghi ngờ hỏi ủa có thiệt là coi như anh trai không. Mình bảo thiệt. Và mình cảm ơn vô cùng vì đã gặp gỡ và thân thiết với những người như anh, như TV, như D – những người đàn ông không đi ngang đời mình, mà là luôn hiện diện trong đời mình, luôn yêu thương mình, mong mình hạnh phúc hơn bất cứ ai.

Hôm nay anh bảo, anh vẫn còn ý định mua đất ở ĐN đấy, mà vợ có vẻ không thích vậy, khi nào có tiền riêng anh sẽ mua. Mình hỏi ôi anh có quỹ đen riêng à. Anh bảo anh làm công ăn lương, không lậu thì đào đâu quỹ đen. Đấy là anh bảo thế, có tiền anh nhất định sẽ mua, làm ngôi nhà nhỏ có hàng xóm viết văn, khi nào thích thì đi bộ xuyên rừng với nhau. Nếu tất cả những giấc mơ nhỏ của mình, của anh, của bạn bè thành sự thật, chắc chắn bọn mình đều trở thành hàng xóm của nhau ở một cái cao nguyên bất kì, sáng gọi nhau uống trà tám chuyện thế sự, chiều hái rau bắt gà bắt cá cho nhau nấu ăn, rồi cùng nhau khoác áo đi dạo từ lúc nắng tắm vàng những ngọn đồi cho đến khi trăng lên.

Mình vẫn hay nói mình không sến, đừng nói chuyện sến súa với mình. Thực ra không phải, là do mình không tìm được người để nói về những suy nghĩ sến súa kinh khủng của mình.

Đăng tải tại Ngẫu hứng viết, Đó đây | Để lại phản hồi

Anh đến Sủng Là vào một ngày tháng 12. Vốn dự định sẽ chạy thẳng lên Đồng Văn nhưng khi đứng trên con dốc dài có tấm biển ghi hai chữ “Sủng Là” và nhìn xuống thung lung nhỏ bé vây quanh giữa bốn bề đá núi anh lại không muốn đi nữa “Mình chẳng đi đâu mà vội”. Anh nghĩ vậy rồi dừng xe, châm một điếu thuốc rồi đứng đó nhìn xuống những mái nhà nhỏ bé dưới kia xếp cạnh nhau ngẫu nhiên dưới những cây sa mộc từ bao nhiêu năm qua. Người ta bảo Hà Giang mà không còn những cây sa mộc có lẽ sẽ không còn là Hà Giang nữa. Nắng tắt ở con đường sau lung, chẳng có tia nắng nào lọt được xuống thung lung giờ này. Anh kéo cao cổ cái áo khoác rồi chợt rùng mình vì cái lạnh chiều tà. Chẳng hiểu bằng cách nào anh đã sống sót qua 1 tuần rong ruổi ở cái xứ sở lạnh lẽo này “Người ta mơ nhà mơ cửa còn anh mơ núi mơ sông”.
Anh tự nhủ sẽ chạy tiếp xuống thung lũng, tìm một homestay để sáng sớm mai trở lại đúng chỗ này, chờ mặt trời lên từ phía vách núi bên kia, chờ khoảnh khắc cả thung lũng ngập trong nắng sớm. Chỉ tưởng tượng thôi anh đã biết phải đứng đúng vị trí này và chụp góc này, góc này. Tự hài lòng với ý nghĩ đó anh nhả một hơi khói dài.
Sủng Là – cái tên thật đẹp. Mà thật ra ở Hà Giang có hàng trăm cái tên đẹp như thế, những Yên Minh, Quản Bạ, Phó Bảng, Phố Cáo, Mèo Vạc, Du Gìa… cái tên nào cũng gợi cho người ta một niềm hoài cổ miên man. Anh tìm được đến homestay khi bóng tối đã ập xuống. Chủ homestay là một ông bác ngoài 60, người Kinh và sống một mình. Giữa cái mùa chẳng có lúa, chẳng có đào mận, cũng chẳng phải cuối tuần thì việc anh là khách trọ duy nhất ở đây cũng chẳng có gì là khó hiểu.
– Uống vài ly táo mèo với tôi cho ấm chứ? – ông bác chỉ vào cái chai nhựa vàng đục trên bàn cùng đĩa lạc rang sẵn. Anh đương nhiên không từ chối.
– Có một cô nữa, đến đây từ sớm, vừa để đồ đạc đấy là lại đi chơi nữa rồi – ông bác chỉ chiếc ba lô và cái tripod chỏng chơ góc nhà. Có thể là một cô nàng nào đấy thích chụp hình, hay đấy.
Cuộc đời chụp ảnh dạo đã đưa anh đi dọc ngang dải đất này. Chẳng biết đã bao lần lật đật vác ba lô ra sân bay giữa nửa đêm, bao nhiêu lần gật gù ở bến xe quạnh quẽ nào đấy, bao nhiêu lần nhìn bình minh rồi hoàng hôn qua cửa kính toa tàu. Nhưng Hà Giang là nơi anh đặt chân đến lần đầu. Vậy mà trước giờ anh vẫn nghĩ Hà Giang ở Tây Bắc, trong khi rõ ràng Hà Giang là tỉnh Đông Bắc, và anh không thích điều đó nhưng biết làm sao được. Tối qua lúc chếnh choáng trong men rượu ngô và bắt đầu đàm đạo với ông bác về những chuyện đông tây nam bắc, ông đã hỏi anh sao lại đến vào mùa này, chẳng có gì đẹp mà chụp ngoài đá tai mèo và gió. Sao anh không đến đây vào mùa xuân khi hoa cải hoa đào nở, khi người H’Mong bắt đầu đốt khói trên nương chuẩn bị mùa làm rẫy mới, khi đến đâu cũng dễ dàng gặp một người đàn ông H’mong say ngật ngưỡng bên vệ đường? Anh cũng không biết, chỉ là mùa đông ở Hà Giang với anh là một trải nghiệm rất khác, chưa từng có trong đời. Còn mùa xuân, hoàn toàn là một cái cớ hay cho việc quay lại đây.
Còn bây giờ, nhờ ông bác chỉ đường tắt vòng vèo men theo chân tường của những ngôi nhà có bờ rào đá mà anh không phải chạy xe trong cái rét căm căm lúc sáng sớm ngược lên con đường dốc và mấy chục khúc cua tay áo hôm qua. Có điều việc đi bộ lúc sáng sớm theo con đường này làm anh thở hụt hơi phì phò. Sau lưng anh hừng đông đã rực hồng báo hiệu mặt trời sắp ló dạng, anh dồn bước anh hơn. Lên tới ngã ba chiều qua thì đã thấy 1 tripod dựng sẵn với máy ảnh gắn sẵn trực chỉ hướng bình minh. Cô gái ngồi đó, ngay trước cái chân máy, trên đầu là chiếc nón len đỏ, áo khoác đỏ chẳng mảy may nhận ra sự xuất hiện của anh phía sau.
Phía trước họ, mặt trời nhú dần từ sau rặng núi đá xám xịt, dưới thung lũng nắng len lỏi quyện cùng làn sương mỏng, một khung cảnh chẳng biết lấy gì để đánh đổi.

16825766_1454416524591407_645374837419872927_o

Ảnh: Sơndautau

 

Đăng tải tại Truyện ngắn, Đó đây | Thẻ , | Để lại phản hồi

Bây giờ là cuối mùa xuân…


Bây giờ là cuối mùa xuân, cái oi ả của mùa hè đã đến vào những giữa trưa. Và tôi chẳng muốn ôm ai vào những ngày này. Thành phố lúc nào cũng chật, đi lướt qua nhau một lần không thể nhận ra nhau sau lớp khẩu trang và kính mát. Không hiểu sao chúng tôi vẫn ở đây, chứ không phải một nơi nào khác…

***

Rồi một ngày nào đó, người ta có thể sống với cuộc đời như cuộc đời muốn – mạnh mẽ, gan góc, bất cần, phũ phàng. Chừa lại một phần rất nhỏ để người ta sống với bản ngã của mình, như mình phải thế. Cái sau đương nhiên khó hơn.
Đã có lúc tôi quên là mình cũng yếu đuối, tôi nhắn tin cho anh, bảo không có anh tôi vẫn sống tốt, vẫn vui, vẫn chẳng nhớ nhung hay giận hờn. Vì vậy, hẳn là chúng tôi chẳng có lí do gì mà đi bên nhau nữa. Gạt hết một cái nhẹ bâng, mà tận sâu trong lòng vẫn nghe vụn vỡ.
Anh nhắn tin xin lỗi. Tôi ghét điều đó. Tôi ghét sau mỗi lần chia tay, người xin lỗi luôn không phải tôi. Ai cũng nghĩ họ làm điều gì có lỗi với tôi, để tôi phải nói chia tay. Họ sợ tôi buồn. Và họ xin lỗi.
Đôi khi tôi nghĩ, chắc cuộc đời rồi cũng sẽ công bằng, sẽ để những đứa đi phụ tình bị tình phụ lại. Lạ một điều tôi chẳng sợ điều đó. Như trước giờ chẳng sợ điều gì, không sợ tổn thương, không sợ chia tay, chỉ sợ bản thân mình giả dối. Vốn đã sống muôn mặt với đời, với người, nên thiết nghĩ trước chính mình, nếu hết yêu, hết vui, chẳng ngại gì mà không nói ra.
Tuổi 25, có tiền, có công việc, có ước mơ, chẳng sợ cô đơn, chẳng ngại đi một mình giữa phố đông, chỉ sợ bản thân không vui, sợ chọn nhầm hạnh phúc.

“Chúng ta chẳng còn là nhau
của thời ước mơ nào cũng lung linh, khoảnh trời nào cũng chật chội
Mắt xa vắng kể nhau nghe chuyện mới.
Ta vẫn muốn nhớ người dẫu tan nát rồi đây.”

Đăng tải tại Vụn vặt | Để lại phản hồi

Bố và mẹ


Mẹ…

Hôm qua về đến nhà thằng em bảo mẹ chị gửi cho 1 bịch đồ to, nhưng không có cái gì ăn được. Mình cười, mở ra thấy đầy đủ những thứ mình order từ mẹ “Mẹ ơi gửi cho con xả, gừng, quả tắc để con nấu nước xông mặt cho đẹp nè. Với mẹ có cám gạo cho gà ăn, gửi cho con ít để tẩy tế bào chết”. Mẹ bảo cám gà ăn nó to lắm, sao mà đắp, để mẹ rây lại cho nó mịn rồi gửi cho. Và mình nhận được đủ thứ yêu cầu để làm đẹp (hoài không thấy đẹp). Nhưng dưới cùng còn có 1 bịch quýt đường ngọt ơi là ngọt, cái duy nhất ăn được, mẹ cho thêm, hihi.

Nay mình gặp con bạn, nó bảo mày trắng lên à, tao nhìn mãi mới thấy mày. Nó hỏi vẫn xài kem mẹ mày mua cho hả, mình bảo ừ vẫn xài không mẹ tao chửi. Nó bảo mẹ mày thế còn gì, mẹ tao thì mơ đi, không có vụ mua cho đâu. Ơ mà tiền tao mà, mẹ tao chỉ mua giúp thôi con. Mua giúp cũng là chiều mày rồi.

Không phải đâu, tại mẹ tao sợ tao không lấy được chồng.

Bố…

Mình bảo thôi để con xuống SG, có gì mẹ gửi giấy xuống cho con, thứ 7 con về làm lại sau. Bố bảo để bố chạy đi gửi xe sang cho mà làm cho xong trong khi lúc đó giữa trưa, trời đang nắng 33 độ. Ôi con em đi học về nghe thấy vậy gọi điện sang complain “Bà hành bố vậy hả bà kia”. 2 tiếng sau nhận được đủ giấy tờ, cảm thấy giống như lời con bạn nói “Bố mình thần kì lắm mày ạ”. Chính xác luôn.

Mấy đứa hỏi bữa đưa ông kia về nhà bố mẹ nói gì không. Không, chẳng nói gì cả. Chỉ là đến lúc này thì cả hai người không kêu lo gì chuyện lấy chồng nữa mà nói “nhớ tìm hiểu kĩ, suy nghĩ kĩ”. Mình cười, con lớn rồi, với cả con khó tính nữa, bố mẹ yên tâm đi, con không để bản thân chịu thiệt thòi đâu.

 

Đăng tải tại Viết cho những người thương | Để lại phản hồi

Điều gì sẽ làm em vui?


Chắc chắn thì tiền nhiều làm mình vui rồi, lần nào nghe ting ting chả nhảy cỡn lên.

Nhưng giả như trừ tiền ra thì cái gì làm mình vui.

Tất cả, chậm chậm tua qua đầu mình như 1 cuốn phim đầy những hồi ức đẹp xinh, về những cái gọi là khoảnh khắc.

Mình nhớ những ngày vừa mở mắt đã quơ tay tìm điện thoại tắt báo thức và háo hức dò bản đồ để đi. Mình thích cái trò thử thách trí nhớ và sự thông minh của bản thân đến mức, muốn nhìn bản đồ 1 lần thôi rồi ghi nhớ đường đi, không muốn xem thêm lần thứ hai.

Ở những vùng đất lạ, và gặp những gương mặt xa lạ, mình thích cảm giác thức dậy thật sớm mỗi sáng, nếu có thể thì đi ngắm mặt trời, uống một ly trà, nghe một bài nhạc thật sôi động có thể nhảy nhót tưng tưng, quay vòng vòng tới khi chóng mặt muốn xỉu.

Mình thích cảm giác phát hiện ra những điều kì thú như đang lái xe vẫn chỉ trỏ cho bạn ê có đám mây hình con quái vật kìa, ê cây đào kia nở hoa rồi kìa, ê hoa dã quỳ nở quá trời luôn…

Mình thích bắt gặp những điều thân quen ở một vùng đất ngỡ như là xa lạ: 1 tô canh sắn bác chủ quán phở mang ra đãi khách lữ hành, một đống khói đốt nương gợi nhớ kí ức mùa đông thời thơ ấu…

Mình vui đến mức quên hết mọi nghĩ ngợi khi cầm dép trên tay chạy nhảy và thả tóc rối mù lên ngoài biển, lúc sáng sớm. Mình cũng có thể ngồi yên nghe biển vỗ rì rào ngoài xa, đưa tay lên thử chạm vào bầu trời đầy sao.

Mình vui khi nghĩ chỉ cần xong kịch bản này, xong bộ phim này, xong buổi học này mình sẽ được đi leo núi, sẽ được đi biển, sẽ được chạm vào một vùng trời mây mới với ai đó.

Mình cứ nghĩ sau này (chẳng biết là khi nào nữa), mình sẽ sống ở một ngọn đồi cao cao, trồng một gốc cây to, có 1 bàn gỗ nhỏ, nơi chiều chiều có thể ngồi uống trà uống sinh tố chờ hết 1 ngày. Nơi có thể mặc váy hoa dài đạp xe len vào từng con đường nhỏ. Nơi bọn trẻ có thể thỏa sức chơi đùa mà không bị giới hạn trong 4 bức tường.

Hôm nay mình nói ông bạn mình rằng: Tôi nhận ra, câu tôi nên hỏi người khác nhất chính là “Anh có sẵn sàng cùng em đi đến bất cứ nơi nào mà em muốn không”. Chỉ đơn giản vậy thôi, ước mơ của một đời người gói gọn trong những chân trời mới.

pho-cao-mua-hoa-cai-1414339627.jpg

 

 

Đăng tải tại Ngẫu hứng viết | Để lại phản hồi