Tà Năng những ngày nắng đẹp


Như vậy bọn mình đã đi đủ 2 mùa mưa nắng ở Tà Năng. Hồi đó mạnh miệng nói “Những nơi đẹp như Tà Năng sẽ đi một lần rồi thôi”.
Vậy mà không hiểu sao anh em lại rủ rê nhau quay lại, khi trời Sài Gòn đang gió bão mưa mù mịt. Thiết kế riêng một kiểu thời trang áo mưa đối phó với Tà Năng – cuối cùng trời nắng đẹp đến bất ngờ.

gcvfhg
Lần này quay lại, với nhiều cố nhân.
Cố nhân lâu đời nhất chắc chắn là anh Tuấn. Hai anh em gặp nhau trong một chuyến băng rừng Bù Gia Mập từ hồi mình còn sinh viên, thế rồi thân thiết, anh mải mê leo núi miền bắc, mình rong chơi Tây Bắc Hà Giang, vài lần anh em hẹn nhau nhưng chưa bao giờ đi được. lần này phá bỏ được lời nguyền.
Đi cùng Thái Việt với a Lộc thì không biết bao nhiêu mùa mưa nắng rồi. Đi riết thấy thì ra lão già TV luôn là người kéo mình mày phải đi nhanh lên, đi trước đi, thì anh Lộc luôn là người lê lết cùng mình những quãng đường sau cuối, dù ảnh có thể đi trước rất xa. Chuyến này chọc a Lộc là thí sinh tạo drama đầu tiên: té lộn nhào từ xe máy cày xuống đường, dập mông. Mình nhìn thấy mà không biết làm gì để níu lại. La hét om sòm lên mọi người còn tưởng rớt đồ chứ không phải rớt người.
Còn bà chị Giang của mình thì vẫn ra sức níu kéo thanh xuân, chạy từ Bình Phước xuống để đi vì khó tìm thấy cơ hội này lần nữa. Mẹ mình hay bảo tất cả anh chị em của mình đều vì mình mà trở thành những đứa ham chơi. Nghe ra thì ấm ức nhưng mà cũng vui. Nếu không chắc giờ tụi nó đẻ con hết rồi mà còn chưa một lần rong chơi.
Con chim điên gặp lại nó vẫn xéo xắt như ngày nào gặp nó ở Đaknong, mình nhức đầu nó lấy thuốc lấy nước cho mình uống. Con đó, nếu cứ im lặng và cười thì ai cũng nói nó đẹp trai. Còn nó chỉ cần mở miệng ra thì thôi, hết đẹp.
Tà Năng mùa này, có những người bạn mới, rất zui, rất thú vị. Không phải vì bọn mình đã tuyển chọn được một đội hoàn hảo, mà đã biết cách để chuyến đi mà mỗi người sẽ tự vui – như cách ông TV nói. Chuyến đi này, mình không chụp cảnh, vì đã chụp đủ trong lần một, mà chụp hết mấy gương mặt này thôi.
Nếu phải nói gì thì sẽ nói là “Tà Năng vẫn đẹp, hãy đi đi các bạn”20170723_061802

 

Đăng tải tại Đó đây | Thẻ , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

PENANG mùa lười biếng


Đi Penang, mình nói với bạn “Khỏi đưa lịch trình, tui đi kiểu company trip mà, sẽ đóng vai du khách lạnh lùng, không tìm hiểu, không bận tâm, không kì vọng mong chờ”. Và mình đi như vậy thiệt, 11h bay, 9h nhét 4 bộ váy vào túi xách, ra sân bay. Bạn mình hỏi lại đi nữa à, mình kêu ừ khổ lắm, năm nay chờ tour của công ty để đi sang chảnh một lần, ai ngờ công ty quăng cho cục tiền, ưa đi đâu thì đi, đi hết 1 lần Đà Lạt, 1 lần Tà Năng vẫn chưa hết tiền, lại phải đi tiếp, mệch mỏi.

IMG_1804
Đi, có bạn lo hết vé máy bay dân tậng email, phòng khách sạn book hết, lịch trình in ra quăng tận tay. Mị chỉ việc làm bánh bèo tự mang đồ mình và vui vẻ tận hưởng thôi.
Đoàn đi hỗn hợp già trẻ trai gái anh trai em gái các kiểu, nhưng có đôi có cặp, có mị đi 1 mình để kiếm một người tình ở Penang. Mà đi làm sao đến đâu cũng có người hỏi “Em đi một mình?”. Anh hải quan Penang nói xin chào bằng Tiếng Việt dễ thương hết sức, anh bán kem dừa ở góc khu phố cổ cười nói nay hết kem dừa rồi, nhưng tặng em một cây kem khác, ngày mai nhớ ra sớm ăn. Hôm sau quay lại, anh đã không còn bán.
Ở Penang, đi xe bus, đi bộ từ sáng sớm đến tận khuya vì 8h tối trời mới tắt nắng. Mua được một chiếc nón bé xinh giá 10RM đội đi hoài luôn. Bạn đổi cho 4 triệu, ra được một xấp tiền RM, xong ăn chơi tưng bừng về vẫn còn dư gần 1tr (vé khứ hồi Air Asia đại gia có 800k thôi nha quý vị). Mình sẽ list những địa điểm yêu thích của mình theo thứ tự:
PENANG HILL
Mình luôn thích lên những cái hill buổi chiều, như cái đồi nho ở Inle, như buổi chiều nằm dài ở đồi Thiên Phúc Đức, như buổi chiều mưa mới hôm nào đứng nhìn mây vờn trên Tà Năng, mình đều nhớ cả. Thế là chiều đó, rồng rắn xếp hàng lên tàu kéo cái vèo lên đỉnh đồi, gió thổi lạnh teo cái váy mỏng manh. Từ trên đỉnh đồi có thể nhìn bao quát cả phía Đông hòn đảo. Lên Penang hill có đủ từ hotel đến sở thú, đến mấy cái hình trái tim cho cặp đôi vô chụp hình. Bọn mình chỉ đi một vòng rồi trèo lên Terrace coffee gọi khoai tây chiên và 1 ly Sandy uống nghe nhạc live ngắm chiều tà. Đừng tiếc tiền beer, dù rằng ở Penang, giá bia cao gấp ít nhất là 5 lần Việt Nam. Ngồi ở Penang Hill mà không uống beer thì quả là day dứt. Nhất là đang uống bia thầm mong bác nghệ sĩ già hát Hotel California thì giai điệu của bài hát vang lên.
ESCAPE ADVENTURE PARK
Đi một chuyến xe bus là tới thằng Escape từ lúc còn chưa mở cửa. Mua 1 vé khoảng 90RM là chơi đủ hết mọi trò trong này luôn. Phải nhấn mạnh đây là điểm phải đi khi đến Penang. Đi để mạnh mẽ hơn! Ông bạn dặn nhớ đừng có mang váy đi nha mày, đi đu dây nhào lộn chứ không có diễn thời trang. Vậy là chọn một cái quần đùi, một cái áo thun, đi chơi từ sáng tới chiều. Mình như khỉ thả về rừng, trượt zipline vèo vèo, nhảy tự do, đi chui hầm, chơi level 3, leo núi nhân tạo… Chơi tới hồi choáng váng mặt mũi mới ngừng. Một điểm hay của Escape là mấy anh huấn luyện viên vô cùng kute, đi vòng vòng hỏi khách chơi zui không. Còn lại thì đa phần là tự chơi nha, mấy ảnh kiểm tra đồ bảo hộ của mình OK là cứ vậy tự gắn vào line, tự đu, tự la hét muốn xỉu.
ENTOPIA BY PENANG BUTTERFLY FARM
Tên xã hội là vườn bướm. Mình mới đi vườn bướm Thảo cầm viên với vài con bướm bay lèo tèo nên vô đây mình choáng. Vườn bướm nhà người ta kết hợp vừa thiên nhiên vừa nhân tạo siêu hay. Vô đây cứ tha hồ làm hàm hương công chúa cho bướm đậu lên người nha.
GEOGRE TOWN
Mọi người hỏi ủa mị đi Hội An hả. Hội An là nơi mị chưa đặt chân tới nên không có so sánh. Chỉ là thích khu này, thích cái kiểu pha trộn của một chút Mã Lai, một chút châu âu trong kiến trúc, một chút văn hóa Ấn – Trung trong ẩm thực. Có thể tung tăng chụp với những bức tranh vẽ trên tường, những góc phố cổ kính tới chán thì thôi.
NHỮNG ĐIỀU NHỎ BÉ
Thích những xe bán xiên nhúng ở góc phố, thích những chuyến xe bus lượn tốc độ cao nhưng xinh đẹp, thích chuyến phà mang tên người tình, thích cả những buổi tối lượn lờ uống bia, uống nước ép tới căng bụng rồi lê về khách sạn ngủ. Thích kiểu thời tiết mưa đêm gột rửa hết bụi bặm, sáng nắng sml đi chơi chụp hình đẹp hết chê.
PENANG hiền hòa và thích hợp nghỉ ngơi nhẹ nhàng chi phí rẻ. Hãy đi với đồng bọn để cùng vui chơi, cùng lầy lội nhé!

Đăng tải tại Đó đây | Thẻ , , , , , , , , , , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nắm tay nhau đi khắp thế gian


Tôi từng xem một bộ ảnh của một nhiếp ảnh gia người Nga tên là Nắm tay em đi khắp thế gian. Nhiều người cũng có ước mơ như thế, nắm tay nhau đi khắp thế gian, nhưng rồi họ không làm được điều đó, vì họ còn nhiều điều khác muốn làm như mua nhà, mua xe, lo cho con cái học hành. Đến khi có thể buông bỏ mọi thứ và cũng có đầy đủ mọi thứ thì sức khỏe lại chẳng cho phép họ đi cùng nhau như những ngày tuổi trẻ.
Vì vậy, tôi có một anh bạn, đi ngược lại với tất cả những điều kể trên, nắm tay nhau đi khắp thế gian trong những ngày tuổi trẻ.
Người ta lại bảo chắc anh phải rất giàu và rảnh mới có thể dành cả kì nghỉ Tết cổ truyền để đi khắp Đông Nam Á, rồi lại bỏ ra cả đống tiền để đi trọn một cung đường ở Nepal cùng nhau. Bạn tôi không giàu tiền bạc, ý tôi là không quá giàu như người ta nghĩ. Nhưng anh ấy chắc chắn là đại gia thời gian khi mới 28 tuổi chứ không phải một ông già 60.
Mỗi năm công ty tôi có chế độ nghỉ mát cho nhân viên, có 2 lựa chọn cho chúng tôi, đi theo tour của công ty hoặc nhận tiền mặt. Và hầu hết nhân viên đều nhận tiền mặt, nhưng rồi họ cũng chẳng có chuyến nghỉ mát nào sau đó, vì số tiền trên đã được dùng để thanh toán một khoản mua sắm, một khoản nợ nào đó mất rồi. Còn anh bạn tôi, chẳng bao giờ so sánh nếu mình để số tiền đi Nepal cho việc mua nhà thì sao. Ngược lại câu hỏi của anh luôn là, nếu mình đi Nepal thì mình sẽ được thêm những gì cùng người bạn đồng hành. Anh bảo mỗi người sinh ra đều có một sứ mạng, nhỏ bé hay lớn lao, nhưng luôn có một điều mạnh mẽ thôi thúc mình phải làm cho bằng được. Với anh, đó là đi khắp thế giới. Nó mạnh mẽ hơn hết thảy những dự định bình thường của một đời người là kết hôn, mua nhà, mua xe, sinh con, cho con đi du học, lo đám cưới cho con… Vì vậy, anh dành toàn bộ số tiền từ việc kinh doanh và từ công việc chính của mình để đi du lịch mỗi năm. Khi nào cũng có người kia đồng hành, dù là leo lên một đỉnh núi tuyết, băng qua những cánh rừng, đến những nơi sang trọng nhất hay khổ cực nhất, tôi vẫn nhìn thấy họ bên nhau, mỉm cười trong những bức ảnh chụp.

20258321_1162091900563372_9178864238718822654_n
Ở Sài Gòn này có bao nhiêu người thì có chừng đó chuyện tình. Nhưng trong tất cả những câu chuyện đó, tôi vẫn âm thầm ngưỡng mộ chuyện của anh bạn tôi. Họ ở bên nhau bình yên, ít nói về nhau trước mọi người, ít thể hiện tình cảm với nhau ở nơi công cộng. Nhưng bất cứ ai nhìn vào những hành trình họ đã trải qua cùng nhau những năm qua đều ít nhiều nhận ra tình cảm mà họ dành cho nhau.
Nhiều người biết chuyện của anh, họ cũng từng hỏi anh sau này sẽ có dự định gì. Anh cười bảo cứ như thế này, cùng nhau đi hết tuổi xuân. Để sau này khi nhớ lại hồi ức sẽ là những câu chuyện dài sống động về nhiều đất nước, nhiều nền văn hóa, nhiều trải nghiệm không thể quên cùng nhau. Rồi nếu có thể cứ thế cùng nhau già đi, nhưng trước đó sẽ cùng nhau leo thật nhiều ngọn núi, tự lái xe qua thật nhiều cung đường. Họ không định mua nhà ở Sài Gòn. Anh bảo Sài Gòn quá đắt đỏ cho một ngôi nhà, anh không muốn dành ra cả 10 năm cuộc đời để trả lãi cho ngân hàng, chỉ để có một thứ mà mình không thực sự muốn nhưng chỉ vì cả xã hội, cả gia đình mình mặc định là nó quan trọng nên mình phải có. Anh và bạn đồng hành có nhiều dự định về một chuyến đi dài sống ở mỗi thành phố trên thế giới một khoảng thời gian, về một ý tưởng sẽ mở một cái homestay cho dân du lịch bụi ở đâu đó trên cao nguyên đất đỏ chỉ vì quá thích những cái homestay anh đã ở khi đến Lào.
Sau những đổ vỡ tình cảm như bao người khác, anh bảo tôi rằng, sau một cuộc tình, cái người ta nhớ về nhau chính là kỉ niệm cùng nhau, chứ chẳng phải đã tặng cho nhau những gì, hứa hẹn những gì. Thế nên anh chẳng có hẹn ước gì, chỉ bất ngờ tặng bạn mình một chuyến bay đến vùng đất xa lạ, chỉ âm thầm lên những kế hoạch mới cho những cung đường mới.
Phần lớn chúng ta luôn ngưỡng mộ cuộc sống của ai đó, chấp nhận một cuộc sống an toàn của bản thân và hứa hẹn một cuộc sống trong mơ với người mình thương. Hơn một lần muốn sáng mai thức dậy sẽ không phải ngồi trong 4 bức tường văn phòng, trước mặt là máy tính mà là núi, là mây, là biển, là ngồi cạnh bạn đời, hai đứa nói nhau nghe về Bê tô, về Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng. Thế rồi vì cái gì vẫn mãi ở Sài Gòn quanh quẩn với những con đường toàn người và xe mỗi sáng?
Mỗi chúng ta đều gánh trên vai mình rất nhiều trách nhiệm với gia đình, công việc, nhưng chúng ta lại chỉ có một cuộc đời để sống, cũng không có cách nào sống lại bất cứ ngày nào đã trôi qua. Vì vậy, tôi không ngưỡng mộ những ai có nhiều ước mơ lớn lao, tôi thích những người biết thực hiện những ước mơ bình dị, ngày qua ngày, và bằng lòng với hạnh phúc của mình. Khi tôi viết bài bài này, anh bạn tôi đang làm lịch trình cho chuyến đi Nam Á nhiều rủi ro nhưng cũng đầy hấp dẫn, vẫn là chuyến đi cùng người bạn đồng hành quen thuộc. Họ sẽ hạnh phúc, tôi tin là như vậy.

Đăng tải tại Đó đây | Thẻ | %(count) bình luận

Bao giờ lấy chồng?


Bạn tôi bảo khi xem MV của bà Bích Phương tao nghĩ ngay đến mày, một con nhỏ tưng tửng dở hơi chẳng giống ai.

20170723_055801
22 tuổi – tôi đi đám cưới đầu tiên được mời đích danh – của một cô bạn chung phòng kí túc xá mấy năm đại học. Một đám cưới bất ngờ, một tình yêu nhanh chóng sau mấy tháng quen biết. Chồng của M – bạn tôi – một người chúng tôi chưa từng gặp hay nghe M kể trước đó, là một người ở gần nhà M và hiền lành, chị làm tóc cho tôi đi đám cưới M kể vậy. Rồi lần lượt là đám cưới của những đứa bạn thuở thiếu thời, chẳng có một mối tình thanh xuân nào đi đến kết thúc là một đám cưới
Đi đám cưới bạn mới thấy, mới đó mà đã đến lúc mỗi đứa có một gia đình riêng, một cuộc sống riêng, không còn cảnh đạp xe vào thăm nhà nhau mỗi Tết, không còn cảnh túm tụm ăn mì trong kí túc, nhậu vodka đêm, say rồi khóc như mưa, ngủ quên đất trời.
Tôi bất giác nhớ đến truyện Anh có thích nước Mỹ không của Tân Di Ổ, nhớ những Trịnh Vy, Nguyễn Quản, những chuyến tàu, gốc cây hòe, nhớ thời kí túc xá quay quắt
Với con gái, dù là đứa mạnh mẽ, dù ham đi đó đi đây, dù mê công danh sự nghiệp, đến cuối cùng, có một gia đình hạnh phúc mới đúng là thành công.
Không phải tất cả nhưng gần như sau đám cưới, chúng tôi chỉ nhìn thấy cuộc sống của nhau trên facebook (nếu những bà mẹ bỉm sữa này có dùng facebook). Những cô bạn này vẫn like hình của tôi và bảo rằng ước ao được như tôi của bây giờ, có thể tung tăng đi bất cứ đâu, tận hưởng thanh xuân, vẫn tán tụng tôi rằng tự do muôn năm. Thế rồi cuối cuộc trò chuyện ngắn ngủi trên facebook đó vẫn là câu hỏi của các cô nàng “Bao giờ mày lấy chồng?”. Mỗi lần đám giỗ, đám cưới họ hàng ở quê, mỗi dịp Tết có dịp gặp các trưởng lão trong nhà là một câu hỏi có nội dung y như nhau “Bao giờ lấy chồng?”. Tôi chẳng bao giờ sợ hãi hay thấy nó phiền phức khi cô dì chú bác tôi hỏi cả, vì hỏi cỡ nào tôi cũng chỉ nhe răng cười, chẳng cảm thấy đó là áp lực hay động lực để ngày mai tôi đi nộp đơn tham gia ngay chương trình Bạn muốn hẹn hò và dưới hàng ghế khán giả là nguyên dòng họ đi theo.
Tôi từng có kế hoạch lấy chồng vào tuổi 25 – Vâng! Một đứa chẳng bao giờ lên kế hoạch cho cuộc đời mình lại từng lập kế hoạch lấy chồng lúc 25 tuổi. Theo như tôi tính, 22 tuổi ra trường đi làm, sẽ mất 1 năm ổn định công việc. Còn 2 năm tôi sẽ dành cho những chuyến đi chơi đó đây mà tôi thích. 25 tuổi công việc tạm ổn, tính tình cũng sẽ trưởng thành hơn, và chắc tôi cũng đã chơi đủ. Người ta cũng khuyến cáo phụ nữ sinh con vào độ tuổi này sẽ an toàn. Nên 25 tuổi là vừa đẹp để lấy chồng.
Nhưng đời không như là mơ, kế hoạch nào cũng có đôi chút trở ngại. Mà trở ngại đầu tiên chính là: Muốn lấy chồng thì phải có người để lấy. Chắc các bạn cũng đồng ý với tôi rằng khi đi làm, khả năng để bạn gặp một người có thể nảy sinh tình cảm khó như tìm sao đêm 30 Tết. Hồi còn sinh viên, tham gia biết bao câu lạc bộ tình nguyện, phong trào này nọ, rồi đi làm thêm, rồi ở kí túc xá quen hết bạn đứa này tới bạn của bồ đứa khác, một đêm đăng kí gói cước nhắn tin sinh viên nhắn tin cho cùng lúc mấy người vèo phát là hết, màn hình yahoo chat một lúc vài anh là chuyện bình thường. Vậy mà tới hồi đi làm, cả công ty rộng mênh mông mấy trăm nhân viên nhưng cũng chỉ đơn thuần là mối quan hệ công việc, thảng hoặc có để ý ai thì hỏi ra y kì người ta đã có vợ. Cộng thêm việc mấy đứa như tôi lười lười cuối tuần chỉ muốn ngủ bù hoặc rảnh rảnh thì lại lấy xe chạy tút mút Tây Nguyên hay bay ra đâu đó Tây Bắc chơi, xem như cơ hội phát sinh quan hệ trên mức tình bạn sắp về tới số âm. Ngày ngày lên NEU Confession thấy người ta quen nhau nhờ đi Grab, nhờ chăm chỉ đặt hàng qua mạng, nhờ đi mua đồ ngoài cửa hàng tiện lợi, nhờ đi phượt chung, nhờ đi chung thang máy, nghĩ lại thấy kì, mình cũng trải qua ngần đó chuyện, gặp gỡ biết bao người nhưng đâu có cái nào thành nhân duyên? Tuần này 2 lần gặp 1 anh chạy xe biển 81 Gia Lai ngầu lắm dừng trước cửa nhà mua sinh tố bơ sầu riêng. Tính lần thứ 3 gặp sẽ duyên dáng hỏi ủa sao anh con trai mà uống bơ sầu riêng vậy, thì không gặp nữa. Hết chuyện.
Thế rồi trong những cuộc chuyện trò thường niên với hội mẹ bỉm sữa, lại được bơm vào đầu những trải nghiệm trước giờ tưởng chỉ có trên sách báo phim ảnh: nào là đầu tóc rối bù vì lo cho con, nào là lấy chồng sẽ giảm sút trí nhớ trở thành một con cá vàng chính hiệu, nào là cứ chơi đi lấy chồng khổ lắm, nào là phải về sớm lo cơm nước cho chồng, nào tiền để dành mua nhà đóng học cho con, đi đón con mỗi ngày nghe thật xa vời vợi. Chưa kể lại thêm dạo gần đây tivi cứ chiếu Sống chung với mẹ chồng, mấy đứa lại e dè hỏi nhau không lẽ giờ mới quen lại phải hỏi người ta Nếu mình cưới nhau, em có phải làm dâu không?
25 tuổi, tôi vẫn chưa thực hiện được kế hoạch lấy chồng. Tôi dời nó đến một dấu ba chấm mỗi năm lấy bút chì điền vào một cột mốc, năm sau lại tự thay đổi: xuyên Việt xong sẽ lấy chồng, đi Mông Cổ về sẽ lấy chồng…
Nói tôi không có người để lấy, cũng đúng một phần.
Nói tôi e dè, sợ hãi ngưỡng cửa “hôn nhân”, cũng chẳng sai.
Nhưng sau tất cả những lý do đó, tôi nhận ra bản thân mình và những cô gái sống quanh tôi ngày nay – chúng tôi tự định đoạt hạnh phúc cho mình. Suy cho cùng, chúng tôi sẽ lấy chồng, chắc chắn rồi, ai cũng mong một đám cưới, một người đầu ấp tay gối sớm hôm, một người cùng mình già đi. Nhưng chúng tôi sẽ lấy chồng khi mình muốn chứ không phải vì đã đến lúc phải lấy. Không phải vì đã 30 tuổi rồi phải lấy chồng thôi. Không phải vì bạn bè cưới hết rồi, có con hết rồi, mình cũng cưới thôi. Càng không phải vì bố mẹ bảo lo mà cưới đi cho bố mẹ bớt lo lắng. Mẹ tôi – người từng dò hỏi không ít lần chuyện các đối tượng của tôi, sau khi thấy những đứa cháu của mình cưới chưa được bao lâu người thì chia tay, người thì lục đục vì chồng ngoại tình, một mình nuôi con nhỏ vẫn phải cắn rang chịu đựng – đã quay sang bảo với tôi rằng giới trẻ bây giờ thật khó hiểu và tôi phải suy nghĩ cho kĩ, không việc gì phải vội vàng.
Bạn tôi tặng tôi một câu vào cuốn sổ tay nhỏ rằng “Lấy chồng không phải là để tìm một người ngủ chung, mà tìm một người để thức cùng”.
Tôi thiết nghĩ việc chọn bạn đời cũng giống như việc tôi chọn bạn đường. Không cần biết tất cả, không cần quá ga lăng, tử tế. Nếu được như thế thì rất tốt, nhưng phải là một người bạn đường đúng nghĩa, cùng tôi trò chuyện, cười đùa, cùng tôi chia sẻ cho nhau những khoảnh khắc im lặng cần thiết, cà cho tôi sự an toàn, tin tưởng.
“Bạn sẽ muốn ôm lấy ai đó khi đứng trước một dãy núi tuyết, một cái hồ nơi tận cùng thế giới, hay nắm tay người đó khi thấy hai con bò Yak con đùa với nhau. Nhưng đó phải là một người rất thân yêu của mình. Tôi có một kinh nghiệm rất quan trọng: đừng bao giờ chia sẻ những chặng đường với một người mà bạn không hết lòng yêu thương. Bởi vì khi trên đường, ta mới chính là ta nhất, và họ mới chính là họ nhất. Nên nếu đi cùng nhau mà không đủ yêu thương để chịu đựng nhau và cảm nhận cái đáng yêu của nhau, thì thà đi một mình còn hơn. Nếu không cả chuyến đi sẽ là một thảm họa.”
Tôi từng đọc một câu đại loại thế này, ai cũng từng yêu người nào đó, nhưng đến một thời khắc nhất định, có thể ta chẳng lấy người mình yêu, cũng chẳng lấy người yêu mình, mà chỉ là một người xuất hiện đúng lúc trong cuộc đời mình mà thôi.
25 tuổi, 30 tuổi hay nhiều hơn thế không quan trọng. Quan trọng là khi bản thân ta sẵn sàng để đón nhận.
Là một người giàu có, đẹp trai, một người bình thường, một người lớn tuổi hơn hay nhỏ hơn, một người đàn ông đã từng có gia đình – không quan trọng. Quan trọng đó là người bạn muốn chia sẻ phần đời còn lại cùng người ấy, là người bạn nhìn thấy đầu tiên khi tỉnh dậy, và bạn sẽ sinh những đứa trẻ gọi anh ấy bằng cha.
Bây giờ nếu có ai hỏi “bao giờ lấy chồng” thì bạn sẽ trả lời sao cho ngầu? Riêng tôi thì chẳng có câu nào ngầu cả, chỉ bảo rằng mình đang chờ người chồng tương lai còn đang đi lạc đâu đó, tìm ra mình. Và bạn biết đấy, mỗi ngày trôi qua cũng sẽ có người đang bị hỏi “Bao giờ lấy vợ”, họ cũng đang đi tìm bạn.
Chúng ta vẫn đang tìm kiếm và chờ đợi nhau đấy thôi.

Đăng tải tại Ngẫu hứng viết | Thẻ , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Những câu nói truyền cảm hứng lên đường


“Bạn sẽ muốn ôm lấy ai đó khi đứng trước một dãy núi tuyết, một cái hồ nơi tận cùng thế giới, hay nắm tay người đó khi thấy hai con bò Yak con đùa với nhau. Nhưng đó phải là một người rất thân yêu của mình. Tôi có một kinh nghiệm rất quan trọng: đừng bao giờ chia sẻ những chặng đường với một người mà bạn không hết lòng yêu thương. Bởi vì khi trên đường, ta mới chính là ta nhất, và họ mới chính là họ nhất. Nên nếu đi cùng nhau mà không đủ yêu thương để chịu đựng nhau và cảm nhận cái đáng yêu của nhau, thì thà đi một mình còn hơn. Nếu không cả chuyến đi sẽ là một thảm họa.”
― Nguyễn Thiên Ngân

“Người ơi, bây giờ là mùa hạ
Chúng ta đang sống những phút giây không thể quay về.
Mình không cần biết ngày mai là mây đen hay một ngày nắng mật
Chỉ biết yêu nhau lúc này
Chỉ biết rằng khi bàn tay còn nắm bàn tay…”
― Nguyễn Thiên Ngân

Mình phải sống như mùa hè năm ấy

Em muốn mình sống mãi những ngày xanh

Tôi mong tất cả các bạn tôi, dù ở bất kỳ đâu trên trái đất vào lúc này, cũng vẫn giữ trong tim cảm giác thanh xuân của những năm tháng tuổi trẻ – cái thời mà mọi thứ đều dễ dàng, buổi sáng sớm một ngày bất kỳ có thể đứng dậy nói lời tạm biệt mà đi không lưỡng lự hoặc nhìn tuyết trắng trời mà mỉm cười rồi hít vào và thở ra một hơi thật dài, cho hơi nước bay lên trong buổi sớm.”

(Về tình yêu tuổi 23, Phan Việt)

” Sự yên lặng thật trong sạch. Nó kéo người ta lại gần nhau vì chỉ có những người thấy thoải mái với nhau mới có thể ngồi bên nhau mà không nói gì. ”
( Nhật ký, Nicholas Sparks,

Bác thợ mộc nói sai rồi
Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa
Sao rãnh nước trong veo đến thế?
Con chim sẻ tóc xù ơi
Bác thợ mộc nói sai rồi…”
(Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi

“…khi tuổi trẻ không còn nhiều, tớ muốn bị hạ gục bởi một cái gì đó lớn lao”.
– Hồ,Banana Yoshimoto

“Cậu không thấy là sẽ rất tuyệt nếu vứt bỏ hết mọi thứ và mọi người để đến một nơi mà mình không biết một ma nào cả ư? Nhiều lúc mình chỉ thích làm như thế. Thực sự là nhiều lúc mình đã muốn, rất muốn làm như thế.” – Rừng Na Uy

Bạn có thể suốt đời không leo núi, nhưng trong lòng bạn nhất định phải có một ngọn núi. Nó khiến bạn luôn trèo lên cao, nó khiến bạn luôn có một phương hướng phấn đấu, nó khiến bạn bất cứ một khoảnh khắc nào ngẩng đầu cũng đều nhìn thấy hi vọng của mình. – Lưu Dung

“Lòng can đảm là quan trọng nhất. Mọi việc đều suôn sẻ nếu có lòng can đảm”
(Sáu người đi khắp thế gian, James Albert Michener)

“Có những cô gái không thể bị “thuần hóa”. Họ sẽ đợi đến khi tìm được người hoang dại không kém gì mình để gắn bó suốt đời.” – Carrie Bradshaw

“Trước mỗi lần lên đường, tôi cố gắng trút bỏ mọi định kiến, mọi hình dung. Tôi dốc cạn để đầu óc trống rỗng, không mong chờ, không phán đoán. Tôi liều mạng để trái tim mình rộng mở, trần trụi.
Và tôi lên đường như một tờ giấy trắng, với niềm khát khao được phủ kín, được lấp đầy, được đổi thay.”
― Nguyễn Phương MaiTôi Là Một Con Lừa

“Điều khiến cho sa mạc đẹp, hoàng tử bé nói, chính là nó giấu một cái giếng ở đâu đó…”

(“Hoàng tử bé”, Antoine de Saint-Exupéry

“Ánh sáng luôn hiện hữu quanh ta, nhưng màu sắc của nó lại ẩn đi. Trong thế giới này có lẽ có vô vàn thứ đang ẩn nấp, vô vàn thứ ta không nhìn thấy được. Có những thứ giống như cầu vồng, thời tiết thay đổi chút là sẽ xuất hiện; nhưng cũng có những thứ, phải trải qua một quãng đường rất dài ta mới có thể thấy nó. Thứ đang đợi tôi tìm ra, hiện giờ nó đang ẩn nấp ở đâu nhỉ?”
(Khu vườn mùa hạ, Kazumi Yumoto

“Quá nhiều thứ chúng ta làm trong đời chỉ vì tất cả mọi người điều làm chứ không phải vì chúng ta thật sự muốn. Dường như con người không bao giờ biết giá trị thật của một thứ trừ khi họ nhìn xem người khác đối xử với thứ đó như thế nào. Chúng ta lúc nào cũng cuống cuồng vội vã bon chen bởi vì chúng ta nhìn người khác và so sánh, và thèm muốn, và nhầm cái họ cần với cái mình cần.”

(Một mình ở châu Âu, Phan Việt,

“Mỗi buổi sáng, có bao nhiêu người nhận thức rằng mình thật là may mắn được thức dậy, được trời đất ban cho cả thị giác, xúc giác, thính giác và cả cảm giác? Có bao nhiêu người tạm quên được mọi lo toan để hưởng thụ cảnh tượng kỳ diệu này? Chúng ta phải thấy rằng, sự mất ý thức lớn nhất của con người chính là sự mất ý thức về cuộc sống của chính mình”

(Nếu em không phải một giấc mơ, Marc Levy

“Nhưng tôi ngưỡng mộ họ, vì họ dám làm điều mình thích, dám đấu tranh cho những gì mình muốn. Kiếp người là hữu hạn, ai cũng chỉ sống một lần. Nhưng như ai đã nói, chỉ cần sống cho thật tốt, một lần là đủ. Và chắc hẳn một ngày, khi ngoảnh mặt lại, họ sẽ chẳng bao giờ phải hối tiếc vì ngày nào đó đã không sống với tất cả trái tim và tâm trí của mình.”

― Đinh Hằng

Cuộc sống cũng như leo lên một ngọn núi. Thời điểm cực nhọc nhất lại chính là ngay trước khi leo lên đến đỉnh. Người có động lực đều có thể leo lên đến vị trí này, nhưng chỉ những ai thực sự quyết tâm mới tiếp tục cho đến cuối cuộc hành trình. Trước khi muốn bỏ cuộc, hãy nghĩ đến mọi nỗi lực ta đã bỏ ra để lên cao đến mức này. Bởi chỉ cần không bỏ cuộc, ánh bình minh rực rỡ và những cơn gió trong lành sớm mai đang đợi tôi trên đỉnh núi. Mà cũng chẳng quan trọng, dù cho hôm nay có là một ngày xấu trời và quang cảnh trên đỉnh núi chẳng thể đẹp lộng lẫy như những bức ảnh tôi đã thấy, thì chuyến đi này vẫn là một chuyến đi tuyệt vời.”

― Đinh Hằng

“Khi có nhiều con đường cùng mở ra trước mắt và bạn không biết nên chọn con đường nào, chớ nên lựa chọn ngẫu nhiên mà hãy ngồi xuống và chờ đợi. Cứ chờ và chờ nữa, đừng cử động, hãy nín lặng và lắng nghe trái tim. Rồi khi nó cất tiếng, hãy đứng lên và đi theo hướng mà nó chỉ cho bạn”
(Hẹn em ngày đó, G. Musso

“Cuộc sống của con người phải đâu chỉ thu hẹp trên mảnh đất vùng quê! Đã đành quê hương là nơi gắn bó với cuộc đời mình nhất, nhưng khi người ta còn trẻ tráng, phải bay nhảy hoạt động, đi đây đi đó chứ. Lúc nào cũng chạnh nghĩ về quê hương, đó là báo hiệu của tuổi già… Không phải vì có đôi chim cánh cụt mà con panh-goanh không đi xa được đâu. Nó là một còn chim không có cánh ở tâm hồn. Nó như một ông cụ già lưng mỏi gối chùn, lúc nào cũng muốn tìm về nằm xuống ở quê hương!”
(Đoàn Giỏi, Đất Rừng Phương Nam)

‘Những điều tốt đẹp rồi cũng kết thúc bởi những điều tốt đẹp hơn sẽ đến sau đó, miễn là chúng ta đủ kiên nhẫn chờ đợi chúng. Vì cuộc đời còn bao nhiêu điều đẹp đẽ mà chúng ta chưa thấy hết được. Những thứ ấy chỉ đến khi người ta mở rộng tâm hồn, tìm kiếm và chờ đón.“

{Quá trẻ để chết – Đinh Hằng}

“Anh đang nhớ thầm về những buổi chiều thứ Năm ở đó. Chỉ mới có vài ngày mà tưởng chừng như ngàn đời qua đi trên anh. Anh chợt nghĩ rằng cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn.

Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được.” – Trịnh Công Sơn

Sau tất cả, có những người mà mình biết khi đi cùng sẽ tranh cãi, sẽ oánh lộn, sẽ giành ăn với mình, sẽ không mang dùm mình một cái ba lô nhưng sẽ cõng mình qua suối cho khỏi ướt giày, sẽ không giúp mình tìm đường nhưng lúc nào cũng ngoái đầu nhìn xem mình có chạy phía sau, sẽ không hỏi mình “chúng ta đi chỗ quái nào thế” mà cứ đi cùng mình mà chẳng lo lắng gì, sẽ bình thản ngồi nhai táo uống nước giữa đồng không mông quạnh và quên đi mọi nỗi lo. Những người mà mình biết sẽ còn đi chung nhiều lần

Huyền Trần-

Tôi nghĩ mình sẽ không quên gì ở Hà Giang, không quên những ngày vừa mở mắt đã quơ tay tìm điện thoại tắt báo thức và háo hức dò bản đồ để đi trên những con đường lạnh căm căm và mù sương, những cung đường chỉ có chúng tôi, thích dừng đâu thì dừng. Ở đó bọn tôi đã cùng nhau uống bia lạnh ăn mực nướng nói chuyện tới khuya, đã uống và cười thật to như quen nhau từ muôn kiếp trước. Tôi đã ghi vào đầu thật nhiều hình ảnh của những địa danh vội vàng trôi qua dưới vòng bánh xe mà không kịp dừng lại, những Sủng Là, Yên Minh, Phó Bảng, Nho Quế, Mã Pí Lèng…

Những sáng này, mình muốn trở lại Tây Bắc, sáng sớm mặc cái áo khoác dày, buộc chặt ba lô phía sau yên xe, và lại hăm hở lên đường.

Huyền Trần-

Đăng tải tại Thế giới sách, Đó đây | Thẻ , , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đi tìm cây thông cô đơn


20170702_110305

Cây thông cô đơn bạn mình bảo còn gọi là cây cột bò^^

Khi cả 4 đứa đã yên ổn nằm trên xe khách nhìn những hàng cây trôi qua ô kính xe, có đứa vẫn không tin điều này là thật. Một sáng ngồi ở công ty xem clip của Hà Anh Tuấn, tôi nhắn với lũ bạn của mình là “Mình đi Đà Lạt đi”, “Khi nào?”, “Ngày mai”.
Cũng có đứa bảo bận, sợ không sắp xếp kịp, sợ thế này lo thế kia, nhưng cuối cùng, chúng tôi đã thực sự dứt bỏ công việc là bắt đầu chuyến đi rồi. Đà Lạt chắc có lẽ đã chẳng còn xa lạ gì với tất cả chúng tôi. Tôi nhớ cách đây 7 năm, tôi và MH đã chạy xe cùng 2 thằng bạn nữa lên Đà Lạt bằng con xe cà tàng của MH và sự tích mới lấy bằng lái 3 ngày mà dám chở tôi đi lao vào tất cả những ổ gà của cái quốc lộ 20 khi ấy còn nham nhở như chó táp. Khi đi qua đèo Bảo Lộc tôi vẫn nhắc lại sự tích con xe vừa đi vừa đẩy của nó làm 3 đứa phì cười. B thì mơ màng nhớ lại hồi đi Tây Bắc đã vượt đèo anh dũng như thế nào cùng tôi, thế mà bây giờ vì tuổi già sức yếu vì thời gian có hạn mà phải nằm dài trên xe thế này. Tụi tôi thiếu điều muốn bịt miệng nó lại khi nó cứ oang oang khoe “Tao thức 2 đêm rồi chưa tắm chưa gội đầu đánh răng gì đâu”. Nhiều khi nghĩ chắc cho con này lên Đà Lạt chỉ để tắm xong sạch sẽ rồi cho nó đi ngủ. D lặng lẽ nằm ghế sau, suy tư mơ màng, chắc đang nghĩ cách ăn nói thế nào với các “em gái” khi lên chốn mộng mơ cùng 3 em xinh đẹp. Tới trạm dừng chân ở Madagui, tụi tôi gặp 1 người bạn cùng lớp giờ đang làm ở Đà Lạt, nhìn 4 đứa tôi hỏi “Ủa, 4 người làm chung chỗ hả?”, tụi tôi cười kêu “Không”, xong bạn đó lại hỏi “Vẫn chơi với nhau đó hả?”, “ừ, ế quá nên bu vô chơi chung đỡ buồn”. Đây không biết là lần bao nhiêu nghe người quen hỏi, ủa vẫn chơi hả.

DSC01272
Chẳng có kế hoạch gì, điều duy nhất tôi muốn làm ở Đà Lạt là đi tìm cây thông cô đơn. Ơn giời không biết nói sao là tôi có một lũ bạn hết mực tin tưởng tôi, chỉ đi chứ không thắc mắc ở đó có gì. Không lẽ bảo với bọn chúng là chả có mẹ gì ngoài một cái cây đứng 1 mình.
Vẫn là chúng tôi của ngày xưa, đi chung chứ không thân. Cãi nhau như ngóe. Trong cái đám thị phi này, con B là thị phi nhất. Bả vừa khó tính khó nết vừa bận như thú, nhưng mà ham chơi. Bà MH thì đúng già cả kĩ tính, đúng kiểu mấy mẹ biên tập mà mình không ưa. Mình có mấy đứa em, mấy bà chị cứ khen 2 đứa này đẹp, thật không hiểu đẹp chỗ nào luôn??? D thì đúng kiểu bận rộn với em gái, hở ra là thấy ôm điện thoại nhắn rồi gọi bảo anh đang ở đây ở đây. Thật éo hiểu sao mình chơi với mấy con này. Nhưng bên cạnh những điểm trời ơi đất hỡi như vậy thì bọn tôi có chung 1 điểm đó là: diễn rất sâu và ham chơi. Đi đâu cũng diễn để quay phim chụp hình như kiểu chưa bao giờ được chụp hình vậy.
Trên đường đi tìm cây thông cô đơn theo chỉ dẫn trên mạng, chúng tôi gặp 2 cậu bạn nhỏ Bách Khoa, cứ thế nói chuyện chị chị em em một hồi thì tỉnh bơ như kiểu quen nhau lâu lắm rồi. Hỏi ra thì 1 cậu còn là đồng hương, học cùng trường chuyên cấp 3 với tôi. Chỉ là 2 cậu bạn nhỏ cách chúng tôi tới 5 tuổi, còn không tin là chúng tôi đã già như vậy. Nhiều khi cũng được an ủi bởi cái sự lố lăng che giấu bớt phần tuổi tác của mình. B sau một chặng đường dài ngồi dưới gốc cây thông đã quay sang hỏi 2 cu cậu “2 đứa quen nhau hả?”, “Là sao chị?”, “Là quen nhau đó”, “Không, trời ơi”. Tôi phải quay sang nói với 2 đứa là bọn em thông cảm chị này hồi xưa bị trai Bách Khoa cướp mất bồ, nên giờ thành ra bả có mối hiềm khích lớn lắm.
Tôi rất vui vì sáng đó 3 chúng tôi mặc váy, kể cả bà MH hâm tưởng cả đời không thèm mặc váy cuối cùng cũng đã mặc ngắn át cả thời tiết Đà Lạt mùa hè. D đương nhiên là thợ chụp hình chính cho 3 tụi tôi, không nửa lời kêu than. Từ lúc đồng ý đi, có lẽ D cũng biết số phận của mình rồi.
Những con dốc cao ở đường vào cây thông cô đơn làm chúng tôi sấp ngửa tưởng mình đang đi lạc vào Tà Năng. Tôi giành tay lái với MH hâm, và cuối cùng vẫn vui vì mình mặc đồ bánh bèo nhưng rất mạnh mẽ, chạy bon bon trên con đường thấy gớm. Con đường lên đồi Thiên Phúc Đức dốc muốt tụt canxi, lên tới đỉnh đồi thì ngỡ ngàng phát hiện ô có đường chạy xe máy thẳng lên kìa, làm trèo muốn tụt cả váy. Cả đám nằm dài ngửa cổ nhìn mây trời cười cái sự ngớ ngẩn của chính mình.

DSC01591

Trên đỉnh đồi Thiên Phúc Đức, đồi này chạy xe máy lên được nè

Mọi người hỏi chúng tôi ủa lên Đà Lạt làm gì đi có 24 tiếng, chơi được gì đâu. Tôi nhớ lại chúng tôi đã lên kế hoạch đi cùng nhau không biết bao nhiêu lần, trong nước có, ngoài nước có, gần xịt như đi Vũng Tàu, xa xôi như mua vé bay đi Hà Nội, cuối cùng tới lúc đi vẫn có đứa này đứa kia vì công việc mà phải hủy chuyến. Thế nên, chỉ cần là đi cùng nhau rời khỏi Sài Gòn đã là một thành tựu. Ngẫm thì đúng lắm, sở dĩ bọn này chúng nó dở hơi, điên khùng như thế, khó ưa như thế nhưng tôi vẫn vui khi đi cùng bọn chúng là vì tôi thích và tôi cũng có thể phát huy sự khùng điên của mình khi đi cùng nhau. Người yêu có thể có hoặc không, nhưng nhất thiết ở Sài Gòn phải có đồng bọn để chịu đựng nhau, để dắt nhau đi qua mấy chục cái bể dâu, để tuổi thanh xuân cứ như mây trời. Vậy nha, đi được cùng nhau 1 lần, sẽ có lần thứ 2, thứ 3, còn không có 1 lần nào bất chấp sống như những đứa nhóc không nhà, thì mãi mãi cả đời này sẽ có những chuyến đi tồn tại trong kế hoạch và trong mơ mà thôi.DSC01315

Đường vào cây thông cô đơn các bạn tham khảo bài viết chi tiết này, lưu lại các tọa độ vào điện thoại, load trước bản đồ khu vực Đà Lạt, và bật chế độ địa hình khi xem sẽ tìm ra không khó khăn gì, chỉ có điều đường đi rất khó. Mùa mưa sẽ cực kì trơn và dốc cao.

20170702_120948

Đường vào cây thông cô đơn, con dốc này nhìn bên ngoài thấy gớm hơn nhiều

Mình vẫn gặp xe tay ga đi vào, nhưng xe số vẫn là tốt nhất. Đoạn đường đất từ ngoài vào cây thông khoảng 2km, hãy mang theo nước uống, đồ ăn vặt vì sẽ mệt ná thở. Hãy đến đây, vì thực sự rất tuyệt vời. Nếu có thể hãy chuẩn bị sẵn BBQ để làm tiệc nướng giữa rừng, bọn mình đã ao ước thế trên đường đi ra

Đăng tải tại Đó đây | Thẻ , , , , , | %(count) bình luận

Chờ anh thông dường như cũng đã già


Lúc ngồi dưới gốc cây không phải là cô đơn nhất ở Đà Lạt, mình thích lắm. Mình thích những chuyến đi chẳng có kế hoạch lâu dài, để khỏi phải ngóng chờ, cũng như thất vọng nếu bể kèo. Mình thích những ngày cứ đi và đi, chẳng cần bận tâm gì. Mình thích những đứa dám phiêu lưu cùng mình, chỉ bằng đôi ba câu rủ rê dụ dỗ.

Đà Lạt tháng 7 mùa hè, không có cơn giông nào, không có giọt mưa nào.

Vì sao em lên đây?
Vì Hà Anh Tuấn và Quang Vinh 🙂)) Vì Điều buồn tênh, Tháng tư là lời nói dối của em, Người con gái ta thương, vì See Sing Share có những cảnh quay đốn tim ở ngay gốc cây cô đơn. Vì lâu lắm rồi mình chưa được đi cùng lũ bạn, chúng mình đã quá bận rộn.
Cảm ơn 2 anh đã làm nơi này thơ mộng và mới mẻ như thế. Cảm ơn chúng ta vẫn là bọn trẻ trâu điên khùng và ham chơi. Như thường lệ thì chuyến nào cũng gặp được những bạn mới, lần này là 2 bạn nhỏ Bách Khoa dễ thương dìu dắt nhau qua con đường đau khổ. Bắt chước ngừ ta váy áo diêm dúa ai ngờ chạy xe gồng muốn xểu, đẩy xe sml, trèo đồi muốn rụng tym, cứ tưởng đang làm mấy ông xe thồ ở Tà Năng 🙂))
Có khu rừng mà mình nói mấy đứa là nhìn là nhớ tới anh Edward quá, cái cảnh ảnh cõng Bella nhảy vút vút lên cây. Có cái gốc cây mà mình muốn ngồi hoài không muốn về vì quá thơ mộng, ngồi nghe hết Điều buồn tênh thấy hợp quá sức. Có con bò đen cứ nằm nhìn tụi mình như muốn hỏi: tụi bay có bị gì không chui vô đây chỉ vì 1 cái cây đứng 1 mình xa tám ngàn dặm 🙂)) Những tháng năm tuổi trẻ. Có nhiêu lụa cứ bung hết đi mấy đứa ơi

Hôm nay là thứ hai chúng tôi trở lại Sài Gòn trên chuyến xe thật sớm. Hôm nay mỗi đứa sẽ trở về với căn phòng 4 bức tường vuông ở công ty và cắm đầu giải quyết công việc, ý tôi là cả những đứa “trốn việc” đi chơi nữa. “Một lần mình sống như những đứa nhóc không nhà”, long nhong cưỡi xe đi khắp Đà Lạt cười đùa ầm ĩ. Chúng tôi, 25 tuổi, có tiền, có những khát khao rong chơi “Một lần cùng đám bạn thân không thiếu đứa nào”. Cái chúng tôi thiếu duy nhất là thời gian. Thời gian để có thể tà tà chạy xe máy thích ghé đâu thì ghé, thích đi nhiêu ngày thì đi, chẳng cần chạy theo cái gì thay vì nằm dài trên xe giường nằm ê hết cả mông.Thời gian để có thể loanh quanh quán xá Đà Lạt nhiều hơn, ăn nhiều hơn. Chúng tôi gặp 2 bạn nhỏ học Bách Khoa năm 2, bảo với 2 đứa hãy đi thật nhiều, học thì cũng vừa thôi, chừa thời gian mà đi chơi. Đừng để đến lúc như chúng tôi, chỉ có 24h vừa vặn để cùng nhau ăn thịt nướng, uống bia, uống sữa đậu nành, cười vang trong con đường vắng khi màn sương đêm xuống, cùng nhau ngồi dưới gốc cây thông cô đơn sau cả quãng đường thật gian khổ để tìm đến, cùng nhau nằm dài trên đồi Thiên Phúc Đức hứng gió trời. Chúng tôi, thực ra vẫn còn trẻ, và vẫn còn trâu. Người ta gọi là trẻ trâu 😐

20170702_110305

Đăng tải tại Đó đây | Thẻ , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?