Lũ trẻ ngày xưa


Mùng 2 Tết, ở phòng karaoke tôi gặp lại lũ nhóc ngày trước tôi vẫn gặp ở trường mẫu giáo của nhỏ em tôi. Tụi nhỏ giờ đã lớn, đã có người yêu và uống bia thì bỏ xa anh chị của tụi nó một đoạn dài. Chẳng hiểu sao hình ảnh mà tôi nhớ về tụi nó vẫn cứ là đám nhóc ùa ra ở cổng trường mẫu giáo, leo lên xe đạp của tụi tôi về nhà. Rồi bẵng đi một vài cái tết không gặp, vài năm đi xa nhà, tụi nó lớn hết. Chúng tôi cũng không còn là lũ trẻ năm xưa.

D gọi hoài bảo ra quán lúc 6h nha, rồi lại bảo 7h, kêu chờ thằng H vô đón. Ngồi chờ sốt ruột con N thì cứ nhắn tin ra nhanh đi ku, ngoài này toàn con trai ngại quá. Tôi định lấy xe máy chạy ra, cũng gần xịt, mà D khùng cứ kêu để người vô đón.

8h kém mười, thằng H vô, mặc cái áo khoác như kiểu ngoài kia là tuyết đang rơi vậy. Tôi đeo túi, đeo giày, liếc nó một cái xong khoanh tay “Sớm quá nhỉ?”. Nó lấy cái nón bảo hiểm tôi đang quăng gần đó chụp lên đầu tôi rồi cười với 2 đứa em tôi “Sao chị mày hung dữ quá”.

Ngồi sau xe nó quay lại hỏi “Áo khoác mày đâu, sao không mang, về lạnh á”, tôi bảo “Tao thấy bình thường mà, sao mày làm lố vậy”. Nó điên quá không hỏi nữa. Hồi sau lại nói “Mày thấy không, bao nhiêu năm, bao nhiêu cái Tết vẫn chỉ có tao chở mày đi thôi á”. “Ờ, thì sao”. “Chả sao cả, mày nên xem lại bản thân”. “Chẳng có gì mà xem lại ngoài chuyện tao vừa thông minh vừa xinh đẹp”. Cạn lời.

Cũng không nhớ đây là năm thứ bao nhiêu “phải” đi ăn sinh nhật con Kiki tối mùng 2 Tết. Từ hồi còn phải chạy xe đạp riêng, đến hồi phải tống 3, 4 trên mấy chiếc xe cub, rồi tới giờ, khi đã có mấy đứa có con nhỏ và có chồng xỉn quá mà không ra chơi được. Bảo với nó “Nếu m với D cưới, vậy là năm sau hết được đi ăn sinh nhật á”. N bảo chưa đâu, còn được ăn thêm cái sinh nhật nữa. Nó nói “Mày nhớ Tết năm ngoái mày kêu đi chơi chuyến cuối, sợ năm sau mày lấy chồng không đi được nữa. Vậy mà năm nay mày vẫn ngồi đây đấy”. Chắc có lẽ là luyến tiếc thanh xuân chăng?

Tôi – uống hết 1 ly, hát 1 bài “Anh cứ đi đi” của mấy đứa nhỏ bấm rồi ngồi xem mọi người uống – đúng kiểu thất tình á. Bạn T nói sao bạn Huyền không viết hết mấy cái truyện dở dang đi, sao không kết thúc vậy. Tôi ngạc nhiên, ủa T đọc á. Bạn bảo có chứ. Thất tình có một cái lợi với tôi đó là, thật nhiều cảm xúc để viết. Nên đã hơn một lần ngồi than vãn với bạn bè “Sao lâu rồi tao không bị trai bỏ rơi, bị đau khổ khóc lóc để viết ha”. Bọn nó toàn trố mắt nhìn tưởng thần kinh.

Về, ngồi sau xe thằng H cầm cái áo khoác của nó và kiên quyết chê không mặc, tôi hỏi khi nào mày cưới vậy. Nó bảo chẳng có ý nghĩ đó, mày nghĩ nó sẽ chờ được một thằng nay đây mai đó như tao à. Tôi bảo tại mày không như người ta, nhiều người cũng có nghề như mày, nhưng người ta sẽ cố định ở một nơi nào đó trong vài năm. Rồi tôi cười bảo nó Châu Phi cũng vui mà ha, chỗ đấy có cái gì hay hay thì mua quà cho tao nha, nếu bị bắn nhớ chạy thật nhanh nha, đừng có làm anh hùng. Đoạn sau thì nó tua lại cái băng cũ mèm “Nếu tao với mày cưới nhau…” nghe phát mệt thôi khỏi kể.

Mùng 3, V ghé nhà tôi chơi. Mấy năm không gặp V rồi. V vẫn vậy, hiền hiền, và chu đáo. Tết mà còn đưa cho tôi một túi trái cây to. V hay nói chuyện với bạn cũ hồi cấp 2. Tôi thì không, tôi không biết bắt đầu câu chuyện sao với những người đã lâu không gặp, dù chúng tôi có like hình hay status của nhau trên facebook. Tôi vẫn nhớ nhà V ở gần trường cấp 1, hỏi nhà V còn ở đó không, mẹ còn bán chè ngoài chợ không, V bảo vẫn thế thôi.

Mùng 4, D gọi kêu ê họp lớp không. Tôi bảo chờ cả tối qua không thấy Ban tổ chức thông báo gì hết nên tôi đặt xe đi ĐN chơi rồi, giờ chuẩn bị đi, mấy đứa cứ họp với nhau đi. D kêu thôi, bà đi chơi rồi ai họp nữa. Vậy là không họp lớp. Hồi trước D là trưởng BTC, kêu thôi cho con N làm phó ban phụ tá. Xong vài năm sau thì BTC yêu nhau, hết mie nó chương trình.

Mùng 8, tôi với nhỏ Còi ngồi café. Câu đầu tiên tôi hỏi nó là “Mày còn bao nhiêu kí vậy”. 37 kí. Ủa lấy chồng rồi là ốm như vậy hả. Nó đi chợ về ghé café, 2 đứa ngồi cũng gần hết buổi sáng, nói hết chuyện của mấy gương mặt thân quen. Nó vẫn nhắc chuyện mấy năm trước tôi không về đám cưới nó. “Tao không dám đọc tin nhắn của mày lúc đó luôn, sợ khóc mất”. “Vậy mà tao xem hình cưới thấy mày vẫn vui như tết”, tôi cười chọc nó. Chúng tôi gọi cho LH nhưng em nó đã đi núi đi chùa. Bây giờ cả đám hầu như đều ở Bù Đốp hoặc một năm cũng về cả chục lần, nhưng chỉ có Tết mới mặc định là sẽ gặp nhau. N tự nhiên bảo thấy bọn tôi giống như trong phim “Phía trước là bầu trời”, đó là một bộ phim theo bọn tôi suốt thời trẻ, nhưng ít ra tôi thấy bọn tôi chưa phải nói biệt ly với bất cứ ai, còn tổn thương thì ai cũng ít nhiều trải qua.

Mùng 10, tôi đi làm, nhắn tin với N. N bảo “Mày có thấy thằng nào rồ đến mức theo mãi một đứa mà nó không có tí tình cảm nào không”. Dĩ nhiên là không rồi. Tôi nhớ lại tối sinh nhật N, tôi về nhà khó ngủ ôm điện thoại chơi, thấy số bạn ấy gọi. Tôi phân vân rồi vẫn không nghe. Dù là nói gì, thì lúc gặp mặt chúng tôi cũng nên nói chứ không phải là nghe điện thoại. Từ lâu, tôi đã luôn muốn đối diện với người khác để nói ra những chuyện không muốn nghe qua điện thoại, dù vui hay buồn. Điều này học được dĩ nhiên là sau lần nhắn tin với crush của thời đại học của tôi, tình yêu tốn nhiều giấy mực nhất của tôi rằng “em thích anh” mà chẳng biết khi đó cảm xúc trên mặt anh ấy ra sao. Tóm lại thì… chúng tôi đã không còn là lũ trẻ khi xưa nữa rồi.

Lũ trẻ của thời khi mọi người biết mình thích bạn ấy/ bạn ấy thích mình, sẽ quay sang một trạng thái khó hiểu là “nghỉ chơi”.

Lũ trẻ của thời vẫn luôn có cái gọi là “bí mật”, thậm chí có những “bí mật” đến bây giờ tôi vẫn giữ lời hứa “không nói”, và có cả những “bí mật” đến giờ tôi vẫn không biết. (Hóa ra có nhiều đứa vẫn giữ lời giống mình, hù dọa thế nào vẫn éo khai).

Lũ trẻ của thời cứ phải gặp nhau hàng ngày, hẹn nhau đi học, uống nước mía, ăn kem. Giờ có khi cả năm không gặp mặt nhưng vẫn thân như chưa từng nghỉ chơi.

Chúng tôi – chưa từng nói với nhau về tuổi trẻ, về những điều to tát như kỉ niệm này, kí ức kia, những điều dành cho nhau, những suy nghĩ về nhau, trừ khi uống thật say. Chúng tôi cứ đi cùng nhau ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, đi từ đám cưới đứa này qua lễ tốt nghiệp đứa kia, qua đám tang của bố đứa nọ mà không một lần cùng nhau ngoảnh nhìn lại, hoặc cũng vì chẳng muốn nhận rằng mình đã lớn. Riết rồi cũng chẳng nhận nhau là bạn thân hay gì gì nữa, dù bố mẹ tôi và rất nhiều người biết chúng tôi vẫn nói chúng tôi là bạn thân của nhau.

Đến một lúc gặp lại hình ảnh của chính mình những ngày nhỏ, bất chợt nhận ra: chúng ta đã không còn là lũ trẻ ngày xưa.

cropped-youaretheappleofmyeye4

 

 

Posted in Ngẫu hứng viết | Tagged | Để lại bình luận

Bánh bèo


Có thể mình sống xa nhà sớm, một mình sớm nên lúc nào cũng nghĩ: Cái gì tự làm được sẽ không bao giờ nhờ vả ai, tiền mình làm ra xài vẫn là sướng nhất, không áy náy với bất cứ ai.

Vậy nên, mình cũng chỉ mong em mình hay bất cứ ai tự lập. Mình sẽ không bảo bọc nó nữa, sẽ đẩy nó ra ngoài kia để nó biết tiền không dễ kiếm.

Mình mệt, thực sự rất mệt và không muốn về nhà, không muốn nhìn thấy nó nói dối thêm nữa.

Nếu không mạnh mẽ em biết phải thế nào? Đúng là như vậy đó bánh bèo à 🙂

Posted in Vụn vặt | Để lại bình luận

Chuyện đi săn mây ở Tà Xùa


Mình trước giờ chưa từng đi săn cái gì, kể cả trai, vì biết mình không may mắn 🙂

Thế mà chiều đó lên tới Tà Xùa, lên tới Ngỗng Homestay – căn nhà nhìn ra thung lũng có mây vờn và ửng hoàng hôn, mình chợt khao khát sáng mai được đứng trên lầu nhìn biển mây.

20161202_064145
Buổi tối đó cơm no rượu say cả đám định bụng đi ngủ sớm để sáng mai có sức chống lại cái lạnh đi thêm 15km nữa tới điểm săn mây. Ai ngờ nằm cả tiếng không sao ngủ được. Cầu thang có bước chân người đi lên, tiếng gọi “Còn ai thức không, xuống ăn mực nướng”. 2 lần gọi như thế thì 3 đứa quyết định thôi chơi tới luôn đi, ngủ cái gì nữa, đi giao lưu cái. Thế là quấn khăn quấn áo co ro đi xuống ngồi uống bia lạnh. 3 ông anh ở Vũng Tàu ra đúng hài luôn. Thêm đôi bạn trẻ ở Hà Nội lên nữa, 2 bạn này ngậm ngùi kể lên sănmây mấy lần đều bị xịt. Còn 3 ông anh bảo ở đây 3 ngày, quyết chờ bằng được mây, không có thì lần sau đặt vé đi tiếp. Lúc đó mới hiểu thế nào là đi săn, còn bọn mình là đi hên xui, đi cho vui đúng kiểu luôn, có mây thì vui, không có chắc cũng không buồn nhiều. Bia bọt với mực nướng và trâu nướng của ông anh Gia Lai chạy chiếc xe moto kool ngầu tới 11h thì chia tay nhau đi ngủ thật sự. Trời mưa phùn, mấy ông anh với 2 bạn Hà Nội bảo trời thế này khả năng cao là sáng không có mây, do mây không tràn về ban đêm được, sáng ra sẽ không có. Nghe thấy cũng hợp lý, nên thôi cứ đi ngủ cái đã. Mấy ông bảo 4h dậy nghen, vâng vâng. Lăn ra ngủ tới tận 4h30, mấy ông vẫn đang lục đục chuẩn bị dưới nhà. Mới bảo thôi mấy anh chạy trước đi, tụi em chuẩn bị lâu lắm, có gì chạy theo sau.
Mà thật ra có biết đường đâu, cứ chạy theo linh tính thôi, chạy tới chỗ nào “đông người và nhiều rác” thì dừng lại. Vòng vèo mười mấy km đường đèo sạt lở trong ánh đèn xe le lói. Nguyên một tốp ở hostel đối diện xuất phát sau nhưng không vượt lên, cứ để mình dẫn đường vì nghĩ mình biết đường. Vừa đi vừa căng mắt ra để chỉ cho Ngân mây đang vờn trong thung lũng. 

20161202_063832
Sáng đó là thứ 6 nên không có 500 anh em, mảnh đất nhỏ nhỏ ngắm mây chắc khoảng 30 người. Lúc mình dừng xe chắc được 1 nhúm mây bé tẹo, mỏng dính bao phủ thung lũng. Chẳng có dự đoán gì, thôi cứ chụp vài chục hình đã rồi ngồi chờ. Bông được anh Gia Lai nhờ chụp hình với người yêu bằng SS S7, trái tim Bông nát tan trăm nghìn mảnh. Mặt trời lên thì mây ở đâu lũ lượt tràn về, trắng cả thung lũng. Ai cũng bất ngờ và tranh thủ ghi lại những bức ảnh ấn tượng nhất, cảnh tượng chỉ có thể nói là ở “thiên đường”.

20161202_063003

“Mây che trên đầu và nắng trên vai
Đôi chân ta đi sông còn ở lại
Con tim yêu thương vô tình chợt gọi
Lại thấy trong ta hiện bóng con người”
Lúc đứng ở đây không có hiện lên mấy câu hát này trong đầu, nhưng khi về nhà mở ảnh ra xem thì nghĩ ngay đến Một cõi đi về của Trịnh Công Sơn. Mấy đứa mình lúc ngồi ở mỏm đá duỗi chân nhìn thung lũng khói sương vảng vất, lúc chạy tung tăng trên sống khủng long nghe mấy bài nhạc giai điệu tây ta pha tạp.

img_7918

Mấy ông anh Vũng Tàu chắc vui lắm nhưng vẫn quyết định ở lại thêm để săn tiếp. Ai ngờ sáng hôm sau khi bọn mình ở Yên Bái nhận được tin nhắn “chẳng thấy cọng mây nào”. Thế mới biết mây trời, hoa cỏ hay những người bạn dọc đường phải có may mắn và duyên mới gặp được.

20161202_065542

Quán cafe này là quán duy nhất ở Tà Xùa, kê vài cái ghế màu đỏ, cửa nhà bằng gỗ mở toang đón gió lạnh, và đón cả mây vào mấy ngày có mây. Bọn mình đã hỏi thăm người thanh niên đứng trước quán cái homestay tên Ngỗng. Hóa ra homestay ở ngay phía đối diện. Buổi tối muốn ăn gì thì qua nhà Tú Mỷ ngay bên cạnh, uống cafe thì đến quán này, mua táo hay mua thịt thì đến tạp hóa cách mấy bước chân.

Nếu Tà Xùa không có biển mây, chắc không có cafe Gió, không có Ngỗng homestay, không có cả quán bán mì và nước ở sống khủng long giá 15k/1 ly. Thế nên Tà Xùa có rất nhiều mây.

 img_7701
img_7697
*Tà Xùa: Tà Xùa thuộc địa phận huyện Bắc Yên, tỉnh Sơn La, vị trí giáp ranh giữa hai tỉnh Yên Bái và Sơn La.
Posted in Đó đây | Tagged , | Để lại bình luận

Nếu yêu nhau, phải cùng nhau đi xa một lần


Giữa chuyến đi đã hơn 1 lần tôi muốn bảo với 3 đứa còn lại rằng ai muốn đi đâu thì đi tiếp đi, tôi sẽ tiếp tục cuộc dạo chơi của mình một mình tôi, bằng cách cuả riêng tôi. Cuối cùng thì chúng tôi vẫn đi cùng nhau.
Chưa lần nào tôi cảm thấy bản thân mình bất lực và mệt mỏi đến như vậy khi vừa đi vừa phải nghĩ làm sao để tiếp tục đi cùng nhau. Những lúc như vậy nhận ra thực sự thì bản thân mỗi người đều có một chút ích kỷ cho bản thân. Chúng ta đều sẵn sàng bày tỏ sự không hài lòng với người khác. Bởi đó là điều chúng ta được quyền làm, cuộc sống này vốn đã mệt mỏi rồi, vậy nên nếu không hài lòng ai, không thích ai, thì cứ thể hiện ra. Vốn dĩ là như vậy.
Nhưng tôi mặc kệ mọi thứ và bảo rằng “Điều gì mình không thích, người nào làm mình khó chịu, thì đừng nhắc đến nữa”. Vậy nên tôi vẫn tận hưởng chuyến đi của mình, và bỏ mặc hết những điều lẽ ra sẽ làm tôi cau có và stress.
Đây không phải lần đầu tiên tôi đi chơi, cũng không phải lần đầu tự lo tất cả. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có thể dựa dẫm vào ai, nhất là khi người đó là con trai. Bởi đơn giản, cái gì họ làm được tôi cũng làm được. Có thể tôi sẽ nói với người đó rằng “ăn đâu cũng được” nhưng thử đi vào một cái quán vừa dở vừa mắc mà xem, lại còn không bị tôi chửi cho tan nát. Hay tôi cũng sẽ bảo “anh tìm đường đi, em không biết đường”. Nhưng thử dẫn tôi đi một cái đường tào lao đi, tôi dò bản đồ và đọc hàng triệu cái reviews rồi đấy. Nhưng tôi vẫn muốn để các bạn thể hiện mình, vì các bạn là con trai mà. Tôi vẫn hay nói với ông bạn thân rằng, có thể tôi hơi kì quái và khùng điên, nhưng sau này tôi thà ế cả đời chứ nhất định không yêu hay cưới một người không nhớ nổi đường và không biết chỗ đi ăn. Mặc kệ ai nói gì, nhưng tôi cứ giữ ý kiến của mình.
Bởi vì cái tính của mình nên nhiều người hay nói một câu bâng quơ hay thực tâm rằng đi đâu cho đi ké với ha. Nhiều khi chẳng biết trả lời sao hay cứ nói đại ừ à gì đó chứ cũng chẳng bao giờ rủ người ta đâu. Vì mình không thích lo lắng cho người khác, bản thân không là gánh nặng cho ai nên không thích gánh thêm điều gì. Và hơn cả, bản thân tôi biết mình hợp với ai để đi cùng nhau lên rừng xuống biển. Nhìn lại thì chính mình mới là người ích kỉ nhất.
Người ta bảo muốn biết có hợp nhau hay không, đi xa cùng nhau một lần là hiểu. Câu này xứng đáng để thử lắm. Đi đi rồi biết mỗi chúng ta thực sự là ai, khi gặp chuyện vui chuyện buồn mình ứng xử thế nào, bản thân mình ứng biến ra sao trước thời tiết, trước một tình huống bất trắc. Đi đi rồi biết!
Sau tất cả, có những người mà mình biết khi đi cùng sẽ tranh cãi, sẽ oánh lộn, sẽ giành ăn với mình, sẽ không mang dùm mình một cái ba lô nhưng sẽ cõng mình qua suối cho khỏi ướt giày, sẽ không giúp mình tìm đường nhưng lúc nào cũng ngoái đầu nhìn xem mình có chạy phía sau, sẽ không hỏi mình “chúng ta đi chỗ quái nào thế” mà cứ đi cùng mình mà chẳng lo lắng gì, sẽ bình thản ngồi nhai táo uống nước giữa đồng không mông quạnh và quên đi mọi nỗi lo. Những người mà mình biết sẽ còn đi chung nhiều lần, và có những người thì không.
Mình chẳng buồn vì họ, dĩ nhiên rồi, xưa giờ được cái vô tâm có tiếng nên ai rảnh mà buồn người dung. Họ chắc có buồn mình không thì mình cũng không quan tâm luôn, vì buồn cũng vậy à.
2017 sắp tới rồi, sáng đi quay ông Thiện nói chúng ta phải sống mạnh mẽ lên, nếu đã mạnh mẽ thì phải mạnh mẽ hơn nữa, không phải vì xung quanh có quá nhiều người yếu đuối, mà vì chúng ta cần phải thế. Mạnh mẽ lên rồi chuyện to hóa chuyện nhỏ, chuyện nhỏ hóa không có gì!

img_7659-1

Posted in Đó đây | Tagged | Để lại bình luận

7 ngày – Những điều kì thú


20161203_091955.jpg

1. Rất nhiều thịt chó, thịt chó everywhere, đập vào mắt khắp các ngả đường là bún chó, thịt chó bốn mùa.
2. Xin bình chọn Aquaroma là nước uống được yêu thích nhất miền Bắc. Vào quán cứ tưởng là Aquafina nhưng không, không hề 🙂))

20161201_143357
3. Hà Nội chạy xe vãi cả linh hồn. Chạy xe máy từ nội thành ra ngoại thành dọc theo cái đường cao tốc đang xây mà hãi với các mẹ qua đường bất chấp, và đách có phân làn. Kiểu chạy mà mấy ông lái xe bảo là “đường này bố tao mua nên tao thích thì tao đi”.
4. Cao tốc, ôi đi cao tốc ngồi cạnh anh lái chiếc Limousine kute hiền nhất hành tinh, anh bảo đang chạy 110 120km/h có một ông/ bà đi ngang qua trước mặt là bình thường. Cao tốc có các bác đứng bên đường vẫy xe khách như đúng rồi. Anh lái xe bảo chúng nó làm luật với nhau hết rồi. Và cao tốc thì không phải làn anh nào anh đó chạy mà là tranh thủ chạy được chỗ nào thì chen vào chỗ đó mà chạy.
5. Công an ngoài này nhiệt tình làm mình cũng rụng tim mất mấy lần. Đi qua tuýt còi, nhìn nhìn như sắp bị tóm đến nơi, ai ngờ anh tuýt còi cho em vượt qua cho dễ. Huhu. làm con nhỏ mất bằng lái 2 năm đi trong sự phập phồng lo lắng.
6. Nói giọng bắc thật nhưng như kiểu mặt mình dán chữ “em người miền Nam” nên cứ bước vào quán là các bác hỏi trong Nam ra à? Đi đâu chơi mấy ngày bla bla.
7. Lần này bị google hại 3 lần, đau nhất là lần ở Trạm Tấu, về nhà nghĩ lại vẫn còn thấy…vui. Để dành khi nào biết chạy xe cào cào quay lại cưỡi trên con đường đó.
8. Nhìn qua nhìn lại, vẫn là nhiều người tốt ở khắp nơi từ anh lái xe tới chú taxi, từ anh cho thuê xe tới bác chủ quán phở, từ vợ chồng chị chủ hotel tới thằng nhóc “bạn của đứa em”, từ bạn mới quen tới “anh Hưng cho mượn tiền. Vẫn là mỗi sáng ngồi dò lịch trình và cảm thấy bản thân thật tài năng 🙂
…to be continue

Posted in Đó đây | Để lại bình luận

7 ngày Tây Bắc – những con đường đã qua


1. Cung đường Hà Nội – Hòa Bình – Mộc Châu 200km: QL 6 đường đẹp và dễ đi, chỉ có điều xe tải chạy đầy đường, lên đèo thì khó mà vượt qua các em ấy. Vì các khúc cua rất nhiều, vượt ẩu là ra đi ngay.
2. Cung đường Mộc Châu – phà Vạn Yên – Bắc Yên 150km: đi theo QL43 từ Mộc Châu đến phà Vạn Yên đường làm đã lâu nên nhiều đoạn ổ gà, ổ voi. Chạy tạm được, không có xe tải lớn, chỉ có xe vừa và nhỏ. Sau khi qua phà Vạn Yên về TT Bắc Yên đường tốt hơn, chạy ven sông Đà xanh ngát, đẹp. Đường chủ yếu là đèo dốc.
3. Cung đường từ TT Bắc Yên vào Tà Xùa, Háng Đồng: 14km thôi nhưng đường siêu xấu. Nhiều đoạn đang được làm lại nhưng đá hộc đá dăm đá tảng các thể loại đá đầy đường. Có đoạn phải để số 1 mới bò lên nổi.
Xứng đáng để vượt qua
4. Đường từ Tà Xùa – Trạm Tấu: Nếu nhìn trên bản đồ sẽ thấy từ Tà Xùa sang Trạm Tấu – Nghĩa Lộ -Yên Bái theo TL 112 gần hơn so với việc quay lại Bắc Yên – Phù Yên (QL37). Bọn mình cũng nghĩ như vậy nên quyết định sáng tạo. Nhưng sau khi phỏng vấn nhanh vài người đi ngược chiều từ Trạm Tấu sang thì “30km đường chỉ vừa lối 1 xe máy đi”, hoàn toàn là đường đất bị sạt lở, dốc càng về phía Trạm Tấu càng cao và liên tục, bên đường không có dân sinh sống Chính xác thì đường này hợp cho các bạn offroad, cào cào chạy chứ còn các bạn xe số thuê yếu xìu thì thôi đừng đùa. Đi được 5km (chỉ có 2 xế chạy chứ 2 con ôm cho đi bộ) bọn mình quyết định quay ra để đi theo con đường quay ngược về Bắc Yên. Mất 4 tiếng cho việc khai phá đường mới bất thành.
Hôm sau đứng ở Thị xã Nghĩa Lộ nhìn thấy cái biển chỉ hướng Trạm Tấu to đùng cảm giác ấm ức lại trào lên.
5. Đường từ Nghĩa Lộ lên Sapa thì nhiều người đi rồi, đường tốt, không có gì đáng phàn nàn. Chỉ có lên đèo Ô Qúy Hồ mùa này thì mù che kín lối, tầm nhìn xa chỉ khoảng 5m, biển động dữ dội. Tất cả xe đều bật đèn mà còn khó nhận ra nhau. Mình nghĩ có áo phản quang và dán phản quang trên xe khi đi đường này cũng tốt.
Sapa với mình chẳng có gì ấn tượng, ngoại trừ đồ ăn ngon vì có bạn dẫn đi ăn. Mọi thứ đều bẩn, mà bẩn là điểm trừ lớn nhất rồi, cái lạnh cũng không bù lại được. Bụi lởn vởn trong sương, khắp nơi đều ồn ào công trình xây dựng. Đường trong thị trấn nhỏ và dốc nhưng xe lớn xe nhỏ đi chen chúc lao như điên.
6. Sapa – TP Hà Giang 230km: Lộ trình ngày này có Trường thổ địa Sapa đưa tới đoạn đầu QL70. Đến Phố Ràng tiếp tục chạy theo QL279 về Việt Quang. QL 279 chia ra 2 đoạn rất mắc cười: địa phận Lào Cai đường bao đẹp. Nhưng khi vừa chạm ranh giới Hà Giang (huyện Quang Bình) thì đường bao gớm, tim gan phèo phổi lộn tùng phèo hết cả lên. 30km qua huyện Quang Bình đường vừa đất đỏ vừa bụi mù mịt vừa xe lu xe ben làm đường be bét.
Ra đến việt Quang thì chỉ việc theo QL2 về Hà Giang đường rộng và dài em cứ bước đi. Đoạn đường này làm siêu tốt luôn, láng o phóng bù lại cho 30km trước đi với tốc độ trâu ngựa ăn cỏ.
7. TP Hà Giang – Đồng Văn: 140km đi hết 10 tiếng. Dĩ nhiên đó là câu chuyện chỉ của riêng bọn mình thôi. TP Hà Giang đến Quản Bạ đường đang làm nên mấy lần phải xếp hàng dài chờ qua đường.
Đã từng đi qua 30km trên QL279 nên thấy đoạn này cũng không còn ngán ngẩm nữa. Đoạn ra khỏi Quản Bạ sang Yên Minh thì đẹp rồi, từ đây trở đi đường hầu như chỗ nào cũng đẹp tha hồ chụp ngàn tấm hình.
ĐỊA CHỈ CÁC HOMESTAY, HOTEL
1. Mộc Châu: Homestay Mộc Châu Mộc – Bản Áng 2 – Đông Sang – Mộc Châu
Price: 65k/ người/đêm (Hôm mình đi có 4 đứa ngủ cả 1 cái nhà sàn, vì ngày trong tuần không có ai)
Anh Hải: 0976 066 867
Khu này ở cuối bản có nguyên 1 khu homestay nhà sàn thoáng mát sạch sẽ, có nhận đặt cơm cho khách, giá 1 bữa tối cho 4 người 360k (1 chai rượu nữa). Buổi tối có ca múa nhạc dân tộc, lửa trại giao lưu của các đoàn khách lớn anh Hải cũng kêu qua chơi chung cho vui.
2. Tà Xùa: Ổ Ngỗng Homestay – Trung tâm xã Tà Xùa
Price: 60k/người/đêm
Anh Dũng: 098 455 1938
Homestay này đắt hơn của nhà đối diện, nhưng rộng hơn, sạch sẽ. Hôm mình ở mọi người rất ý thức, đi nhẹ nói khẽ cười duyên, bạn trực homestay cũng nhiệt tình.

View từ homestay
Cơm đặt nhà kế bên nấu, 1 con gà đồi, lòng gà xào, canh cải: 350k
3. Nghĩa Lộ: Hotel Bảo Long –231 Điện Biên, Tân An, TX Nghĩa Lộ, đối diện Điện máy xanh (nghe đồn dạo này đang hot với vụ bán tivi)
Price: 450k/2 phòng (1 phòng 2 giường đôi, 1 phòng giường đơn)
4. Sapa: Sapa Stunning View 2 – 63 Mường Hoa.
Khách sạn này tạm được thôi chứ không xuất sắc. Mình book trước qua Traveloka giá 490k 2 phòng. Phòng được cái có sưởi điện nên tối rất ấm áp. Còn lại thì đi bộ mất 10ph ra Nhà thờ, gần mấy tòa nhà đang xây nên ban ngày ồn, cách âm không tốt, nói chuyện bình thường cũng bị complain là ồn, cửa sổ bị bịt lại không mở được.
5. TP Hà Giang: Hotel Hương Thảo 2 350 Lý Tự Trọng Trần Phú TP Hà Giang
Price: 200k/phòng (1 giường đôi ở được 3 người)
Anh chị chủ khách sạn này siêu dễ thương. Hotel mới xây, sạch sẽ, có máy sấy tóc ^^. Nhiều khách nước ngoài cũng thuê phòng ở đây. Có cho thuê xe máy (xe số 180k/ngày, xe mới). Cần đặt xe về Hà Nội hay hỏi quán ăn ngon cứ việc hỏi anh chị và yên tâm với câu trả lời. Đối diện hotel là quán phở Chờ có ông bà chủ quán cũng kute phô mai que, vào ăn phở hay đặt nấu cơm ăn sáng đều nhiệt tình, mang ra thêm rau dưa muối, canh sắn nhà nấu, dễ thương lắm.
6. Đồng Văn: Homestay nhà cổ Đồng Văn số 10 Phố cổ Café.
Price: 70k/người
Homestay sạch sẽ, đúng là ngôi nhà xây từ 1925 nên có nét khá cổ, đi bộ xíu là ra khu phố cổ ăn uống chơi bời. Bác chủ homestay cũng hiền lành đáng mến.
Tất cả các homestay ở trên để chắc ăn thì cứ gọi điện đặt trước không cần chuyển khoản gì cả. Còn riêng ở Sapa đi cuối tuần sợ khó tìm phòng nên mình book trước qua Traveloka, có mã giảm giá 20% cũng rất ok. Suốt chuyến đi, mình hài lòng với các nơi đã ở.
7. Thuê xe máy tốt ở Hà Nội: https://www.facebook.com/chothuexemay
119 ngách 37 ngõ 167 Tây Sơn Hà Nội
Price: 150k/1 ngày đêm
Tel 0928290000
Mình cực kì ưng 2 chiếc xe số thuê chỗ anh này (thuê xong vẫn quên không hỏi anh tên gì). Xe chạy tốt, thay ruột 1 lần duy nhất ngay Yên Bái.
Anh chủ nhiệt tình và chu đáo, gửi theo 1 chai nhớt để thay cho 1 chiếc xe, anh bảo chiếc này chạy đến Mù Cang Chải mới đến hạn thay. Điều mình ưng ý nữa là chỉ phải đặt cọc cavet xe của mình và thanh toán full tiền thuê xe. Nói chung thấy anh này uy tín, được nhiều bạn đánh giá tốt, và bản thân mình cũng thấy vậy. Nhiều chỗ cho thuê 180k/ ngày và cọc 2tr/xe cơ.
8. Xe khách giường nằm Hà Giang – bx Nước Ngầm: xe Quang Nghị
Price: 200k/người
Price gửi xe máy: 300k/xe
9. Xe chất lượng cao Ninh Bình – Hà Nội: Nếu muốn đi Tràng An, Bái Đính trong ngày thì chắc chắn sẽ chọn xe X.E Việt Nam. Xe Limousine đời mới 12 chỗ chạy cao tốc êm ru, đưa đến tận cổng Tràng An luôn
Tel: 19001731
Price: 150k/ người

Bên cạnh anh lái xe kute phô mai que
(Huyền Trần xinh đẹp biên soạn)
Posted in Đó đây | Tagged , , , , , , , , , , , | Để lại bình luận

Nhớ Tây Bắc ngày cuối năm


20161205_151910

Sáng nay, mình sẽ viện cớ Đức chiếm mất máy server của mình dành coi phim để ngồi viết cho Tây Bắc của mình. Tây Bắc của những viển vông và liều lĩnh  thời trẻ.

Mãi đến khi gần đi thì bố mẹ mới biết mình đặt vé đi từ cả nửa năm trước. Như thường lệ, mình sẽ luôn thông báo với mẹ mình sắp đi đâu, làm gì, để mẹ yên tâm. Như thường lệ, mẹ bảo đi nốt lần này rồi ở nhà nhé, ở nhà mới có người yêu. Mẹ đơn giản lắm. Bố thì bảo sao con không đặt vé  bay lên thẳng Điện Biên luôn, rồi đi từ đó. Mình lúc đó mới ngu ngơ biết Điện Biên có sân bay^^.

Hôm nay Sài Gòn rộng ra được một chút, hình như mọi người đã về quê ăn tết dương, hay đi chơi xa. Anh bạn cùng chuyến đi Tà Năng post hình đi Đồng Văn làm mình thấy nhớ kinh khủng cảm giác 7 ngày chạy xe liên tục trên những con đường phía Bắc.

Tây Bắc với mình như một nỗi nhớ một người dưng chưa một lần gặp mặt, từ những ngày học cấp 3 viết hàng trăm bài văn tản mạn về sông Đà, về những Mai Châu, Pha Luông trong Tây Tiến, những Hồng Ngài trong Vợ chồng A Phủ. Mà nỗi nhớ người dưng khi nào cũng vậy, vừa vui mà cũng vừa thoáng chút gì ngậm ngùi, mất mát. Như chính cảm giác của mình những ngày thật sự chạm vào mây trời, núi non Tây Bắc, thoáng vui rồi lại thoáng buồn.

20161203_091923

Ở đèo Khau Phạ mùa lúa gặt hết có một nét đẹp riêng

Nhưng Tây Bắc không làm mình thất vọng bởi một Sapa đã không còn “lặng lẽ” như trong văn chương của Nguyễn Thành Long năm nào, có anh chàng kĩ sư trồng rau trên trạm khí tượng, không ầm ĩ với những cung đường chen chúc bóng dáng khách du lịch, cũng không làm mình bất ngờ với những ruộng hoa tam giác mạch thu tiền chụp hình. Tây Bắc ở đó, như một miền đất mà những cung đường chỉ có một mình mình, thích dừng đâu thì dừng, thích nhìn gì thì nhìn, tha hồ tận hưởng. Và mình thì tin chắc không ai lấp hết đá núi hay che hết mây trời, mấy con đèo hay con dốc vòng vèo chắc cũng không thẳng tắp lại như dưới miền xuôi, chỉ sợ rồi mùa đông sẽ không còn lạnh, không được co ro chạy xe nhưng mặt thì vẫn chường ra cho gió táp vào lạnh thấu tim gan.

Vốn cũng đắn đo suy nghĩ nên thuê xe từ Hà Nội hay đến tỉnh nào thuê một chiếc xe chạy chơi rồi lên xe khách đi tiếp. Nhưng rồi cuối cùng vẫn chọn tự mình lái chiếc xe máy 7 ngày đi hết những con đèo, những con dốc, đi hết những ngày đông rét mướt của vùng cao.

Mình say sưa vẻ đẹp của Mộc Châu lúc chiều tà, ngang qua những bản làng nhỏ nằm ngay bên quốc lộ nhưng bình yên, mình thích đi men theo sông Đà nhìn dòng chảy lặng lẽ đó và tin rằng mình đi đúng đường. Tà Xùa đền đáp công sức đi xe của mình bằng một sáng đầy mây và nắng đẹp như tranh. Còn Hà Giang, vùng đất địa đầu tổ quốc ấy có lẽ sẽ còn khiến mình trở đi trở lại nhiều lần, như một người tình ngàn năm đứng đợi, như một nỗi niềm hoài cổ khó dứt.

20161205_113807

Tam giác mạch ở Hà Giang

Mình không biết vì sao lần này mình không thể viết nhật kí hành trình, có lẽ là lần đầu tiên mình không viết gì, mà chỉ kể những câu chuyện nhỏ, không phải vì lười. Mình nghĩ mình sẽ không quên gì ở Tây Bắc, nên sẽ không viết lại gì. Nỗi nhớ cứ để ở đó, lâu lâu ngồi dở ra đong đếm lại, xem đã vơi đi chưa. Ở đó bọn mình đã cùng nhau uống bia lạnh ăn mực nướng nói chuyện tới khuya, đã trở thành những vị khách lầy lội nhất một quán ăn khi uống tới khi không còn một ai trong quán, đã uống và cười thật to như quen nhau từ muôn kiếp trước. Mình đã ghi vào đầu thật nhiều hình ảnh của những địa danh vội vàng trôi qua dưới vòng bánh xe mà không kịp dừng lại, những Tú Lệ, Mù Cang Chải, Sủng Là, Yên Minh, Phó Bảng…

20161206_090824

Mấy bạn mới quen, ở cùng 1 homestay, nhậu cùng 1 bữa

 

Những sáng này, mình muốn trở lại Tây Bắc, sáng sớm mặc cái áo khoác dày, buộc chặt ba lô phía sau yên xe, và lại hăm hở lên đường.

(*Hà Giang ở Đông Bắc, nhưng chẳng biết đặt tên sao cho 1 mình em ấy)

Posted in Đó đây | Tagged , , , , , | 1 Phản hồi