Tây Bắc: đi xong về lấy chồng (Phần 3)


Bia bọt với mực nướng và trâu nướng của ông anh Gia Lai chạy chiếc xe moto kool ngầu tới 11h thì chia tay nhau đi ngủ thật sự. Trời mưa phùn, mấy ông anh với 2 bạn Hà Nội bảo trời thế này khả năng cao là sáng không có mây, do mây không tràn về ban đêm được, sáng ra sẽ không có. Nghe thấy cũng hợp lý, nên thôi cứ đi ngủ cái đã. Mấy ông bảo 4h dậy nghen, vâng vâng. Lăn ra ngủ tới tận 4h30, mấy ông vẫn đang lục đục chuẩn bị dưới nhà. Mới bảo thôi mấy anh chạy trước đi, tụi em chuẩn bị lâu lắm, có gì chạy theo sau.
Mà thật ra có biết đường đâu, cứ chạy theo linh tính thôi, chạy tới chỗ nào “đông người và nhiều rác” thì dừng lại. Vòng vèo mười mấy km đường đèo sạt lở trong ánh đèn xe le lói. Nguyên một tốp ở hostel đối diện xuất phát sau nhưng không vượt lên, cứ để mình dẫn đường vì nghĩ mình biết đường. Vừa đi vừa căng mắt ra để chỉ cho Ngân mây đang vờn trong thung lũng.
Lúc này trời chưa sáng hẳn đây
[IMG]20161202_060513 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]20161202_061245 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Sáng đó là thứ 6 nên không có 500 anh em, mảnh đất nhỏ nhỏ ngắm mây chắc khoảng 30 người, ai cũng sẵn sàng điện thoại, máy ảnh, chân máy chờ mây, chờ nắng. Lúc mình dừng xe chắc được 1 nhúm mây bé tẹo, mỏng dính bao phủ thung lũng. Chẳng có dự đoán gì, thôi cứ chụp vài chục hình đã rồi ngồi chờ. Bông được anh Gia Lai nhờ chụp hình với người yêu bằng SS S7, trái tim Bông nát tan trăm nghìn mảnh. Mặt trời lên thì mây ở đâu lũ lượt tràn về, trắng cả thung lũng. Ai cũng bất ngờ và tranh thủ ghi lại những bức ảnh ấn tượng nhất, cảnh tượng chỉ có thể nói là ở “thiên đường”.
[IMG]20161202_063018 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]20161202_063018 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Chẳng ai ồn ào gì cả, cứ lặng lẽ chụp hình, lặng lẽ ngắm nhìn thôi

[IMG]20161202_063227 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]20161202_063834 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]20161202_064145 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Sống Khủng long trong truyền thuyết của các bạn đây, nhìn bên ngoài không nguy hiểm như trong mấy clip xem trước đó, nhưng mà chạy bộ trên này cũng hay
[IMG]20161202_062943 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
“Mây che trên đầu và nắng trên vai
Đôi chân ta đi sông còn ở lại
Con tim yêu thương vô tình chợt gọi
Lại thấy trong ta hiện bóng con người”
Lúc đứng ở đây không có hiện lên mấy câu hát này trong đầu, nhưng khi về nhà mở ảnh ra xem thì nghĩ ngay đến Một cõi đi về của Trịnh Công Sơn. Mấy đứa mình lúc ngồi ở mỏm đá duỗi chân nhìn thung lũng khói sương vảng vất, lúc chạy tung tăng trên sống khủng long nghe mấy bài nhạc giai điệu tây ta pha tạp.
Đường xuống sống khủng long như lối xuống thiên đường
[IMG]20161202_065548 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]20161202_073341 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]20161202_073045 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Mấy ông anh Vũng Tàu chắc vui lắm nhưng vẫn quyết định ở lại thêm để săn tiếp. Ai ngờ sáng hôm sau khi bọn mình ở Yên Bái nhận được tin nhắn “chẳng thấy cọng mây nào”. Thế mới biết mây trời, hoa cỏ hay những người bạn dọc đường phải có may mắn và duyên mới gặp được.
2 đứa mình ngồi nghe nhạc ở sống khủng long, nghe “Điều buồn tênh” của Quang Vinh “Ngồi xuống đây, nhìn mây bay. Ngồi xuống đây vọc lá trên tay. Ngày ấu thơ, từng hay mơ đâu có ngờ mọi điều sẽ tan vỡ”

[IMG]20161202_062943 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Sống khủng long, ảnh của bạn nam chung nhóm chụp
[IMG]

Từ Tà Xùa mình mở bản đồ lên xem chơi (ước chi lúc đó đừng mở lên), thì thấy một con đường là DT112 sang hướng Nghĩa Lộ có vẻ ngắn hơn. Thế là rủ rê các anh em hay là mình đi thử con đường này. Mị trước giờ đi đâu hay thích đi một đường, về một đường, nên cũng hào hứng lắm.
[IMG]8 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Bọn mình đi vào Háng Đồng, con đường vẫn đẹp xinh quanh co, có mây nữa thì chắc đẹp lắm

[IMG]IMG_8287 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]20161202_105832 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Mấy em nhỏ với các chị ngồi cho con bú, ngồi khâu váy áo là hình ảnh dễ dàng bắt gặp. Bọn trẻ con miền núi thích nắng ấm, thích nghịch đất, thích trèo cây, giống bọn mị hồi nhỏ ghê

[IMG]IMG_8331 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]IMG_8301 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Đi khoảng gần 30km thì bọn mình đến ngã 3 này, một hướng vào Hang Chú, một hướng đi sang Trạm Tấu – Yên Bái. Từ Trạm Tấu sẽ dẫn sang Nghĩa Lộ
[IMG]20161202_124136 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Nhưng mà, đến đây mới thật sự là ngu người. Cọn đường nhựa hoàn toàn biến mất, thay vào đó là lởm chởm đá cuội đá hộc và con đường dốc liên tục. Mị chặn được 2 bác đi ngược chiều hỏi bác ơi đường này sang Yên Bái được không, bác gật đầu chắc nịch bảo được. Mình hỏi bác đường xấu thế này còn nhiều không, bác bảo đi tí là hết. Cũng hoang mang lắm, nhưng thôi cứ thử vậy

[IMG]20161202_122715 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Đi được mấy trăm mét thì 2 bánh bèo Ngân Thị và Hoa thị phải xuống đi bộ cho 2 xế tự bươn chải trên con đường màu xanh

[IMG]20161202_114506 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Nhìn con đường không bóng người, thấy hơi lo lo, vì xe này thuê cũng khá yếu, thêm nữa là xăng cũng chỉ còn 1/3 bình, quan trọng là lương thực hôm nay chỉ có bịch táo mua được ở Tà Xùa tối qua. Càng đi càng thấy dốc lên
[IMG]20161202_114504 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

3G lúc này đã chính thức tèo. Trong kí ức của mị, Trạm Tấu là nơi thường được thời sự VTV nhắc đến vì phá rừng với cả đường thấy ghê. Nói gì thì nói, Yên Bái đến bây giờ vẫn là điểm nóng phá rừng mà, nhỡ gặp lâm tặc nó tưởng mình nhà báo phóng viên gì khổ thặc.
Đoạn này đẹp nhất xóm
[IMG]15252674_1574267639256722_6622376322711335737_o by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Đi được khoảng 5km với khoảng thời gian 1 tiếng, vì có 2 thị đi bộ nữa mà. 2 bọn mình phải cưỡi cái xe cũng không zui, vì nó xóc như ngồi xe ngựa, lại cỏn mấy đoạn đi sát mép vực, đường thì đá cục cục lởm chởm gồng đau hết tay,vừa thấy thương thân mình, vừa thương cái xe tàn. Lúc này quyết định dừng lại, uống miếng nước, ăn miếng táo, chờ coi có ai đi ngược từ Trạm Tấu qua sẽ hỏi thăm tình hình đường xá.

May quá, gặm xong quả táo thì có 1 anh lái chiếc min khờ đi đến, bọn mị vẫy anh. Nói thật là anh này nhìn ngầu ngầu, lạnh lùng boy lắm nhưng thôi có mỗi mình anh ý thì hỏi ảnh chứ ai.
“Anh ơi anh đi từ Trạm Tấu sang ạ?”
” Đúng rồi”
“Còn xa không anh”
“Khoảng 30km nữa”
” Anh đi mấy tiếng ạ”
“Nửa tiếng thôi” (Thầm nghĩ cái xe ngon lành của anh đi nửa tiếng, còn mềnh chắc 1.5 tiếng, huhu)
“Đường còn khó như vậy không anh”
“Đi vào kia dốc hơn nữa”
Nhiêu đó thông tin đã đủ cho bịn mị ra quyết định nên cảm ơn anh rồi tiếp tục gặm táo. “Không sáng tạo khi đi xa” – đây chính là bài học lớn cho mị mà. Thế là vòng xe trở ra trên chính con đường đau khổ nãy giờ dốc hết sức vượt qua. 2 mị kia lột hết áo khoác áo lạnh thong thả đi bộ ra, còn 2 thằng xế lại lồng xe bơi ra. Mất 2 tiếng đi thăm đường và quay trở lại điểm xuất phát để đi Nghĩa Lộ khi trời đã quá trưa. Thật là một buổi sáng đau lòng.

Vâng, như phía trên đã trình bày, sau khi ra lại Tà Xùa thì bọn em cũng trở lại TT Bắc Yên lúc 2h trưa. Đói qua tấp vào quán cơm gọi 4 đĩa cơm rang dưa bò. Mấy ngày đi ngoài này bị nghiện bánh cuốn với cả cơm rang các bác ạ, đi quán nào có món này cũng ăn không chán. Anh chủ quán này tuy là đã hết giờ bán cơm và ở nhà có 1 mình nhưng thấy 4 bọn mình kiểu như sắp chết đến nơi mà “thấy chết không cứu” cũng tội nên bảo vào nhà chơi đi anh đi nấu cơm rồi rang cơm.
[IMG]20161202_151907 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Ngồi chơi nửa tiếng thì có cơm ăn. Ăn xong kiểu như bị thức ăn che mờ lí trí thay nên mở bản đồ ra xem kiểu gì bọn mình lại đi lạc lần nữa.
Lạc tí nữa thì quay về Sơn La, cho đến khi qua cây cầu này mình sinh nghi bèn dừng lại bảo ê đẹp quá chụp hình bọn bây ơi.
[IMG]20161202_160637 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]20161202_160645 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Chúng nó hồn nhiên chụp hình còn mình chặn mấy bác đi ngược đường hỏi đường nào đi Yên Bái, báo không biết đường, chỉ bảo là đường này đi Sơn La. Thế là tạch cmnr. Chờ bọn chúng chụp chọt chán chê thì bảo, đậu phộng đường rồi, quay lại thôi anh em ey. Trên đường còn có biển chỉ đường đi Hồng Ngài, nếu mà không vội chắc cũng đi theo, đi thăm nhà Mị và A Phủ )

Mình phải hỏi thêm vài bác nữa ven đường các bác ấy chỉ đi về Phù Yên rồi rẽ trái để đi Nghĩa Lộ chứ đừng đi về phà Vạn Yên nữa. Lúc này đã 5h chiều “Bóng tà như giục cơn buồn, Khách đà lên ngựa người còn ghé theo”.

[IMG]IMG_8424 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Kiểu như mỗi lần đi xa, vào lúc chiều tà, đều luôn buồn man mác. Ngang qua những làng mạc, phố thị, đã hết ồn ào huyên náo ai cũng trở về nhà, lên đẻn, ăn cơm. Còn bọn mình cứ như kiểu mấy đứa trẻ lang thang, cũng chẳng biết sẽ dừng chân ở đâu tối nay. Chỉ biết sẽ phải chạy rất xa nữa để kịp lịch trình đã lỡ dở vì lạc trôi theo Sơn Tùng.
Mà nói không phải thông minh đâu, Yên Bái là nơi duy nhất mình không book phòng trước, chẳng hiểu vì sao. Lúc đầu cứ nghĩ sẽ chạy đến Mù Cang Chải rất sớm, tìm cái homestay nào đấy trong bản xa cho vui. May mà không đặt. Nên thôi trễ rồi cho trễ luôn, vẫn chạy châm chậm, vì mắt đứa nào cũng cận lòi ra.
Đường đi không xấu, qua cái đèo Lũng Lô như các bác phía trên nói thì bọn mình đã chả nhìn thấy gì, cũng chẳng biết đang que đèo gì. Chỉ biết rằng rất vắng, vắng đến mức để đầu óc mình nghĩ ra đủ thứ kịch bản, nào là cướp nào là giang hồ xin tiền nào là ma… Mình chạy trước, cứ căng mắt ra nhìn xem có gì đó “xẹt qua xẹt lại” như tưởng tượng không, mà không có.

May ghê, đi một lúc thì gặp đúng một bác chở lợn vượt qua, từ đấy cứ phóng theo bác vèo vèo. Mà bác đi nhanh khiếp lắm, chắc dân bản địa, bám theo muốn xỉu. Ngân thị bảo “Chắc bác đi mua lợn cho vợ, chạy nhanh về không bị chửi”. Ờ, chắc vậy.

Đến được TX Nghĩa Lộ lúc 8h tối, bọn mình chạy thẳng vào phía trong trung tâm thị xã, thuê 2 phòng khách sạn của Bảo Long 231 Điện Biên, Tân An, TX Nghĩa Lộ, đối diện Điện máy xanh (dạo này đang hot với vụ bán tivi). Khách sạn này được bọn mình chấm điểm cho còn cao hơn cái Hotel ở Sapa (mai kể chuyện Sapa sau). Tẳm rửa xinh đẹp xong kéo nhau đi ăn đồ nướng ngon quên sầu, quên hết 1 ngày lạc trôi hôm nay.
Thì cũng phải quên đi chứ mai lại là 1 ngày mới, 1 hành trình mới đến với Sapa mà đứa nào cũng mong đợi từ lâu. Nhưng mà đến đây thì có 1 chuyện không vui. Đấy chính là lí do mà đầu topic mình có nói là sao ít thấy mọi người review vấn đề này, có thể là nó không quan trọng trong hành trình, nhưng với mình, chuyện các thành viên là điều đáng nói. Vì đi không chỉ để ngắm cảnh, biết thêm này kia mà còn để chia sẻ cùng nhau. Nếu không thể hợp nhau, thì thôi không thể chung đường. Hoa Thị tối đó đi ăn về xong mới nói với mình và Ngân Thị rằng thì là, mị ấy không thích tính cách của bạn nam đi chung xe (bạn nam đó nhỏ tuổi hơn bọn mình, quen với mình chứ không quen hai người kia). Mình bảo thế giờ mị tính sao, chuyện đó ai mà lường được, giờ ta cũng chẳng biết phải làm sao. Cuối cùng sau một hồi bán than kể khổ mị ấy nghĩ ra kế sách: sẽ đi xe khách lên Sapa đợi anh em, lên đó rồi tính tiếp. Mình bảo vậy cũng được. Chúng ta đi cùng nhau, sao cũng được, vui là được, cảm xúc của ai người đó phải tự giữ, bạn vui bạn buồn mình không thể giúp bạn bớt vui hay buồn thêm.

Tây Bắc: Đi xong về lấy chồng (Phần 2)

Tây Bắc: Đi xong về lấy chồng (Phần 1)

Đăng tải tại Đó đây | Thẻ , , , , , , , , , , , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Giải mã sức hút Phim truyền hình 2017


Khoảng thời gian từ cuối năm 2015 đến 2017 là khoảng thời gian các bộ phim Việt điện ảnh lẫn truyền hình được lòng khán giả hơn bao giờ hết. Riêng trong lĩnh vực truyền hình, chưa bao giờ khán giả lại mong chờ đến giờ chiếu một tập phim Việt Nam mới như những bộ phim Hàn Quốc.

Đã không biết bao lâu tôi mới đón chờ phim Việt Nam kể từ sau những “Phía trước là bầu trời”, “Những ngọn nến trong đêm”… như bây giờ. Trong khi đó bản chất công việc cũng là ngày ngày coi phim Việt Nam. Lúc mới đi làm không hề nghĩ công việc của mình gắn liền với Phim Việt như hiện tại. Phim Việt đang lấy lại tình yêu và niềm tin trong lòng khán giả, không chỉ là những người “phụ nữ nội trợ” – target khán giả chính từ trước đến nay của nhiều kênh truyền hình mà cả những người trẻ, nhưng cô nàng mê phim Hàn một thời như tôi, hay những anh chàng trước giờ quen xem phim siêu anh hùng như em trai tôi hoặc mấy chú bảo vệ già ở cái chung cư quen coi WWA. Điều gì cũng có nguyên nhân, chứ không phải tự nhiên mà được như thế. Tất nhiên rồi.

Kịch bản đánh trúng vào đời sống hiện đại

Tôi có một công việc nhỏ trong ngày đó là đọc kịch bản, từ đề cương đến kịch bản chi tiết của các bộ phim Việt. Đương nhiên khán giả không quan tâm đến kịch bản bộ phim là gì, nhưng những diễn biến phim cũng có thể hiểu là chuyển từ kịch bản mà ra. Một bộ phim được đánh giá là hay trước tiên cần một cái kịch bản đủ lôi cuốn con biên tập như tôi khi đọc. Hài phải ra hài, mà bi phải ra bi.

Đã rất lâu rồi không có một bộ phim nói về tuổi trẻ đáng xem như Zippo mù tạt và em. Khán giả của bộ phim đương nhiên là những người trẻ. Mà để một người trẻ bây giờ chịu ngồi ở nhà mở tivi xem cho hết một bộ phim nó cũng khó như việc bảo họ đừng dùng facebook trong một tháng. Vậy mà tôi và bạn bè đã đón xem từng tập của bộ phim này dù cái lịch phát sóng rất là trời ơi kiểu phim Hàn Quốc: mỗi tuần chiếu 2 tập. Tôi xem ròng rã mấy tháng mới hết bộ phim, không bỏ tập nào, không tua phút nào. Bởi đó là bộ phim nói đúng về tình yêu và hoài bão của tuổi trẻ: mỗi người có một nhóm bạn thân, một tình yêu ngọt ngào tuổi hoa niên, và đều có những lý tưởng để theo đuổi.

Khán giả nhìn thấy hình ảnh của bản thân, thấy gần gũi với câu chuyện phim, thấy chân thực với cảm xúc của nhân vật. Đó cũng là cách mà bộ phim đình đám thời gian gần đây sử dụng: Sống chung với mẹ chồng. Thậm chí Sống chung với mẹ chồng còn bị đánh giá là một bộ phim có kịch bản dễ đoán, được chuyển thể từ một quyển truyện. Mô tuýp quen thuộc nàng dâu mẹ chồng bị không ít ý kiến đánh giá là nhàm chán nhưng khán giả vẫn xem rất nhiều từ khi trailer mới ra. Vì sao? Vì có đến quá nửa số các chị, các mẹ, các bạn của bạn, tức quá nửa phụ nữ Việt Nam từng đi làm dâu, từng không ít thì nhiều trải qua một hay rất nhiều tình huống như cô Vân (Bảo Thanh) trong phim. Mỗi tập phim đều có vô số comment trái chiều đưa ra về nàng dâu, về mẹ chồng, nhưng khán giả vẫn xem phim bởi vì cuộc sống hiện đại vẫn xảy ra những câu chuyện như thế: Những nàng dâu có công việc, có vị trí xã hội, có chính kiến chứ không ngậm bồ hòn làm ngọt sẽ sống chung với những mẹ chồng ra sao?

Diễn viên: trẻ đẹp không thua Hàn Quốc

Quay ngược lại những bộ phim thần tượng Đài Loan, phim Hàn Quốc, phim ngôn tình Trung Quốc kinh điển thì công thức chính vẫn là: kịch bản + diễn viên đẹp. Phim nào có diễn viên xấu thì cứ xem như xác định bị một nửa khán giả quay lưng.

Điều này, giờ đây cũng không ngoại lệ với phim Việt. Những bộ phim như Zippo mù tạt và em có hẳn 2 dàn diễn viên cho 2 khoảng thời gian trong phim mà dàn nào cũng được fan đánh giá là xuất sắc. Từ Nhã Phương, Phạm Anh Tuấn cho đến những cái tên quen thuộc Lã Thanh Huyền, Mạnh Trường, Hồng Đăng. Phải cảm ơn sự xuất sắc của các đạo diễn đã đo ni đóng giày cho diễn viên những vai diễn vô cùng phù hợp. Phải là một Hồng Đăng với ánh mắt hút hồn và những câu thoại bá đạo mới đủ sức tạo hình một nhân vật Huy vừa ngầu vừa thâm trầm năm 30 tuổi, phải là một Phạm Anh Tuấn ngổ ngáo mới lột tả hết sự bất cần, ngông nghênh của Huy tuổi 20.

Nhiều bộ phim dài vài chục tập quy tụ cả một dàn diễn viên đông đảo là chuyện bình thường. Bộ phim Mẹ hổ dạy con dâu (SCTV14 20:45) kể về gia đình của 4 bà mẹ hổ có 4 anh con trai và 4 nàng dâu. Thành ra quy tụ dàn nam thanh nữ tú vô cùng đông đảo: Hà Kim, Quốc Huy, Quang Thái, Bạch Công Khanh, Bích Trâm, Puka, Thủy Phạm… cùng những tên tuổi lớn của phim truyện: Khánh Huyền, Huỳnh Trang Nhi, Tuyết Thu, Hoài An…Đây có lẽ là một bộ phim mà hầu như tất cả các diễn viên đều có tần suất lên hình tương đương nhau, khó xác định diễn viên chính và thứ chính.

Bối cảnh phim: không gì bằng chân thật

Mặc dù kĩ xảo và công nghệ làm phim cho phép giả cảnh ngày – đêm, bối cảnh giả nhưng không thể nào qua mặt khán giả. Nhìn một cảnh trong nhà hàng dù sang trọng bậc nhất Việt Nam khán giả cũng nhận ra nó không phải là cảnh ở Mỹ như bộ phim đang nói tới. Đương nhiên thì kinh phí mới là yếu tố quyết định để bộ phim đó được thực hiện ở mức độ thật đến thế nào, nhưng ở đây, điều tôi muốn nói tới là hiệu quả của bối cảnh.

Không nhiều bộ phim truyền hình có bối cảnh ở nước ngoài đầu tư quay cảnh thật. Mẹ hổ dạy con dâu là một trong số đó, và hiệu quả đương nhiên khác hẳn. Cảnh quay ở Singapore từ khi hé lộ đã khiến khán giả chao đảo. Đạo diễn Nhâm Minh Hiền ban đầu còn có ý định thực hiện cảnh quay này ở Mỹ – vốn là bối cảnh được nhắc đến trong kịch bản. Nhưng sau đó, anh quyết định thực hiện ở Singapore với các địa danh nổi tiếng: khu vui chơi giải trí Universal, Quảng Trường Sư Tử Phun Nước Merlion Park, Vịnh Marina, Gardens by the Bay…

Rất nhiều bộ phim truyền hình khác có bối cảnh đẹp và lạ như: bối cảnh cao nguyên đá Hà Giang trong phim Lặng yên dưới vực sâu, bối cảnh phố cổ Hội An lung linh, thành phố Đà Nẵng bình yên trong Zippo mù tạt và em

Lang-yen-duoi-vuc-sauDSC0973

Một cảnh quay trong phim Lặng yên dưới vực sâu

Khán giả bây giờ không coi phim để giết thời gian, không rảnh rỗi ngồi cả tiếng xem một bộ phim không có sức hút. Với nhiều đạo diễn khó tính và kĩ tính thì việc lựa chọn bối cảnh rất quan trọng, nó quyết định lớn đến thành công của bộ phim. Khi quá quen thuộc với những ngôi nhà, biệt thự, nhà hàng ở thành phố thì việc khai thác những kịch bản có bối cảnh lạ vừa là thách thức vừa là niềm vui của người làm phim. Nó cũng làm khán giả cảm thấy lạ lẫm và thích thú hơn khi xem phim.

PR như không PR

Đây chắc chắn là điều mơ ước của nhiều người làm PR cho phim truyền hình. Bộ phim được các nhà sản xuất bán phim cho các đài truyền hình để phát sóng. Công tác PR được thực hiện song song giữa 2 bên. Nhưng việc này cũng hên xui, vì cũng tùy vào kinh phí từng thời điểm. Nhà sản xuất làm xong bộ phim phát sóng xong coi rating thế nào mới có tiền trả cho diễn viên chứ đừng nói trích tiền để PR trên báo chí. Lúc này thì facebook và sức sáng tạo phát huy hiệu quả. Người phán xử có thể nói là một trường hợp điển hình của kiểu “PR như không PR”. Từ những câu quotes chất lừ của Phan Quân huyền thoại được giới trẻ thi nhau share chóng mặt, đến những câu thoại kiểu “ngô nghê” chọc cười của Phan Hải, hay những câu thoại chế từ phim cho mùa nóng ở Hà Nội “Điều hòa là thứ tồn tại duy nhất, còn những thứ khác, có hay không không quan trọng” (câu thoại gốc trong phim của Phan Quân là “Gia đình là thứ duy nhất tồn tại, còn những thứ khác có hay không không quan trọng”).

Nhiều bộ phim khác lại có hẳn một bộ sưu tập nhạc phim để PR, theo mô tuýp của nhiều phim Hàn. Mà như một câu thần thú: nếu phim hay chắc chắn nhạc phim hay. Chỉ một MV được cắt khéo léo cho các ca khúc nhạc phim nhiều khi cũng đủ làm khán giả chao đảo. Lặng yên dưới vực sâu hay Zippo mù tạt và em, Tình là dây oan, Chạm vào danh vọng, Mai anh đào, Sống chung với mẹ chồng, Người đứng trong gió, Hôn nhân trong ngõ hẹp… đều là những bộ phim có nhạc phim hay.

List nhạc phim việt hay

 

 

 

Đăng tải tại Nghề, Phim | Thẻ , , , , , , , , , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ngắm hoàng hôn trên Red mountain


 

Những du khách tìm đến vùng hồ Inle của Myanmar, sau khi đã mải miết lướt đi trên mặt hồ rộng và thỏa sức khám phá những làng nghề truyền thống, thường sẽ chọn cho mình một buổi chiều thong dong khám phá Inle ở một góc nhìn khác.

Chúng tôi mỗi người chọn một chiếc xe đạp rồi thong thả đạp về hướng Red mountain – ngọn núi đỏ có trên bản đồ – nơi nổi tiếng được biết đến với những vườn nho và rượu vang của đất nước Myanmar.

20170502_163634

Bất cứ ai ở đất nước Myanmar khi biết điểm đến của chúng tôi là Inle cũng đều nở nụ cười và thốt lên 2 chữ “tuyệt vời”. Tháng 4, khi nền nhiệt độ trung bình của đất nước này lên tới 40 độ C thì Inle cao nhất cũng chỉ 30 độ, buổi sáng sớm nhiệt độ xuống thấp chỉ còn 16 độ. Cũng chính bởi đặc điểm khí hậu này mà nơi đây lý tưởng cho những cây nho sinh trưởng, tạo nên một điểm nhấn thú vị cho du khách khi đến với Inle.

Gần 30 phút đạp xe dưới cái nắng nhẹ buổi chiều, chúng tôi đến được Red mountain. Trước mắt chúng tôi là những luống nho nối tiếp nhau một màu xanh ngắt do đã qua mùa thu hoạch (mùa thu hoạch nho từ tháng 2 đến tháng 3). Đặc biệt, chúng là loại giống nho nhập khẩu từ Pháp, Tây Ban Nha, loại nho trồng theo kiểu thân leo thẳng chứ không leo giàn cao như ở vùng Ninh Thuận Việt Nam.

Hinh 10_Đồi nho

2017_05_02_IMG_6533

Chúng tôi gọi cho mình một cốc vang Rose và cùng những vị khách đến từ khắp nơi trên thế giới ngồi chuyện trò trong khoảnh khắc cuối ngày.

Hinh 13_Một nhóm bạn cùng uống rượu vang và trò chuyện ở Red Mountain

Vị vang nhẹ và hơi chát nơi đầu lưỡi, nuốt xuống rồi lại nghe vị ngọt thanh dễ dàng làm người ta ngây ngất và quên ngay cái nóng đầu hè nơi xứ người, quên cả một quãng đường xa đã lặn lội đến đây. Thảo nào anh bạn tôi ở Việt Nam cứ nhắn tin bảo bằng giá nào cũng phải đạp xe lên Red mountain gọi một ly vang nhấm nháp và ngồi chờ cho đến khi hoàng hôn tắt hẳn.

Hinh 12_Ngồi chờ mặt trời lặn ở Red mountain

2017_05_02_IMG_6614

Tôi chọn cho mình một vị trí ngồi cao hơn và quan sát những vị khách ngồi trước, có những nhóm khách toàn người già, có những nhóm bạn trẻ, có chàng trai chỉ ngồi một mình suốt buổi chiều, có đôi bạn hình như chỉ mới quen nhau nhưng chuyện trò không ngớt, có cô bạn chỉ lặng lẽ tìm góc chụp hình…

20170502_175606

20170502_173045

Hinh 14_Phía xa xa, mặt trời đã khuất hẳn chỉ còn những vệt ửng hồng

Suốt cả hành trình dài ở Burma, đã ngắm biết bao lần hoàng hôn rồi bình minh ở nhiều nơi, chợt nhận ra, nếu có một người tin yêu để sẻ chia những khoảnh khắc đó, vẫn là tuyệt vời nhất.

Chiều ở Red mountain không có wifi, tôi thầm ước có thêm một bản nhạc nhẹ nhàng như bao quán xá khác. Nhưng có lẽ chủ nhân của Red mountain muốn mỗi người khi đến đây sẽ bỏ điện thoại xuống, bỏ hết mọi muộn phiền, cùng nhau ngồi xuống chuyện trò, lắng nghe nhau, cùng nhau cạn ly rượu vang, cùng nhau lặng im ngắm nhìn một vùng trời đỏ rực khi hoàng hôn buông.

2017_05_02_IMG_6430

Mặt trời tắt hẳn, chúng tôi quay về khách sạn, hát cùng nhau rất nhiều bài hát không thuộc trọn vẹn của Lê Cát Trọng Lý, của Nguyên Hà. Lúc đó, tưởng mình có thể đạp xe và hát mãi những tình khúc tháng 5.

Thế rồi, chắc chắn khi rời Myanmar, đâu đó trong mỗi người ngoài những kí ức về những đền đài cổ xưa, sẽ là một buổi chiều vàng nắng trên đồi nho, và những khoảnh khắc bình yên đến lạ thường.

Đăng tải tại Đó đây | Thẻ , , , , , , , , | %(count) bình luận

Khi còn trẻ người ta không thể cùng lúc có tình yêu và sự nghiệp


– Bao giờ Rain qua thế? – Cô hỏi Alex

– 2 tuần nữa, lần này qua hẳn nửa tháng, chắc về rồi người ta cho nghỉ việc luôn, haha

– Sướng thế, 2 bọn mày tha hồ chu du khắp nơi. Năm nay tính đi nước nào?

– Đà Lạt

– Đà Lạt á? Cô ngưng khuấy li café, ngẩn người ra

– Ừ, lão bảo thích Đà Lạt lâu rồi, nên muốn đến đó nghỉ dưỡng, thuê khách sạn rồi chơi quanh quẩn. Thấy sao baby?

– Đừng gọi tao baby, đã nói bao nhiêu lần rồi?

– Sorry sorry baby, à không, sorry bạn hiền

– Tại sao hai người không thuê một căn nhà homestay nguyên căn, nhà gỗ trên ngoại ô Đà Lạt nhiều lắm, rồi tự nấu ăn, tối uống trà, đọc sách ngắm trăng?

– Ê, nghe lãng mạn đấy! Tuyệt, sao tao không nghĩ đến một đứa mơ mộng như mày sẽ có lời khuyên tuyệt vời cho những phi vụ này nhỉ? Mày từng đi Đà Lạt chưa?

– Tao á, có cả kho kỉ niệm ở đấy đấy

– Với anh chàng kia à? Hồi ấy ở căn nhà nào, giới thiệu cho tao thuê đúng chỗ ấy đi, thăm lại nơi chốn cũ của hai tụi mày, haha

– Được thôi, nếu mày muốn. Nhưng mà đi về chia tay thì đừng trách sao xui nhé

– Có chia tay thì cũng đâu phải do mày. Xem nào, buổi tối có thể ra ban công ngắm sao nhỉ, đốt lửa trước nhà nữa. Buổi sáng làm gì ta, không lẽ nằm trên giường ôm nhau cả ngày, cũng kì…

374075_281927965183362_1408199624_n

Đến giờ hỏi cô Đà Lạt có gì ngoài căn nhà gỗ đó thì cô vẫn không biết. Vì suốt những ngày tháng 7 năm đó ở Đà Lạt cô và anh chỉ có nằm dài trên chiếc ghế lười bằng bông mềm và ấm, đốt gỗ thông trong lò sưởi, và đọc sách, nghe nhạc, và ôm nhau hàng giờ nhìn mưa ngoài cửa sổ. Cô vốn chẳng bao giờ biết khóc khi xem phim vậy mà khi đó ở Đà Lạt khi xem Bộ bộ kinh tâm cô đã nằm gối tay anh mà khóc. Anh vốn chẳng thích gì thể loại phim này, nên nằm chơi điện thoại, cho đến khi nước mắt cô chảy xuống cánh tay anh. Anh quay sang hỏi cô sao lại khóc, cô bảo vì thương Tứ A ca. Cuối cùng người cô đơn nhất bộ phim này không phải Bát Ca, không phải Thập tam gia, mà chính là Tứ A Ca. Có ngai vàng, có thiên hạ, nhưng ngay cả khi Nhược Hy chết cũng không được ở bên. Một mình ở lại chống chọi với quân thù, với những mối hiểm nguy, không một người tin tưởng. Người ta nói đúng “Khi còn trẻ, người ta không thể cùng lúc có được tình yêu và sự nghiệp. Nếu có được 1 trong hai, thứ còn lại cũng bỏ ta đi từ lúc nào không hay”. Đó là cái giá cho sự lựa chọn.
“Không gặp thì sẽ không yêu. Chi bằng không biết, chẳng cần tương tư.”

Đăng tải tại Ngẫu hứng viết, Vụn vặt | Thẻ , , , , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tây Bắc: Đi xong về lấy chồng (Phần 2)


Tây Bắc: Đi xong về lấy chồng (Phần 1)

Ngày thứ 2 của hành trình sẽ dành thời gian chơi ở Mộc Châu buổi sáng, sau đó chạy lên Tà Xùa. Theo google thì ngày hôm nay khá nhàn hạ nên bọn Mị thảnh thơi hái hoa bắt bướm. Tuy vậy, với tiêu chí, đi không phải để ngủ nên 6h cả đám thức dậy khăn áo đi lòng vòng trong bản chơi.
Đi một đoạn thấy có vườn lan dâu tây gì đó, giá vé là 10k 1 em để vào thăm vườn. Vào rồi mới thấy cái vườn hơi bị xấu, dâu cũng chỉ có vài quả. Bọn mị cứu được 1 em chó bị rơi xuống nước và đang kêu gào ở hàng rào, ôi lúc lôi nó vào tỏng xong nó lạnh run cầm cập. Phải bê em nó ra ngoài đường phơi nắng.
[IMG]20161201_070810 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Còn đây là bọn mị
[IMG]20161201_065305 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Có chút hoa cỏ cho vui

[IMG]20161201_070106 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Dã quỳ Mộc Châu nở bung như hướng dương vậy đó

[IMG]_DSC8124 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Giới thiệu với anh em, đây là Ngân thị, em họ của mị. Nếu trong 3 đứa, có đứa nào nhiều nguy cơ lấy chồng nhất thì đích thị là ẻm, bỏ ngừ iêu bơ vơ ở nhà, nhất quyết đòi đi theo ám mị, tuổi trẻ tung bay, sợ phải đi lấy chồng hết được đi chơi

[IMG]_DSC8121 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Sau khi chơi chán chê ở cái vườn bông, bọn mị đi ăn sáng, có 1 quán phở ở đầu bản, thấy đông khách lắm nên bọn mị nghĩ nó sẽ ngon. Vào ăn thì cũng được, vấn đề là ở đây người ta chẳng có tương, tương đen lẫn tương ớt, nên cứ cảm thấy trống vắng khó chịu lắm.
Đánh chén no nê bọn mị lại tiếp tục đi bộ vào trong rừng thông bản Áng, rất gần homestay, sáng ra được đi bộ đi chơi là một điều tuyệt vời, Mị luôn muốn vậy.
Mấy em nhỏ này đi học, hình bạn nam trong đoàn chụp
[IMG]15418449_1582442511772568_9120152932875985788_o by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Vốn đã chuẩn bị sẵn tiền vào rừng thông bản Áng, nên khi mấy anh chị ngồi ở cổng bảo vào đi không mất phí đâu em, bọn mị sững sờ nhìn nhau.
Cảnh đẹp như Châu Âu ý các bác ạ. Bọn mị cứ thơ thẩn dạo hết 1 vòng hồ chụp ngàn tấm hình không nỡ rời bước. Một phần cũng vì thời tiết mát mẻ, nắng dịu và đẹp nên cảm giác như đi vào chốn thần tiên vậy đó.
[IMG]20161201_080610 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]20161201_080549 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Chỗ này vào thì tốn 10k ngắm hoa này các mị, nhưng vào đây đẹp quá chẳng tiếc tiền
[IMG]20161201_084012 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Bọn mị men theo đường đất, trèo mãi lên trên cao này, có đá tai mèo nhấp nhô. Tuy lạnh nhưng vẫn thời trang phang thời tiết nhé

[IMG]_DSC8229 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Đá xen với hoa, chẳng biết dã quỳ trên này mọc hoang hay ông bác chủ vườn trồng nữa

[IMG]20161201_084021 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Lạc lối trong vườn bông
[IMG]20161201_084038 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Bác chủ vườn nhiệt tình lắm, bảo bốn đứa ngồi vào đấy bác chụp cho tấm ảnh kỉ niệm. Ôi bác đứng làm đủ mọi tư thế làm bọn mị cũng phì cười

[IMG]20161201_084759 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

10h nắng lên cao bọn mị về homestay dọn đồ, trả tiền rồi lên đường tiến về đồi chè Mộc Châu. Bắt đầu hành trình ngày 2 tưởng không xa mà xa không tưởng.

Bọn mị tới đồi chè nông trường Mộc Châu cách đó không xa. Vào đồi chè có mấy chị chạy xe máy rượt theo làm tưởng người ta không cho vô trong này chơi chứ. Nhưng mà hông phải, mấy chị nói thuê đồ chụp hình cho đẹp em ơi. Bọn mị từ chối, không phải vì không thích, mà là đã có sẵn concept cho ngày đi lên nhà Pao mới chụp.
Thế là quyết liệt từ chối và chỉ đứng chụp hình cho nhau. Thật ra cũng biết đồi chè đi sớm tinh sương sẽ đẹp, nhưng lúc đấy còn bận rong chơi ở gần nên giờ mới tới được, nắng lên cao, bớt đẹp. Nhưng mà đồi chè đây lớn hơn ở Bảo Lộc nhiều, nhìn ngút mắt và vắt từ đồi này sang đồi khác.
[IMG]20161201_103926 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Nghe nói giới trẻ hay chụp kiểu này, bọn mị cũng làm một phát

[IMG]_DSC8316 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Kiểu dễ thương thân thiện nhìn thẳng ống kính nè
[IMG]_DSC8304 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Kiểu cán bộ nông nghiệp đi khảo sát đồi chè nè, có điều Bông thị diễn hơi sai concept
[IMG]_DSC8309 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Thôi hái hoa bắt bướm, bọn mị bịt kín như Ninja rồi tiếp tục lên đường hướng về phà Vạn Yên. Con đường khoảng 30km vòng vèo đến phà Vạn Yên mà như xa vạn dặm. Bởi vì mặt đường khá xấu, ổ gà ổ vịt bất ngờ và cua liên tục.

2 em xe thần thánh của bọn mị

[IMG]_DSC8365 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]20161201_112321 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Đường đấy, xa xa thì đẹp chứ lại gần xấu òm
[IMG]20161201_112315 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Đến gần phà Vạn Yên bọn mị gặp 3 bạn New Zealand đi 3 em cào cào, 1 bạn nữ, hai bạn nam. Bắt chuyện với mấy bạn một chút, chụp với nhau tấm hình

[IMG]20161201_125639 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Không ngờ đến phà thì lại gặp các bạn ý đi chung 1 chuyến. Vì phà nhỏ, chở được có chục cái xe máy là hết. Mà xảy ra một câu chuyện như thế này: Cùng đi, nhưng chúng tôi chỉ phải trả 30k cho 4 người thì họ bị ông chú lái đò đòi 150k cho 3 xe 3 người. Ông chú còn bảo với chúng tôi là Bọn Tây này phải lấy mắc hơn người mình.
Trời ơi nghe mà cạn lời. Họ cũng hỏi chúng tôi giá vé nên không chịu trả 150k. Ông chú cũng không chịu cho đò chạy. Cuối cùng bọn tôi bảo ông lái đò đừng bắt chẹt họ quá. Họ không nói tiếng việt, ông chú thì không nói tiếng anh, bọn tôi cứ đứng ở giữa làm phiên dịch. Và giá cuối cùng là 70k cho 3 xe với lí do xe của bọn Tây đi to hơn, nặng hơn. Chắc 3 bạn chẳng vui gì với cách cư xử này.

[IMG]20161201_132441 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Qua sông Đà mất khoảng 10 phút. Nhìn cái đò mị vốn sống ở núi mấy chục năm nên mãi chẳng biết bơi, bèn hỏi ông chú lái đò cho cháu cái áo phap. Ông nhìn kiểu mắc cười với câu hỏi nên quăng cho 5 cái, 4 đứa mị ai cũng mặc áo nghiêm chỉnh. Còn thừa 1 cái ông chú bảo đưa cho ông tây đi, dĩ nhiên ông ấy chỉ cầm trên tay chứ không mặc. Đến đây chẳng biết vì sao Mị chợt nghĩ tới câu chuyện mà các bạn nữ hay hỏi mấy bạn nam “Nếu em và mẹ anh cùng rơi xuống sông, anh sẽ cứu ai”. Khó vậy mà mấy bạn cũng hỏi được. Mị không hỏi câu đó đâu, mị sẽ tự mang áo phao vì không biết bơi. Phần thi ứng xử của mị đến đây là hết!!!

Nói về sông Đà, hồi học cấp 3 mình bị ám ảnh lắm, vì suốt ngày phải phân tích bài “người lái đò sông Đà” của ông Nguyễn Tuân “Bờ sông hoang dại như đôi bờ tiền sử, bở sông hồn nhiên như một nỗi niềm cổ tích tuổi xưa”. Mấy đoạn chèo thuyền vượt thác thì đúng xuất sắc rồi, nhưng mình chẳng nhớ gì về đoạn này.
Ngày mình đi sông Đà phẳng lặng như mặt gương, trong xanh màu nước, bên trên là mây trời, bình yên lắm

[IMG]20161201_131711 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Từ phà Vạn Yên bọn mình đi men theo sông Đà hướng về Bắc Yên. Trên đường đi gặp mấy chốt công an hài lắm. Vì mị bị mất bằng lái đã 1 năm nay chưa đi làm lại, xế con nhỏ ngồi sau cũng nơm nớp lo sợ. Nhưng đi qua mấy anh công an còn ngoắc ngoắc vô, không kiểm tra gì hết chỉ nói Đi cẩn thận nha em ơi. Ôi hết hồn cho trái tim bé nhỏ.
Đường về Bắc Yên cũng vòng vòng vèo vèo nhưng đến đây Mị đã tạm quen nên chỉ thấy sướng chứ không thấy mệt
[IMG]IMG_7609 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Từ Bắc Yên vào Tà Xùa là 15km, mà đi mất hơn 1 tiếng vì đường siêu xấu, nhiều đoạn đang sửa loạn cào cào hết cả lên.
[IMG]20161201_164255 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Chiều rồi, nên bọn Mị cũng nhởn nhơ vì biết còn cách đích đến không xa. Nhìn xa như kiểu 1 cái áo vá từ nhiều mảng màu ấy, hay hay
[IMG]20161201_161342 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]20161201_161525 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Nắng còn gắt lắm, chưa có hoàng hôn lãng mạn đâu, chỉ có cỏ lau nở trắng
[IMG]20161201_164229 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Bọn Mị ở homestay đối diện với quán cafe sang nhất Tà Xùa này, homestay Ngỗng của ông anh có số má Trần Việt Dũng. Chỉ cần follow facebook ông này, rồi chắc mỗi năm phải mò lên Tà Xùa vài lần chỉ vì mây. Quán kê mấy chiếc ghế, có ống thuốc lào đặc trưng rất miền Bắc, thêm cửa gỗ đơn giản, đến cả cái biển hiệu cũng không thể nào mà đơn giản hơn
[IMG]IMG_7701 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Còn đây là cái ổ của bọn mình ở buổi tối. Một cái gác siêu rộng có 4 đứa bọn mị với 2 người bạn Hà Nội, 50k/1 em thôi chăn ấm nệm êm, có nước nóng tắm quên sầu, có cái ban công nhìn ra thung lũng buổi chiều tàn
[IMG]20161201_170927 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]20161201_173219 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]20161201_174731 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Trời lạnh, lạnh hơn Mộc Châu nhiều nhiều. Bạn nữ quản lý homestay chỉ bọn mình sang nhà Tú Mỷ bên cạnh đặt đồ ăn. Mình đặt 1 con gà đồi, với canh rau xào, cơm tổng cộng hết 350k cho bữa tối tử tế bù đắp 1 ngày dài mài mông trên xe.
[IMG]20161201_185008 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Cơm ngon lắm, rất ngon và anh chị này nấu vừa ăn mình rất ưng ý. Lại ở ngay sát homestay khỏi phải co ro đi đâu xa.

Buổi tối đó cơm no rượu say cả đám định bụng đi ngủ sớm để sáng mai có sức chống lại cái lạnh đi thêm 15km nữa tới điểm săn mây. Ai ngờ nằm cả tiếng không sao ngủ được. Cầu thang có bước chân người đi lên, tiếng gọi “Còn ai thức không, xuống ăn mực nướng”. 2 lần gọi như thế thì 3 đứa quyết định thôi chơi tới luôn đi, ngủ cái gì nữa, đi giao lưu cái. Thế là quấn khăn quấn áo co ro đi xuống ngồi uống bia lạnh. 3 ông anh ở Vũng Tàu ra đúng hài luôn. Thêm đôi bạn trẻ ở Hà Nội lên nữa, 2 bạn này ngậm ngùi kể lên săn mây mấy lần đều bị xịt. Còn 3 ông anh bảo ở đây 3 ngày, quyết chờ bằng được mây, không có thì lần sau đặt vé đi tiếp. Lúc đó mới hiểu thế nào là đi săn, còn bọn mình là đi hên xui, đi cho vui đúng kiểu luôn, có mây thì vui, không có chắc cũng không buồn nhiều.

Đăng tải tại Đó đây | Thẻ , , , , , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tây Bắc: Đi xong về lấy chồng (Phần 1)


7 ngày Tây Bắc – những con đường đã qua

7 ngày – Những điều kì thú

Nhớ Tây Bắc ngày cuối năm

Tây Bắc từ lâu vẫn là một vùng đất nằm trong Wishlist của mình. Nhưng 24 tuổi mình mới chạm vào vùng đất ấy, hào hứng và đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác.
Chuyến đi này được bọn em ủ mưu từ giữa năm, rồi đặt vé giá rẻ của anh Vietjet (đi 30.11 – về 7.12) và sống ngoi ngóp qua những chuyến đi ngắn ngày chờ 1 tuần bung lụa.
Lúc đặt vé cũng được 6 mạng cơ, mà đến ngày đi thì chỉ có 4 đứa thực sự được xách ba lô lên đi cùng nhau.
Trước khi đi 1 tuần bố mẹ mới biết con gái sắp đi 1 hành trình dở người mà hai người chẳng thể nào hiểu nổi, bèn chép miệng bảo “Đi nốt lần này thôi nhé, rồi về lấy chồng nhé, chơi đủ rồi đấy”. Thôi thì bọn em đành gật đầu vâng dạ tuân lệnh các cụ cho đôi bên vui vẻ, chứ việc lấy chồng, giả dụ cứ đồng ý lấy đi, thì ai chịu lấy mình?

Thế rồi khi báo đài bắt đầu loan tin rằng mùa đông đã về với Hà Nội, trời đã lạnh thì bọn em bắt đầu kéo nhau ra sân bay với cái ba lô 7kg cho 8 ngày lăn lộn miền cao. Nói về chuyện hành lí, thực ra cũng muốn mang nhiều hơn. Con gái mà, hàng nghìn thứ phải mang theo ạ. Áo lạnh áo len đủ màu đủ kiểu, giày, rồi còn chưa kể dù lạnh thế nào không biết, vẫn phải có 1-2 bộ váy maxi thướt tha mà còn chụp hình “so deep”. Chưa hết, đi 8 ngày thì kiểu gì về soi gương cũng hốt hoảng nhận ra tóc tai bù xù, mặt mũi đen nhẻm, môi nứt nẻ, thế nên lại bấm bụng mang theo son, kem dưỡng da tay da chân, da mặt hầm bà lằng. Không biết các bạn nữ khác thì sao chứ bọn em cũng muốn ăn chơi không ngại thời tiết như các bạn bên Châu Âu quanh năm sống trong cái lạnh, ẩm ướt qua tới nước nhiệt đới như Việt Nam thì tắm được nhiêu nắng cứ tắm, cơ mà nếu như thế thì lại cống hiến không ít tiền cho spa, dưỡng da cũng khổ, thôi tự thương mình. Chúng em vẫn giao ước với nhau không được vượt quá 7kg mỗi ba lô cá nhân, vì nhiều hơn sẽ không cái xe máy nào chở cho hết.

30.11, tạm quên đi công việc cuối năm dồn dập, chuyến hành trình của 4 đứa, 3 nữ 1 nam bắt đầu. Lịch trình của bọn em sơ lược thế này:
Ngày 1: SG-HN-Hòa Bình-Mộc Châu
Ngày 2: Mộc Châu – Tà Xùa
Ngày 3: Tà Xùa – Yên Bái
Ngày 4: Yên Bái – Sapa
Ngày 5: Sapa – Hà Giang
Ngày 6: Hà Giang – Đồng Văn
Ngày 7: Đồng Văn – Hà Giang – Hà Nội
Ngày 8: Hà Nội – Ninh Bình – SG

Từ sân bay, bọn mị đi thẳng về Tây Sơn đánh thức anh chủ thuê xe máy với lịch đã hẹn trước. Xe đầy đủ kèn thắng, nhìn cùi cùi nhưng chạy ngon phết, chẳng hư hỏng gì suốt 7 ngày phiêu bạt, thật sự rất hài lòng, giá là 150k/ ngày/ 1 xe. Đặt cọc cái cavet xe của mình là được. Những chỗ khác bắt đặt cọc 2 chai hết cả tiền đi chơi ấy chứ. Nai nịt hết mớ ba lô lên xe bọn mị bắt đầu ra khỏi nội thành Hà Nội, từ Tây Sơn cứ một đường thẳng là ra ngoại ô, rồi tới Hòa Bình. Hà Nội chạy xe bao gớm các mị ạ, chẳng có làn nào cả, thích chỗ nào thì chan vào chỗ đấy mà chạy, mị cứ gọi là sợ chết khiếp. Vì vậy bò mãi mới tới Hòa Bình.

Nói thật là trước lúc đi cũng nhiều lo toan lắm, nhưng lên xe chạy một phát là quên hết, chỉ thấy háo hức và vui kinh khủng. Cảm giác cứ như đi chơi lần đầu vậy đó.
[IMG]20161130_133724 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Đường mới đầu còn ngon lành lắm. Lúc này xe sau đi lạc mất mấy chục km. Khổ thế, đi có 2 xe mà cũng lạc nhau mình cũng chẳng hiểu. Xe đó cứ kêu mình chạy nhanh, mà cái xe này, có nhanh thì cũng không qua nổi 60km đâu, lợi thế là vậy đó, không sợ các anh Pikalong hỏi thăm. 2 chị em mình dừng lại bình thản mua cam Cao Phong nổi tiếng của Hòa Bình ăn, nằm võng xém ngủ một giấc thì mới thấy xe kia tới.

[IMG]20161130_134319 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Hơn 3h mới tới đèo Thung Khe (hay còn gọi là đèo Đá Trắng), bọn mình ghé vào một chút
[IMG]20161130_153421 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Bọn mị đây, lúc nào cũng diễn sâu lạnh lùng không nhìn ống kính

[IMG]_DSC7975 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Đây là Hoa Thị, hay còn gọi thân mật là Bông thị, bạn đại học của Mị, nhan sắc trung bình, mỗi tội điên ngang Mị
[IMG]_DSC8010 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Qua khỏi đèo Thung Khe là bắt đầu cảm nhận được chút núi non vùng cao. Cho phép mị nói vậy, vì bọn mị quanh năm ở miền Nam, đi leo mấy ngọn núi lè phè, giờ ra đây ngửa mặt thấy núi nên bấn loạn lắm.

[IMG]20161130_155456 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Đoạn này đường đẹp, chạy thích lắm lắm
[IMG]20161130_154700 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Qua khỏi đoạn này tới cái mốc này thì bọn Mị phải dừng xe, để khoác thêm áo, bịt lại cái mặt, đeo thêm bao tay. Trời ơi nó lạnh, kiểu như chưa từng trải qua cái lạnh ấy trong đời, nên hai chị em mị cứ gọi là run hết lên. Mộc Châu ơi sao còn xa quá!
[IMG]20161130_164856 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Hôm ấy 4 đứa đến Mộc Châu lúc 6h tối, vào ở một homestay trong bản Áng mị đã đặt trước đó của một anh tên Hải, homestay Mộc Châu Mộc. Nhà anh có cả mấy cái nhà sàn nằm gần gần nhau. Hôm ấy có 1 đoàn khách của hội người cao tuổi nào đó dưới Hà Nội lên ở 1 nhà. Còn bọn Mị có 4 người anh cũng cho ở nguyên 1 nhà riêng, vì chẳng có thêm khách nào khác vào cái ngày giữa tuần như thế. Homestay này có đầy đủ nước nóng lạnh, chăn ấm nệm êm và yên tĩnh lắm ợ, giá là 65k/1 em.
Bọn Mị đói meo râu sau 1 ngày chạy chưa quen với thời tiết đường xá, anh hải bảo có sẵn cơm của đoàn kia đặt, có ăn thì cứ qua khỏi ra ngoài ăn mất công. Thế là bọn mị phi sang ngay làm 1 chén rượu cho ấm bụng rồi lấp đầy dạ dày.
Ăn xong thì được chơi ké hội người cao tuổi xem các em gái Thái xinh đẹp múa quạt, trời lạnh thí mồ mà các em ý mặc mỗi váy, đi chân không kể cũng vất vả.
Chơi đến 9h thì bọn mị kéo nhau về, vì quá sức lạnh và dưỡng sức cho hành trình sáng mai khám phá bản. Ngày 1 trót lọt với cái lưng hơi ê ê và cái mông hơi tê tê.

 

Đăng tải tại Đó đây | Thẻ , , , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Entry cho một ngày mưa


Đang làm bạn nhắn tin, nhìn ra ngoài trời đi, sẽ thấy điều kì diệu. Tưởng hoàng hôn buông đẹp mơ màng, ai ngờ nhìn ra thấy yêu quái tới.
Mưa…
Mùa mưa nào cũng buồn tơi tả, từ lúc chia tay cấp 3 khóc trôi sông lạc chợ sau này nghĩ lại quên luôn là khóc vì vui hay buồn, rồi phát hiện bị đá, chạy xe một mình từ Hồ con rùa về Thủ Đức khóc tức tưởi như bị giựt đồ, rồi chia tay cái xe khóc 1 trận ngập cái hẻm Dương Quảng Hàm, rồi có mấy nỗi buồn lãng xẹt vu vơ kiểu đi làm về nhìn thấy nguyên dãy đồ mình ướt nhẹp không có ai cất dùm hay nửa khuya ngủ nghe dột tong tong trên mặt (hồi ở nhà cũ). Rồi cũng có những kí ức hãi hùng với mưa, lội như anh hùng ở D1 và D2, 2 con đường, 2 năm, 2 trận ngập lịch sự, trận nào cũng có mình là chứng nhân lịch sử. Nhưng không phải không có kí ức diễm tình, diễm lệ, diễm ngọc. Kiểu đứng nhìn mưa thèm ăn vặt xong được bạn bao ăn lẩu, hay sáng thức giấc ở Bù Đốp mở cửa sổ ra thấy mưa trắng trời, trắng xóa vườn thiên lý mẹ nói đổ bánh xèo ăn đi, mấy ngày mưa có thằng bạn lẽo đẽo đạp xe theo mình suốt đường đi học về để xin lỗi. Mưa hay khiến người ta ước ao mấy điều không chân thực, đang nằm trong một cái homestay nào đó ở Đà Lạt, trong phòng có lò đốt gỗ thông thơm thật thơm, có cửa kính, nhìn ra cái trời âm u và thông già trĩu nước mưa, ôm nhau nằm duỗi dài nhìn đất trời, lòng mình cách mấy cũng không buồn được.
“Rốt cuộc rồi cũng sẽ là mưa
Sau rất nhiều ngày tạnh
Rốt cuộc em cũng sẽ biết mắt người thì lạnh
Và tay người chỉ ấm đôi khi”
Hôm qua nghe lại M4U và Thùy Chi đứng hát Mưa trong 1 concert, sống lại 1 trời kỉ niệm hoa niên.
“…Mưa vẫn thế khi mãi bên nhau
Mưa vẫn hát trên tóc em diu dàng
Mưa khóc lạnh lùng khi buồn và nhớ thương em rất nhiều
Mưa có biết đợi chờ nhớ mong
Mưa có thấy vòng tay đón em mỗi lần
Mưa có trên làn môi em run có nhau trong chiều mưa
Mình tay trong tay…”
Viết stt dài như vậy để nói rằng, dù bao nhiêu năm qua đi thì em vẫn yếu đuối, vẫn quên mang áo mưa dù mùa mưa đã tới. Xin được nghỉ học hôm nay vì bệnh, vì mưa, vì bạn cùng tiến hay chờ nhau nơi thềm vắng cũng nghỉ học nên mình buồn thì tym mình đau, vì tất cả những lý do trên, vì hôm nay muốn yếu đuối. Hết phim, 8000 năm viết stt dài và deep mà không được nhiều like chắc sẽ rất buồn :(((

 

Đăng tải tại Vụn vặt | Thẻ , , , , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?