Cho những ngày Sài Gòn nóng như điên 2014


IMG_3725

Tính đến những ngày nóng kinh điển này của Sài Gòn, tôi đã ở đây được gần 4 năm.

Hiện giờ tôi đã học xong chương trình học đại học 4 năm chỉ mất 3 năm rưỡi, không nợ môn nào, nhờ phúc của phòng đào tạo, của khoa sắp xếp ổn thỏa.

Tính đến những ngày này, tôi chỉ còn lọc cọc đi học anh văn mỗi tối. Ngày nào tôi cũng nghĩ nếu mình giỏi tiếng anh bằng một phần tiếng việt. Tất nhiên điều này không đến.

Tôi không biết thế nào, trong khi bạn bè tôi, phần năng động, phần sốt sắng đã đi làm những công việc liên quan đến ngành học thì tôi, quyết định dành gần nửa năm còn lại trước khi chính thức cầm tấm bằng Cử nhân báo chí đi xin việc, đi tìm việc mà tôi thích: Phụ bếp. Hôm qua vừa nộp đơn ở Pizza Hut. Con bé em tôi từng làm ở đó bảo phụ bếp cực lắm chị. Nhưng tôi thích việc này. Không làm được ở đây vẫn muốn xin làm ở một nơi khác, vẫn công việc này.

Những ngày nóng như đổ lửa này, tôi vẫn sống hàng ngày bằng một phần tiền của bố mẹ gửi, một phần tiền của tôi viết bài PR, nhận làm thêm linh tinh. Giao đoạn này có thể đặt tên là “thất nghiệp”. Hụt hẫng cũng có, vui vẻ cũng có, hi vọng cũng có. Nhưng tôi luôn thấy suy nghĩ của mình vẫn trẻ so với cái tuổi 22 của mình. Đủ lí do để vui rồi.

Khi tôi bảo muốn về nhà làm, mẹ tôi đồng ý ngay, bố tôi bảo tôi suy nghĩ, anh tôi bảo đừng về. Mọi người bảo học hành cao(ở quê tôi, học đại học là học cao), ở thành phố mà làm việc, về xứ này làm gì, lương bèo bọt. Tôi hiểu suy nghĩ đó. Nhưng đâu mà chẳng có đánh đổi. Những ngày này, Bù Đốp cũng nóng chẳng kém Sài Gòn.

Những ngày này, tôi nhớ những mùa hè của nhiều năm về trước.

Khi còn là học sinh cấp 2, những thằng con trai lớp tôi mùa này đều cắt đầu chôm chôm, vuốt gel dựng đứng lởm chởm. Những trưa chiều đi học về tấp vào quán nước mía bắt thằng bạn trả tiền lè lưỡi.Những ngày đi học bồi dưỡng ở nhà cô Tình, cô nấu chè đậu đen cho ăn sau chặng đường dài đạp xe xuống nhà cô. Giờ chắc tôi không đạp nổi đoạn đường xa như thế giữa cái tiết trời này.

Khi học cấp 3, những ngày nóng kinh điển thì Đồng Xoài thường được điểm tên trên dự báo thời tiết của VTV. Không hiểu sao vùng đất ấy lại nóng như thế. Bọn chúng tôi không thể nào quên những căn phòng học luyện thi mà 2 lớp chuyên văn và chuyên anh đã cùng nhau gật gù qua bao nhiêu tiết Văn. Những lúc ấy, Kí túc xá tôi ở lại thường cúp nước, xách được thùng nước lên lầu 1 cũng xì khói tai. Tôi nhớ có bạn hay giúp tôi tưới cây khi tới phiên tôi tưới.Đêm nóng không ngủ được, mỗi đứa một cái quạt mini, nhiều khi phát khùng phải dậy tắm. Muốn ở luôn trong đó cho rồi. Những ngày đấy lại là những ngày chạy như điên cho đủ thể loại thi cử, thi quốc gia vừa qua, thi tốt nghiệp lại đến, thi đại học chực chờ phía không xa. Ngáp mãi cũng qua cái mùa hè.

Những năm đại học, ngày nóng ở kí túc xá, chăn màn được tận dụng để che nắng. trái cây dằm A11, mặt nạ dưa leo, khoai tây sữa tươi là thứ tôi nhớ nhất trong những ngày này.

Mấy ngày này, muốn cắt phăng tóc lên cho mát mà thấy nông nổi quá sợ tiếc.

Muốn cả khu phố đang ở biến thành rừng cây. Tối tối mấy anh em đi dạo quanh quanh, phố yên tĩnh cũng thấy mát hơn chút chút. Nhưng nhà mình ở không cao như nhà người ta nên không hứng được tí gió nào hết.

Anh bạn thân bảo sau này sẽ mở trang trại ở Củ Chi, Hóc Môn hay một vùng đất mát mẻ nào đó khác Sài Gòn, cho bạn bè rảnh tới nhậu chơi, và chỉ sống cuộc sống như thế. Khi anh đã coi tiền bạc là phù du. Tất nhiên giờ anh vẫn đang cày vỡ mặt ở nhiều nơi để kiếm tiền.

Cuốn sách Hạnh phúc lang thang mà tôi đọc, tôi thích bài “Thung lũng khói xanh” kể về đôi vợ chồng đang sống ở thành phố mong muốn về ở một bản làng giữa những người H’mông, mà quyết định đó lại xuất phát từ người vợ, có một đoạn viết thế này: “Chúng mình cứ làm mãi như thế này, để làm gì anh?

Anh không biết, theo anh thì chả để làm gì cả. Chúng ta sẽ kiếm tiền cho tới khi già. Thỉnh thoảng đi du lịch.

Mình cứ làm mãi như thế này, bất quá nếu tốt lành ra thì mình mua được nhà, mua được xe, rồi sau đó thì sao?

Sau đó thì mình sẽ già đi, lo cho con cái đi học, bon chen với cuộc sống này, thế thôi.

Mình gắng mua mảnh đất của anh Chư đi. Rồi mình dựng một ngôi nhà. Em sẽ lên ở đó dạy những người đàn bà làm việc, dạy họ tránh thai, dạy họ rửa ráy cho con, cho con uống thuốc, dạy họ kiếm tiền.

Rồi con mình thì sao?

Mình cho con mình học mẫu giáo, học cấp một ở trường xã, ở trường dân tộc. Anh cứ đi làm, cứ làm việc thay cho cả em, rồi cuối tuần anh đi tàu lên đó. Còn em sẽ cho con đi học ở trường bản, tối về em sẽ dạy con học…

Ha ha, người ta đang lo cho con học trường này trường nọ, còn mình sẽ cho con mình học trường trên bản, với những trẻ con H’mong. Ý tưởng này lãng mạn quá, nhưng anh thích.

b0283225a7d986c6158dd350b826d3a5

Anh có thích không.

Anh thích. Anh thích con mình lớn lên giữa núi rừng như thế, sẽ biết bắt cá, biết nuôi lợn, biết chăn vịt ngan, biết bắn nỏ, biết dùng dao rừng, chữ nghĩa cấp 1 thì mình đủ sức dạy nó. Sau nó lớn lên lại cho nó về xuôi, thậm chí cho học trường tây. Mà nếu lúc đó nó không muốn đi, thì nó sẽ sống cả đời nó trên rừng.

Nhưng vợ tôi nói đúng. Tôi cần gì ở cuộc sống thị thành này? Cơm áo, xe cộ, name card, sống vì bia mộ, nhoằng phát là 50 tuổi và tôi chưa thấy người 50 tuổi nào hài lòng vì mình nếu năm 30 tuổi không dám làm những gì mình muốn. Thế hệ của cha tôi, dù chết rất nhiều, nhưng thật may mắn vì đã có những ước mơ mặc định, là hết chiến tranh.

Mà tôi thì muốn gì? Nhà, xe, những bữa ăn những bữa nhậu, gái, những thằng đàn em cúi đầu, … hay là gì? Tôi muốn chạy xe từ Vladivotstok đến Moscow, muốn chạy từ Mỹ tới Brasil, muốn ngôi nhà lưng tựa vào sườn núi để chiều chiều ngồi viết tiểu thuyết, cơ mà.

Tôi muốn một cuộc sống rộng mở. Tôi muốn tình cảm sến. Tôi muốn những điều chất phác, những thứ chân thật, những thứ thật sự làm người ta phê. Tôi chỉ có chưa đầy 20 năm nữa, trước khi trở thành một ông già tiếc rẻ.

***

Tôi đảm bảo rằng tôi không có đủ dũng khí, để sống đúng như những gì tôi muốn.

Tôi, nếu chỉ là tôi, hoặc sẽ qua ngày tháng bằng những câu chuyện bên bàn rượu, chém gió. Hoặc sẽ đều đặn đi làm với mong ước lên lương lên chức, không bao giờ dừng. Cứ lên một bậc, vui được ba ngày, lại mong sao lên tiếp. Tới khi về hưu.

Nhưng vợ tôi, cô ấy dũng cảm hơn và lãng mạn hơn.

Thậm chí cô ấy biết rằng tôi đang lạc lõng trong thành phố này. Cô ấy thích tôi ngồi uống Sán Lùng với mấy ông H’mong ngọng nghịu tiếng Kinh, hơn là thấy tôi say rượu về buồn bã rầu rĩ vì vừa ngồi với mấy ông bạn thằng nào cũng giàu, thằng nào cũng nhà cũng xe mà anh chả có đéo gì.

Biết bao lần tôi rầu rĩ trở về nhà sau khi uống bia với các ông bạn giàu có đi BMW Porsche, cô ấy bảo rằng anh có bị dở hơi không mà buồn.

Tôi biết rằng ý định của chúng tôi là lãng mạn. Nhưng tại sao không lãng mạn. Từ bao giờ mà chúng ta cứ nghĩ rằng lãng mạn là điều dở hơi.

Chúng tôi, vợ chồng tôi, sẽ cùng nhau làm điều đó.

Đừng ngạc nhiên nếu một hai ba bốn năm nữa, cơ sở của chúng tôi sẽ dựng lên được trong Thung lũng khói xanh, những người đàn ông đàn bà H’mong sẽ làm việc cùng chúng tôi, con cái chúng tôi sẽ lớn lên cùng những đứa trẻ H’mong. Con trai tôi sẽ lớn lên thành một người đàn ông giản dị, mạnh mẽ, có thể dễ xấu hổ và ngốc nghếch nhưng đầy danh dự. Con gái tôi sẽ biết làm thổ cẩm của người H’mong, biết thêu thùa, biết nấu ăn, biết nói tiếng Tây, nhưng cũng biết phân biệt những thằng đàn ông biết nói đúng những gì nó nghĩ, và những thằng đàn ông đậu phụ.

Cũng đừng ngạc nhiên, nếu tôi không đủ dũng khí, tôi cũng vẫn như thế này, rồi có một cái nhà để ở và cái xe để đi, và chấm hết và buồn bã vì mình đã không làm những gì mình muốn. Luôn luôn buồn bã vì mình đã sống một cuộc đời chỉ phục vụ cái nhìn của người khác.

***

Có dám lãng mạn hay không, có đủ dũng cảm hay không, tôi thấy tôi chẳng bằng người đàn bà của tôi, tức vợ tôi.

Mà tôi cũng chẳng bằng mẹ tôi, người đã đi rất nhiều nơi rất nhiều nước, thường là rất hay nghĩ ngợi lo toan, mà vẫn thoải mái kê gối ngủ ở sân ga hàng không lạ hoắc bên Tàu Khựa, trong khi tôi thì ngồi đó không ngủ được vì lo lắng đủ điều.

Lúc này tôi chợt nghĩ, thực ra bọn đàn ông là bọn hay sợ hãi, sợ quá nhiều thứ. Bởi vì chúng sợ những thằng đàn ông khác.

Người đàn bà khi yêu là họ không sợ gì nữa cả”.

Tới đây, tôi chẳng muốn viết gì nữa cả.

Tôi chỉ muốn ghi nhớ những ngày nóng như điên của Sài Gòn năm 2014, lúc này tôi 22 tuổi, và tôi có những suy nghĩ như trên.

 

 

 

About tranngochuyen

crazy
This entry was posted in Ngẫu hứng viết and tagged , , , , , , . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s