Ngọc Linh – Lên nóc nhà Tây Nguyên


Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chinh phục Ngọc Linh sớm như vậy. Khoảng tháng 8 tôi ngồi đọc một bài viết về Hành trình gắn chóp đỉnh núi Ngọc Linh của một nhóm phượt Kon Tum, tôi mới biết đến đỉnh núi này và đường lên núi. Trước giờ chỉ nghe nói đến khối núi Ngọc Linh và nhớ đến nó nhờ sâm Ngọc Linh. Hóa ra đây là nóc nhà của Tây Nguyên và cả khu vực phía nam từ Bạch Mã trở vào với độ cao 2605m.

Tôi note Ngọc Linh vào những địa điểm mơ ước và chia sẻ với vài người bạn. Bông bạn tôi –  nhà ở Kon Tum hứa tết lên dẫn đi núi chơi. Nhưng vào cuối tháng 9, lão Việt hú là Jetstar khai trương đường bay Kon Tum mở bán vé giá rẻ khứ hồi 30k, tính ra khoảng 550k mỗi đứa, quá rẻ y chang xe đò mà tiết kiệm thời gian sức lực. Tôi băn khoăn với lịch làm việc và ngày phép của mình nhưng được cái sếp dễ tính cho tôi nghỉ bù qua tháng sau, nghỉ luôn sáng thứ 7, tôi book vé bay tối thứ 6, về tối thứ 3, có 4 ngày để khám phá Gia Lai và Kon Tum.

Lúc này, hành trình chưa hề có Ngọc Linh vì mấy đứa nhỏ lên lịch chủ yếu khám phá những địa điểm du lịch. Khi group mở bàn bạc, tôi share link về Ngọc Linh, ông Việt là người ủng hộ nhiệt tình nhất. Chúng tôi có dự định sẽ mang thêm 10kg cát và xi măng lên đỉnh núi để làm vững thêm chóp như lời kêu gọi của nhóm Phượt Kontum trước đó, mang quần áo ấm lên cho người dân trong làng Long Năng mới dưới chân núi. Các bạn nhỏ khá hào hứng với những dự định này.

Tuy nhiên, theo nghiên cứu nát cái website, facebook và tất cả các mối quan hệ của tôi trong giới giang hồ thì tin bài về Ngọc Linh vỏn vẹn chỉ vài trang, cũng rất mơ hồ, nhưng đại loại thì “độ khó hơn leo Fan”, “phải leo ít nhất 2 ngày” “rất khó xin giấy phép của chính quyền địa phương”, “rừng thiêng nước độc”… Cộng thêm kinh nghiệm leo vài ba ngọn núi thấp lè phè ở Đông Nam Bộ, tôi quyết định test thể lực đoàn trước khi đi 1 tuần bằng việc leo núi Bà Đen. Kết thúc chuyến đi, tôi tìm ra câu trả lời, chỉ còn 4 thành viên giữ ý chí chinh phục Ngọc Linh: tôi, lão Việt, anh Lộc và Út Huệ. 4 người cũng quất, đông người thì vui nhưng chưa chắc lên được đỉnh núi trong khi chúng tôi vượt quãng đường dài cùng các phương tiện di chuyển để lên bằng được Ngọc Linh.

Trước ngày đi, Porter tôi liên hệ là A Mát tự nhiên gọi tám chục cuộc cũng không liên lạc được. 3 ngày trôi qua tôi lo lắng gọi đi gọi lại. Mọi người bảo chắc A Mát đi rừng nên không có sóng. Cách ngày đi 2 ngày, A Mát gọi lại cho tôi, thở phào nhưng rồi lại lo lắng: A Mát bảo nhất định phải có giấy cho phép của ủy ban A Mát mới dẫn đoàn. Vì không có giấy gặp bảo tồn rừng họ sẽ bắt đi xuống. Tôi đã làm giấy đầy đủ chờ lên đến nơi sẽ lao vào nhà chủ tịch xã ăn vạ khóc lóc trước cửa xin đóng dấu vì hôm đó vào thứ 7. Tôi cũng có số điện thoại của chủ tịch xã luôn. Nhưng  vẫn lo, cuộc sống đâu lường trước điều gì như lời thằng Ngọc hói hay lảm nhảm.

Bất ngờ, sáng trước giờ bay, tôi được quý nhân gọi điện và mọi chuyện được giải quyết êm xuôi. Tôi lên facebook hú hét trong cảm động và hào hứng.

Yên trí có quý nhân phù trợ, chúng tôi hăm hở lên đường. Trên công ty các anh chị biết tôi đi leo núi thì đến vác thử cái balô của tôi rồi ai cũng lắc đầu bảo nhìn mày đã lùn, đeo ba lô này không thấy mày đâu.IMG_4121

12h trưa ngày 14/11, khi chúng tôi đang nhởn nhơ trên ngã ba biên giới chụp hình đủ thể loại thì anh T gọi cho tôi nói bọn em đi chưa, trên này đường xa và khó đi, phải đi sớm mới tới kịp. Tôi nhẩm tính khoảng 100km, chắc mất tầm 3 tiếng là cùng. Nhưng tôi đã sai lầm.

IMG_4224

IMG_4313

Với con xe thuê không gương chiếu hậu, tốc độ tối đa 60km/h, sau 3 lần xe chết máy vì nóng máy, chúng tôi ép nó đi với số 2 và số 1 nhắm thẳng xã Ngọc Linh chạy vào. Đường đèo dốc liên tục suốt 30km.

IMG_4497Hết buôn làng tấp nập thì lại đến ruộng bậc thang, dốc đứng. Cảnh đẹp, tiết trời mát nhưng bóng tối xuống nhanh không ngờ. Chúng tôi không giám nghỉ ngơi mà chạy đếm từng cột mốc tới Ngọc Linh đang giảm xuống, cầu nguyện tất cả các vị thần linh cho con xe không lăn đừng ra chết sau quãng đường xa mệt mỏi. Tôi ngồi sau anh Lộc, cứ thấy xe xìu xìu là cuống quýt “số 1 đi anh”, “chết rồi anh ơi”.IMG_4515

Lâu lâu xuống 1 con dốc cua gấp tay áo không có taluy chắn gì, tôi với anh gào rú lên om sòm để bớt sợ. Cả chặng đường mấy chục km, gặp khoảng vài chiếc xe máy là cùng. Mà cũng chẳng hiểu sao, cả đoạn đường đi tôi cứ nhẩm nhẩm câu “Đường lên Tây Bắc xa xôi, những nhà sàn thấp thoáng” dù chúng tôi đang ở Tây Nguyên chứ không phải Tây Bắc

Chúng tôi đi qua những bản làng trong ánh nắng chiều đang hắt xuống những thung lũng và những ngọn đồi. Trên đường trâu bò nhởn nhơ dạo chơi bất chấp những kẻ lãng du đang tiến tới và nhìn chúng bằng ánh mắt tò mò. Trẻ con bên đường tụ tập chơi với nhau cũng nhìn chúng tôi, chắc chúng thắc mắc mấy người này đi đâu mà nhìn như thổ dân.

Vào đến Ngọc Linh thì trời đã tối om, không một bóng người, không một bóng đèn, chúng tôi đang tính quay ra thì xa xa có ánh đèn và ngôi nhà to to, ngôi trường hiện ra ngay trước mắt. Cột mốc Ngọc Linh 0km mà tôi đọc trong truyền thuyết đây rồi, tôi chụp với nó vào ngày ra khỏi xã.IMG_4784

Anh T đón chúng tôi, rồi nhanh chóng đưa chúng tôi vào gian bếp và căn phòng nhỏ của anh cho chúng tôi để đồ đạc. Từ vào bếp nấu món lòng heo xào rau muống, chúng tôi ăn hết veo nồi cơm của anh. Vài ly rượu làm quen, anh em chúng tôi trò chuyện không biết chán về bao nhiêu điều thú vị của Ngọc Linh. Tôi xin không kể về anh mà chỉ nhắc đến anh như một người tốt bụng của chuyến đi này theo như yêu cầu giữ bí mật về thân thế của anh^^.

Cơm nước xong xuôi anh dẫn chúng tôi đi mua gạo nếp về nấu cơm nếp gói mang theo vào sáng mai. Gạo nếp trên này ngon, dẻo mà có mùi thơm rất ngon, đó là nếp bà con dân tộc trồng trên núi. Nếu không bận tha đồ đạc về thể nào tôi cũng mang về một vài kí. Đang đi về thì anh bảo dưới kia người ta đang ăn mừng vì mới làm nhà rông mới, anh cũng mới đi phụ làm hồi chiều, giờ chắc dưới đó đang nhậu tưng bừng. Tôi và đồng bọn ngay lập tức đòi anh dẫn xuống dưới chơi.

  • Có phải uống rượu không anh?
  • Tất nhiên rồi, nhưng quý mình thì họ mới mời, cứ uống đi, ngon lắm

Nhà rông cách trường anh chừng 400m, đi từ xa đã nghe tiếng chiêng khua rộn rã. Chúng tôi xuống đến nhà rông thì dân làng đã tập trung kín bên trong lẫn ngoài sân. Mọi người mời rượu lẫn nhau, cả phụ nữ và người già. Anh xổ ngay một tràng tiếng Xê Đăng cứ như nói tiếng Anh, tay bắt mặt mừng với mấy chú, mấy bác. Bọn mình thì ngay lập tức được các chị các cô mời rượu.

12250780_818748374914151_22321699_oIMG_4532IMG_4538Mà cái ly rượu nó không bé xíu như cái ly của thầy lúc ăn cơm hay ly của bố mình ở nhà đâu trời, nó là cái ly uống trà đá ấy. Mà lệ ở đây rất hay, uống xong 1 ly là được gắp cho một miếng “mồi”. Việc của bạn là há miệng thật to để nhận và ăn ngon lành cho hết. giữa nhà là một nồi thịt heo xào nhạt làm mồi nhắm, cứ ăn hết lại múc ra, may mắn là các chị cũng lựa cho mấy miếng thịt ít mỡ và be bé. Rượu ở đây ngon, không hề cảm thấy có cồn, uống vào nghe ngọt ở cổ. Bữa tối mừng nhà rông hôm đó không phải “Tân gia” mà chỉ là mừng cất được xong cái nhà rông thôi. Anh bảo chừng nào tân gia lớn gấp mấy chục lần. Uống được mỗi đứa vài ly thầy đành giải cứu cho bằng cách từ biệt ra về, dù còn đang ham vui nhưng nghĩ đến đại cục ngày mai tôi đành miễn cưỡng ra về, trong lòng thầm luyến tiếc nếu ở lại chắc cũng tìm được anh trai bản nhà nhiều ruộng nương trâu bò.IMG_4807

Anh nhường lại cho 4 đứa mình cả phòng, còn anh qua phòng bên cạnh ngủ. Lúc vừa đến anh còn hỏi mối quan hệ của 4 đứa là gì, người yêu hay vợ chồng hay gì, rồi thầy sắp xếp cho, mình bảo bọn em là chị em tốt của nhau, hahaha. Lúc này rượu mới ngấm, 4 đứa ngủ một giấc không mộng mị đến 4h thì anh qua đánh thức. Ba lô, giày bộ đội, cơm nắm, chúng tôi lên đường chinh phục Ngọc Linh với khí thế hào hùng của những chiến binh.

Nếu hỏi tôi đoạn nào dễ làm tôi nản nòng chiến sĩ, muốn đào ngũ nhất chính là đoạn khởi đầu khi tôi bước theo bước chân anh lên nhà A Mát. Tôi không lí giải được nguyên nhân nhưng có lẽ là thức dậy sớm quá chưa quen với thời tiết, bước chân tôi loạng choạng muốn lao xuống ruộng. Thấy không ổn, anh mang giúp tôi cái ba lô, bảo là coi như test sức lực. Tôi bảo anh “Em nghĩ lại rồi, sau này để kiểm tra người yêu, thay vì leo Bà Đen, em sẽ nói mình leo Ngọc Linh đi”, anh bảo “Chắc chia tay”. Tiếng chó sủa khắp đường đi vì đoàn người đánh thức bình minh, trên trời sao sáng chi chít.

IMG_4726

Tới nhà A Mát thì trời nhá nhem sáng, không hiểu quên hay sao mà A Mát vẫn đang ngủ, anh đến gọi cửa thì A Mát và vợ con mới bàng hoàng thức giấc, ngơ ngác nhìn. Quên không nói, A Mát từng là học trò của anh, chuyện, anh nhìn vậy thôi chứ có tuổi rồi, đã dạy 18 năm ở đây từ lúc anh ra trường.

12246722_491614181020535_4445790973564709057_n

Có thể nói A Mát gặp đoàn tôi khá là nhàn, tụi tôi tự mang nước uống, mỗi đứa 3 lít vì trên núi có thác nước mát lạnh, thức ăn, quần áo ấm. A Mát chỉ việc mang 2 cái lều, 2 bịch cơm nếp mang theo ăn trong ngày. Anh bảo A Mát mang theo chai rượu lên núi tối buồn thì uống. Khoảng 5h30 chúng tôi lên đường, anh dặn A Mát là đi chậm thôi “Khoảng 10h đến bãi cỏ, 4h chiều lên đỉnh phụ hạ trại nghỉ ngơi rồi 6h sáng hôm sau lên đỉnh chính, 12h xuống núi”. Không quên chọc tôi “Đi đi, chừng nào hết đi nổi gọi anh lên anh dẫn về nhá”. Từ tối qua anh đã đả kích là toàn tiểu thư công tử thế này mà leo cái gì, thôi ở đây mà chơi với anh  cho sướng. Tôi ức lắm, bảo em nhất định leo lên đỉnh núi vì câu nói này.

IMG_4542

Tôi cầm handycame nên đi cuối đoàn nấn ná quay. Nhưng thực ra chuyến này tôi cũng “lầy” nhất hội, theo kiểu nói của ông Việt. Cứ đi một lúc là tôi kêu nghỉ đi em mỏi chân, nghỉ đi em uống nước. Ông Việt thì khỏe như trâu, 4 thằng vật ổng xuống bùn Cần giờ mà còn không nổi, hồi đó một tay ổng kéo tôi lết trên vũng bùn Cần giờ trong khi tôi không còn miếng sức. Út Huệ thì thanh niên trai tráng sức lực cũng dồi dào. Anh Lộc nhìn nhỏ con vậy chứ đi kiểu nào ổng cũng đi được, không kêu ca gì hết. Chỉ có tôi là đứa ham ăn ham uống, ham cảnh đẹp nên cứ đòi dừng hoài. Tới nỗi cái ba lô tôi nó dài quá, không hợp leo núi, anh Lộc chủ động đổi ba lô cho tôi, dù xét về cân nặng thì như nhau.

IMG_4561IMG_4563

Ruộng bậc thang lúa đã gặt hết, đang đổ nước chờ gieo vụ mới. Chúng tôi hơi tiếc, nếu đi sớm chắc đã trúng mùa vàng ở bản làng, chắc sẽ đông vui nhưng chắc ăn nguyên cây mưa trên đường leo núi. Cái này thì chả vui tẹo nào. Ruộng nhơm nhớp đất bùn, nhiều đoạn như có ai mang nguyên can dầu ăn ra đổ, cảm giác dính dính rất khó chịu ở đế dày. Chúng tôi dừng để trang bị chống vắt, bôi thuốc DEP và nhét bông tai, quấn bằng keo cổ chân. A Lộc với lão Việt còn quấn ngang hông. Tôi thắc mắc ủa vậy sao lát mấy ông đi tè, à, hay em có cách này nè, cắt một lỗ nhỏ thôi, Huệ kêu em có cái kéo nè, ông Việt kêu tao có cái kẹp. Cả bọn phá lên cười. Nhưng không ai muốn là nạn nhân của vắt cả.

IMG_4555

Điều bất ngờ nhất là khi chúng tôi đến bãi cỏ ngồi ăn sáng  A Mát bảo chúng tôi với tốc độ này trưa nay chúng tôi sẽ đến đỉnh chính và đoàn chúng tôi là 1 đoàn đi nhanh với lợi thế ít người, không phải chờ đợi.IMG_4586

IMG_4590

Qủa này là táo mèo

IMG_4587

Cây táo mèo

Lúc này là 7h sáng, chúng tôi đến bãi cỏ sớm hơn dự tính của thầy là 3 tiếng, thật muốn khoe khoang với thầy. Đang ngồi ăn ngon lành thì mấy đứa kêu ôi thèm khoai nướng, bắp nướng  quá, A Mát bảo ăn không anh ấy chạy xuống nhà lấy, 40 phút là lên đến nơi. Cả bọn vội vã xua tay kêu tụi em nói đùa anh đừng tin. Số là đã từng nghe thầy kể chuyện nhóm kia ngủ trên hang đá thèm ăn gà, ảnh chạy xuống tới chân núi mua 2 con gà sống xách lên. Với A Mát chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Khu rừng tiếp theo được chúng tôi đặt tên là Khu rừng Châu Âu.

IMG_4607IMG_4597IMG_4612IMG_4593Vì trong này có cả những cây thông cao to, những cây cổ thụ rêu bám xanh rì, sờ vào lớp sương còn mát lạnh, còn có cả lá phong rụng vàng. Lúc này những ánh nắng đầu tiên mới vượt qua dạy núi đối diện và chạm đến khu rừng tạo nên một không gian vô cùng lãng mạn. Đoạn đường này cũng không quá dốc mà nhiều đoạn như đi dạo, có thể đi xe máy được luôn đó. haha. Có điều chắc không đôi tình nhân nào dưới xuôi hay trong bản rảnh tới mức trèo lên đây đi dạo đâu.

A Mát vừa đi vừa chỉ cho chúng tôi những cây rừng, quả rừng. cho chúng tôi nếm thử quả sơn trà (táo mèo), đọt măng rừng non…

Ngay sau khu rừng Châu Âu, bạn sẽ phải vượt thác nước Victoria. Đây là thác nước trong truyền thuyết của các đoàn leo núi khác.

IMG_4631IMG_4626 Ban đầu chúng tôi mang theo dây nhưng thầy bảo không cần đâu, thế là chúng tôi tin tưởng thầy. Đến đây phải dùng cả tứ chi để bò, và hết sức cẩn thận vì đá trơn kinh khủng. Nước không lớn đến mức nhấn chìm hay cuốn trôi người nhưng nếu rớt xuống sẽ ướt hết đồ và chắc là cảm giác giống ngâm trong thùng nước đá của mấy bà bán nước dưới vỉa hè Sài Gòn. A Mát đã bay vút lên đầy ngọn thác thì chúng tôi vẫn cần mẫn bò, chậm mà chắc, không ham thành tích (có ham cũng không lại với người ta). Mọi người bảo nếu mưa to bất ngờ thì thác này sẽ có lũ cuốn, tôi cũng đoán vậy, rất may mắn chúng tôi đi trời khô ráo. IMG_4640 IMG_4645 IMG_4648

Qua thác Victoria là đến Hang đá, hang này có cục đá to tổ chảng, ngoài ra hả có gì hết. Theo lời A Mát thì nhiều nhóm lên nấu nướng và ngủ tại đây. Chúng tôi lên hang đá lúc 10h, ngồi ăn bánh ngọt, uống nước rồi lên đường vì theo A Mát thì 11h30 lên đỉnh phụ, 12h lên đỉnh chính.

Hào hứng quyết tâm là vậy nhưng đây mới là đoạn khó nhằn nhất trong hành trình. Đến đây bạn không còn suy nghĩ bỏ cuộc nữa vì lúc này chỉ muốn nói là “Mie kiếp, sao mình lết lên tới đây được nhỉ” rồi lê bước đi tiếp. Tôi vẫn là đứa lầy nhất hội, đương nhiên rồi. Ông Việt theo sau A Mát lao đi như cơn gió, bỏ mặc 3 đứa tôi cưu mang nhau trên con đường Lên Trời.IMG_4652IMG_4658

Phút giây lên đến đỉnh phụ tôi cũng không bất ngờ lắm vì một vài mảnh rác ở đây. Đây là đoạn được nhiều nhóm chọn dựng trại nghỉ lấy sức. 5 phút sau chúng tôi tiếp tục lên đỉnh chính vì đó mới là mục tiêu chính, vả lại, lúc này cũng không ai thấy mệt.

Cả đoàn tiếp tục vượt dốc và luồn qua Khu Rừng Phù Thủy. Khu rừng này được đan cài bởi cây rừng tạo thành một mê cung rậm rạp. Trên này lớp đất mùn dày cộng với lá cây rừng nhiều năm tích tụ tạo nên một thảm đất xốp siêu dày, tôi thử đứng trên này nhún nhún vài cái thì cảm giác như không phải đứng trên mặt đất mà là trên một thân cây lớn.IMG_0736

12h đúng, cây thông huyền thoại và chóp núi huyền thoại đã hiện ra trong tầm mắt. Chúng tôi giã từ vũ khí ngồi nghỉ và tận hưởng sương núi phả vào mặt. Vài phút sau là cả người lạnh run như chưa từng leo một ngọn núi nào. Mây mù chẳng mấy chốc che phủ cả đỉnh núi nên rất khó quan sát bốn bề xung quanh. IMG_4683A Mát trèo lên cây thông nghe nhạc. 4 chúng tôi nhanh chóng nhóm bếp nấu mì gói, có lạp xưởng nướng và xúc xích ăn kèm. Hình như chúng tôi là nhóm đầu tiên lên đỉnh núi nấu mì, phần lớn các nhóm nấu ở dưới đỉnh phụ.

IMG_2158

Như có nói với các bạn là ban đầu chúng tôi dự định thực hiện 1 nghĩa cử cao đẹp là mang thêm cát và xi măng lên tráng đỉnh và làm vững thêm chóp. Nhưng đến phút cuối, chúng tôi chấp nhận làm những kẻ hèn và lầy, chỉ mang thân mình lên và không để lại cọng rác nào trên đỉnh núi này. Việc làm ý nghĩa duy nhất là chúng tôi thay cái chai nước ghi tên các đoàn leo núi, vì cái chai cũ quá nhỏ rồi. IMG_4709

Vậy là đoàn chúng tôi, 4 đứa: Tô Văn Lộc, Thái Việt, Út Huệ và Huyền Trần xinh đẹp đã chinh phục thành công đỉnh Ngọc Linh 2605m – đỉnh cao nhất từ Bạch Mã trở vào lúc 12h trưa ngày 15/11, thời gian chinh phục là  7 tiếng 30 phút tính từ trường THCS Ngọc Linh. Lúc này đành mượn lời của anh Quảng Nổ để phát biểu cảm nghĩ của mình “Thật tuyệt vời, thật không thể tin nổi”. Bọn mình sẽ trở lại đây dạo chơi ở làng của A Mát, chơi với thầy nhưng đỉnh núi này thì mình chỉ chinh phục một lần thôi.

Kỉ lục của lần này là leo quá nhanh, quá khỏe, đi về không đau chân một miếng nào, chỉ có điều đen thui như con mọi. IMG_2209

IMG_2176

 

IMG_0779

Đường ra khỏi xã Ngọc Linh

IMG_4729

Bữa tối no nê ở nhà A Mát, cả đêm ngủ toàn hiện ra hình ảnh con thác

IMG_4724

Checkin trở về lành lặn, tuy hơi bủng beo so với lúc ra đi trai tráng

IMG_4714

Trên đường về con Huệ ước có mít ăn, cái cô kia cho miếng mít, y như có phép thuật.

About tranngochuyen

crazy
This entry was posted in Đó đây and tagged , , . Bookmark the permalink.

Có 1 phản hồi tại Ngọc Linh – Lên nóc nhà Tây Nguyên

  1. Phong nói:

    Dạ e chào chị. Chị có thể hướng dẫn cách xin giấy phép leo nui ngọc linh được ko a.
    Mong nhận được hồi âm của chị
    Mail của e cubi1007@gmail.com

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s