Moonsoon – lễ hội âm nhạc Gió mùa


<Một bài viết sưu tầm mà tôi rất thích>

Tấm ảnh này chụp cô bạn của tôi, đứng cạnh cậu bạn học thời phổ thông, khi hai người đang xem một buổi trình diễn trong lễ hội âm nhạc Monsoon. Bạn có thấy khoảnh khắc này đẹp không ? Tôi thấy nó rất đẹp, và buồn. Tới mức nếu tôi là người yêu « đương thời » của cô ấy, tôi sẽ phát hờn lên được.

moonsoon

Tôi có thói quen ngồi trong quán café để viết : mỗi khi bế tắc không biết viết tiếp ra sao, chỉ cần nhìn ra xung quanh mình là sẽ thấy ngay hàng tá ý tứ, hàng tá nhân vật, những cuộc đối thoại nghe lõm bõm chữ được chữ không, tất cả đều có thể đưa vào câu chuyện. Như thế, trong quán café sáng nay, giữa lòng Paris, tôi vô tình ngồi cạnh hai bạn nữ người Việt. Nghe thấy giọng đồng hương là lập tức bắt sóng, dù tiếp tục làm như thể đang cắm mặt vào máy tính nhưng kì thực tôi khá chăm chú theo dõi cuộc trò chuyện của hai bạn. Hai bạn sắp bay về Hà Nội trong tháng mười, một bạn hào hứng rủ đi Monsoon, nói là vé xem cả ba ngày chỉ có ngần này ngần này thôi, bạn kia đang soi gương dở tay tô son môi, vừa xóa vết lem quanh viền môi vừa đáp lại là thôi, nhạc thì lên mạng nghe miễn phí lúc nào chẳng được, chứ tiền đó để dành mua cái váy mặc còn hơn.

Cái váy mặc còn hơn. Câu nói vu vơ kia cứ ghim vào đầu tôi. Một cậu bạn từng làm sản xuất âm nhạc có lần buồn buồn nói với tôi rằng bây giờ các bạn trẻ không còn như lũ nhóc chúng tôi ngày trước, nghĩa là không còn coi âm nhạc là một dạng cứu cánh của cuộc đời hay một niềm đam mê nữa, âm nhạc giờ chỉ đơn thuần là một thú vui giải trí để giảm bớt căng thẳng, một thú vui nhanh có dễ thay như nhiều thú vui khác trong thế giới giải trí đa dạng của thời đại chúng ta đang sống. Khi cậu ấy nói câu này, chúng tôi đang ngồi trong một quán café sách giữa phố cổ, từ bàn chúng tôi có thể nhìn ra ngoài phố nơi xe cộ đi lại bấm còi inh ỏi qua một cái cửa hẹp chỉ vừa đủ cho hai người, bộ loa cũ kĩ của quán phát âm thanh hơi rè : « The wise man said just walk this way. To the dawn of the light. The wind will blow into your face. As the years pass you by. » Khi đó tôi không nghe rock nên không biết nhóm nào đang hát, tôi vẫn còn nhớ mình cứ lẩm nhẩm lại trong đầu rồi chép những lời này ra giấy ăn ở quán để về tìm, bạn tôi buồn cười quá nên mấy ngày sau gửi tặng tôi đĩa nhạc của Scorpions. Bây giờ cậu ấy cũng đã bỏ dở đam mê làm nhạc, chuyển qua một ngành « không liên quan » là kiểm toán. Nếu hôm nay cậu ấy ngồi cùng tôi ở quán café giữa Paris này, chắc cũng đành ngậm ngùi đồng tình với hai bạn gái xinh đẹp kia, « cái váy mặc còn hơn ».

Năm học cấp hai, tôi được thừa hưởng chiếc máy Sony Walkman cũ của chị, lấy cớ là luyện nghe tiếng Pháp, cứ rời khỏi lớp học là tôi dính lấy nó không rời, ngồi ăn cơm cũng cắm tai nghe, bao nhiêu tiền ăn sáng tiền tiêu vặt mẹ cho để dành nướng hết vào tiệm đĩa nhạc Tự Lập trên Hàng Bông. Bác bán hàng già ở đó quen mặt tôi, nhớ tôi hay hỏi đĩa gì để sau đó có hàng là để lại một chiếc cho con bé đen nhẻm mà bác hay đùa là cắt tóc Mỹ Linh nhưng răng thì giống cô Hồng Nhung. Một tuần một lần, sau giờ học thêm trên phố Hàng Bài, tôi đi bộ ra cửa hàng đĩa cùng một cậu bạn, hai đứa cắm đầu vào chồng đĩa mới, năn nỉ bác bán hàng cho nghe thử, rồi hí hửng bắt xe bus về nhà với chiến lợi phẩm mới cất kĩ trong ba lô để lôi ra nghiềm ngẫm lúc đêm khuya cho yên tĩnh, chép lời bài hát ra một quyển sổ bìa cứng rồi lẩm nhẩm theo tới khi nào thuộc mới chịu. Trên những chuyến xe số 14 từ Bờ Hồ về nhà, chiếc tai nghe headphone được chia ra làm đôi, tôi một bên cậu một bên. Vì Bờ Hồ là bến bắt đầu của xe 14, nên lúc nào chúng tôi cũng có chỗ ngồi cạnh cửa sổ, cậu ấy luôn nhường tôi.

Đó là mối tình đầu của tôi. Chuyến xe giờ tan tầm chật cứng người, chúng tôi ngồi sát cạnh nhau. Thành phố ồn ào, những ánh đèn nê-ôn đủ màu sắc đầy mê hoặc, hàng quán tấp nập những nhóm người ngồi ăn nhậu, lướt qua trước mặt chúng tôi, ma mị. Nhà cửa và bóng người hai bên đường dần dần thưa thớt khi xe đến gần với khu chúng tôi sống. Bất kì một khung cảnh nào, dù tầm thường đến đâu, cũng được phủ lên nó một lớp kính vạn hoa, một lớp lọc huyền ảo bằng ngọc, nếu như bạn đang nhìn ngắm chúng với headphone cắm bên tai. Những bài nhạc mà cậu ấy thích mang đến một ý nghĩa khác cho những ngôi nhà, những ánh đèn và xe cộ đi ngược chiều trên suốt quãng đường. Chúng tôi đổi nhạc cho nhau, hôm trước nghe playlist của tôi thì hôm sau sẽ nghe của cậu ấy. Cứ như thế, tôi có cảm giác như đang được nhìn thấy những gì cậu ấy thấy, và ngày hôm sau, đến lượt tôi cho cậu thấy thế giới của riêng mình. Tôi hay trêu cậu ấy rằng tính cách cậu cũng cũ kĩ như những đĩa nhạc của Jeff Buckley mà cậu chứa đầy trong ba-lô, cũ kĩ và bảo thủ, và rằng cậu nên tìm cho ra một nghệ sĩ yêu thích nữa, để còn có cơ hội tiếp tục ngóng đợi bài hát mới của họ. Jeff đã chết trước đó vào năm ba mươi tuổi, khi anh mới chỉ ra mắt đúng một album.

Tôi không biết rằng mối tình đầu của tôi cũng sẽ có một điểm tương đồng với Jeff : ra đi vào lúc còn quá trẻ và còn quá nhiều điều muốn làm. Vào ngày đưa tang cậu, ở tuổi mười bốn, tôi đã lần đầu trong đời biết như thế nào là buồn đau tưởng như quá sức chịu đựng, đến mức không muốn nói ra cùng một ai, khi ngồi một mình trên chuyến xe 14, mặc cho xe đi không biết bao nhiêu vòng quanh thành phố, với album Grace của Jeff trong máy, nghe đi nghe lại Hallelujah. « Well I’ve heard there was a secret chord. That David played and it pleased the Lord. But you don’t really care for music, do you ? ». Đó là lần cuối cùng tôi có đủ can đảm để nghe Jeff và Hallelujah. Tôi không bao giờ xem bộ phim hoạt hình Shrek. Jeff và Hallelujah là của cậu ấy, tất cả đi theo cùng cậu ấy.

Nếu cậu ấy còn ở đây, chắc chắn chúng tôi sẽ về Hà Nội cuối tháng mười, dành ba ngày chỉ để nghe nhạc ở Monsoon, dù có phải nhịn ăn vặt cả hai tháng trời, hay tôi có phải dằn lòng từ bỏ một chiếc váy đẹp. Nếu có thể bỏ tiền ra mua kỉ niệm, thì tôi cũng xin được dốc hết hai túi quần. Nhưng tôi không thể, những hồi ức du dương của tuổi thơ không quay lại.
« But you don’t really care for music, do you ? »
But darling, I do…
– Bài và ảnh: Life through her fisheye lens –

About tranngochuyen

crazy
This entry was posted in Đó đây and tagged , , , . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s